Saigon Times


Menu



Đài Tưởng Niệm

Thuyền Nhân

Việt Nam

Tiếp Theo...

* CẦU NGUYỆN VÀ TƯỞNG NIỆM NGÀY THUYỀN NHÂN VIỆT NAM NĂM 2016 TẠI NAM CALI


* 40 NĂM QUỐC HẬN LỄ TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN, BỘ NHÂN ĐÃ BỎ MÌNH TRÊN ĐƯỜNG TÌM TỰ DO


* 30 THÁNG TƯ, TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN (Vi Anh)


* BI SỬ THUYỀN NHÂN (Nguyễn Quốc Cường)


* BIỂN ĐÔNG LỤC BÌNH TRÔI


* CÁI GIÁ CỦA TỰ DO


* CÁNH BÈO BIỂN CẢ (Văn Qui)


* CÂU CHUYỆN CẢM ĐỘNG VỀ CON TÀU MANG SỐ MT065


* CẦU SIÊU BẠT ĐỘ TẠI ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN VIỆT NAM WESTMINSTER


* CHUYỆN KỂ HÀNH TRÌNH BIỂN ĐÔNG (Nhiều Tác Giả)


* CHỨNG TÍCH ĐỂ ĐỜI: ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN (Vi Anh)


* CHUYẾN VƯỢT BIÊN ĐẪM MÁU (Mai Phúc)


* CHUYẾN VƯỢT BIỂN HÃI HÙNG


* CON ĐƯỜNG TÌM TỰ DO (Trần Văn Khanh)


* CÒN NHỚ HAY QUÊN (Nguyễn Tam Giang)


* DẠ TIỆC VĂN NGHỆ "LỜI NGUYỆN GIỮA BIỂN ĐÔNG" THÀNH CÔNG NGOÀI DỰ KIẾN CỦA BAN TỔ CHỨC


* ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN (Việt Hải)


* ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN TẠI QUẬN CAM (Vi Anh)


* ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN VIỆT NAM: BIỂU TƯỢNG THIÊNG LIÊNG CỦA NIỀM KHÁT VỌNG TỰ DO VÀ NHÂN QUYỀN


* ĐÊM DÀI VÔ TẬN (Lê Thị Bạch Loan)


* ĐI VỀ ĐÂU (Hoàng Thị Kim Chi)


* GALANG: BIA TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN VIỆT NAM BỊ PHÁ BỎ


* GALANG MỘT THỜI - MỘT ĐỜI (Nguyễn Mạnh Trinh)


* GIÁNG NGỌC PHỎNG VẤN NHÀ THƠ THÁI TÚ HẠP VÀ NỮ SĨ ÁI CẦM VỀ LỄ KHÁNH THÀNH ĐTNTNVN


* GIỌT NƯỚC MẮT CHO NGƯỜI TÌM TỰ DO (Lê Đinh Hùng)


* HẢI ĐẢO BUỒN LÂU BI ĐÁT


*"HÀNH TRÌNH BIỂN ĐÔNG: TỰ DO, MỘT NHU CẦU THIẾT YẾU, ĐÁNG ĐỂ TA ĐI TÌM"


*HÀNH TRÌNH GIAN NAN TÌM TỰ DO  


* HÀNH TRÌNH TÌM CON NƠI BIỂN ĐÔNG


* HÌNH ẢNH MỚI NHẤT CHUẨN BỊ KHÁNH THÀNH VÀO THÁNG 04-2009


* HÒN ĐẢO BỊ LÃNG QUÊN (Meng Yew Choong)


* HỘI ĐỒNG THÀNH PHỐ VINH DANH ỦY BAN THỰC HIỆN ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN VIỆT NAM


* HỘI ĐỒNG THÀNH PHỐ WESTMINSTER THÔNG QUA NGHỊ QUYẾT “NGÀY THUYỀN NHÂN VIỆT NAM”


* KHÁNH THÀNH ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN VIỆT NAM TẠI NAM CALI


* KHẮC TÊN TRÊN BIA TƯỞNG NIỆM (Việt Hải)


* LÀN SÓNG THUYỀN NHÂN MỚI


* LỄ ĐỘNG THỔ KHỞI CÔNG XÂY DỰNG ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN VIỆT NAM


* LỄ KHÁNH THÀNH TRỌNG THỂ ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN VIỆT NAM TẠI QUẬN CAM


* LỄ TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN TỔ CHỨC TRANG NGHIÊM TẠI NGHĨA TRANG WESTMINSTER MEMORIAL PARK


* LÒNG NHÂN ÁI (Tâm Hồng)


* LỜI NGUYỆN GIỮA BIỂN ĐÔNG (Thơ Thái Tú Hạp)


* MEMORIAL TO BOAT PEOPLE WHO DIED TO BE DEDICATED SATURDAY


* MỘT CÁI GIÁ CỦA TỰ DO (Trần Văn Hương)


* MƠ ƯỚC "MỘT NGÀY TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN" ĐÃ TRỞ THÀNH SỰ THẬT


* NGÀY THUYỀN NHÂN VIỆT NAM NĂM THỨ 5


* "NGÀY THUYỀN NHÂN VIỆT NAM" TỔ CHỨC TRỌNG THỂ TẠI WESTMINSTER


* NGƯỜI PHỤ NỮ SỐNG SÓT SAU CHUYẾN VƯỢT BIỂN KINH HOÀNG


* NHỮNG CHUYỆN HÃI HÙNG CỦA THUYỀN NHÂN (Biệt Hải)


* NHỮNG NGƯỜI ĐÃ CHẾT ĐỀU CÓ THẬT (Ngô Dân Dụng)


* NHỮNG THÁNG NGÀY YÊU DẤU NƠI HOANG ĐẢO (Tuấn Huy)


* NỖI BẤT HẠNH ĐỜI TÔI (Thùy Yên) 


* NỖI KHỔ CỦA MỘT THUYỀN NHÂN (Thy Vũ Thảo Uyên)


* NƯỚC MẮT CỦA MỘT THUYỀN NHÂN (Nguyễn Mỹ Linh)


* SAIGON TIMES PHỎNG VẤN MỤC SƯ HÀ JIMMY CILLPAM 4 NĂM CÓ MẶT TRÊN TÀU AKUNA CỨU HƠN 5000 NGƯỜI VIỆT NAM VƯỢT BIỂN TÌM TỰ DO TRÊN BIỂN ĐÔNG


* TÀU SẮT BẾN TRE (Tú Minh)


* THẢM KỊCH BIỂN ĐÔNG (Vũ Duy Thái)


* THẢM SÁT TRÊN ĐẢO TRƯỜNG SA


* THỊ XÃ WESTMINSTER VINH DANH TƯỢNG ĐÀI THUYỀN NHÂN


* THÔNG BÁO CỦA ỦY BAN THỰC HIỆN ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN VN


* THƠ LÀM KHI ĐỌC TIN THUYỀN NHÂN (Viên Linh)


* THUYỀN NHÂN: ẤN TÍCH LỊCH SỬ


* THUYỀN NHÂN VÀ BIỂN ĐỘNG


* THUYỀN NHÂN VÀ MỘT VÀI HÌNH ẢNH CỨU NGƯỜI VƯỢT BIỂN


* THUYỀN NHÂN VIỆT NAM VƯỢT BIÊN, TỬ NẠN, ĐẾN BỜ TỰ DO ĐÃ GIÚP NHÂN LOẠI NHÌN RÕ ĐƯỢC CHÂN TƯỚNG CỦA CỘNG SẢN (Lý Đại Nguyên)


* TRÔI GIẠT VỀ ĐÂU (Nguyễn Hoàng Hôn)


* TRỞ VỀ ĐẢO XƯA... (Nguyễn Công Chính)


* TỪ TẤM BIA TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN Ở GALANG NHÌN RA CON ĐƯỜNG HÒA GIẢI


* TƯỢNG ĐÀI THUYỀN NHÂN VIỆT NAM ĐÃ CHÍNH THỨC ĐƯA VÀO WESTMINSTER MEMORIAL PARK


* TƯỢNG ĐÀI THUYỀN NHÂN ĐÃ ĐƯỢC ĐẶT VÀO VỊ TRÍ AN VỊ TRONG KHUÔN VIÊN WESTMINSTER MEMORIAL PARK


* TƯỞNG NIỆM QUỐC HẬN 30-4-2012

* VĂN TẾ THUYỀN BỘ NHÂN ĐÃ BỎ MÌNH TRÊN ĐƯỜNG TÌM TỰ DO


* VƯỢT BIỂN (Thanh Thanh)


* VƯỢT BIỂN MỘT MÌNH (Nguyễn Trần Diệu Hương)


* XIN VỀ ĐÂY CHỨNG GIÁM, AN GIẤC NGÀN THU


* XÓA DẤU VẾT TỘI ÁC (Phạm Phú Minh)




Saigon Times USA

 

Tôi có cơ may được đi đây đi đó nhiều nơi trên phần đất quê hương và với kỹ thuật khiêm nhường, cộng với tấm lòng thiết tha yêu mến cảnh sắc thiên nhiên, tôi đã không ngừng ghi lại những hình ảnh thân thương, rực rỡ bằng ống kính.

Nương vào nghệ thuật nhiếp ảnh, tôi tưởng mình là một nhà thơ, một họa sĩ, săn tìm, đuổi bắt từng phân ánh sáng, từng luống màu sắc.

Mặt trời lộng lẫy sáng mai, mặt trời hồng óng ả chiều tối. Từng nét núi, từng dáng sông, từng cánh đồng lúa vàng bạt ngàn của vùng đồng bằng sông Cửu Long, tưởng như có hơi thở của tôi chan hòa theo ngón tay bấm, theo ánh mắt nhìn ngưỡng vọng đam mê.

Nhiếp ảnh, một nghệ thuật đã bám riết tôi hơn hai mươi năm qua và sẽ tiếp tục trong suốt quãng đời còn lại.

Tác phẩm "Việt Nam Quê Hương Tôi" là một nửa nghiêng về tính chất tài liệu, một nửa mang tính chất nghệ thuật. Tôi mong rằng các bạn sẽ vui vẻ đón nhận với lòng thưởng ngoạn khoan dung.

Tôi cũng không dám quên tình cảm của những nhà thơ, nhà văn, bằng hữu đã hết lòng chan hòa cảm xúc của mình để mỗi hình ảnh càng thêm đậm đà nét đẹp quê hương.

LÊ QUANG XUÂN

 

Trên dòng sông

quê hương

 

XUÂN VŨ

 

 

Vung tay tung lưới giữa sông dài

Trời đất thu trong một mẻ chài

Đất rộng trời cao, chiều nhạt nhạt

Bờ xanh sóng lặng, ánh phai phai

 

Vườn xưa mận chín thời thơ ấu

Nước ngọt cây xanh, những tháng ngày

Mai ta về tắm dòng sông cũ

Sẽ uống say sưa những ngụm đầy

 

 

Vườn cau quê ngoại

 

HỒ TRƯỜNG AN

 

 

Đêm qua vườn ngoại tàu cau rụng

Vàng ố loang từng bẹ lá khô

Mo xám quắt queo bao cữ nắng

Hồn xanh phai nhạt giữa mơ hồ

 

Thềm vắng, xế nay ngồi vót chổi

Ngoại đưa cần mẫn chiếc dao cau

Chừng nghe tiếng chổi khua sàn sạt

Quét rụng niềm vui tự thuở đầu

 

Sống lá từng tàu cau chuốt mỏng

Dẻo mềm lạt buộc chổi tinh khôi

Ngoại từ xanh tóc nay đầu bạc

Vót chổi bao năm một chỗ ngồi

 

Đêm qua bão rớt, bông cau rụng

Mai mốt buồng cau thưa trái non

Vững mạnh nọc trầu bên mé nước

Dây dài, rễ tủa, lá xanh rờn

 

Nắng tắt, hiên ngoài se sắt lạnh

Gió chiều quét sạch lớp mây giăng

Ngoại đưa đẩy chổi trên sân vắng

Quét lá, làm sao quét ánh trăng?

 

Làm sao quét nỗi buồn giăng mắc?

Đèn lửa đêm dài chong hắt hiu

Cau sấy ba canh, than cháy đỏ

Làm sao hong ráo lệ bao chiều?

 

Vườn cau quê ngoại thời niên thiếu

Ươm giữa hồn thơ nét đẹp buồn

Ký ức tháng ngày rung bóng lá

Thơm hương cau tỏa dưới trăng sương

 

Vườn cau hòa tiếng tim châu thổ

Dựng mộ bia sau mái miếu đường

Có bóng ma người bao thuở trước

Suốt đời bám riết đất quê hương

 

 

Như kiếp thương hồ

 

 

LÂM HẢO DŨNG

 

 

 

Nhà tôi ở cuối dòng kinh xáng

Bên liếp dừa xanh lá chụm cành

Những lúc vu vơ chiều sắp tắt

Tôi nhìn khói bếp lượn loanh quanh

 

Dăm chiếc ghe buôn về khắp xóm

Cũng buồn tôi dạo gốc ô môi

Đời ai như nước lêu bêu ấy

Trên những dòng sông rợp tiếng cười

 

Tôi thấy hồn tôi rất lạ lùng

Như lòng gái mới buổi tân hôn

Muốn theo mây gió bay nghìn dặm

Dấu cái e dè quyện dưới chân

 

Lúc ấy tình quê của chính tôi

Đượm mùi lá hét xé nồng tươi

Đã che tôi lớn nhìn mưa nắng

Rồi biết yêu thương dáng một người

 

 

Chiều sông Tiền

 

 

HOÀNG DUY THỤY

 

 

 

 

Chiều mới xuống, mặt trời vương ngọn lá

Bóng hoàng hôn còn đọng ở khoang đò

Cô lái ơi, về đâu mà vội vã

Lơi tay chèo cho tôi nhắn vài câu

 

Ngày hai buổi chuyến đò cô xuôi ngược

Trên sông Tiền cô đưa khách ngược xuôi

Khua mái chèo, tỉ tê cùng sông nước

Cô gửi ai những câu chuyện của lòng?

 

Đò cô chắc chẳng bao giờ chở nặng

Nỗi ưu tư của một kẻ xa nhà

Vì cô chưa từng là kẻ đi xa

Mà trông ngóng mẹ già còn ở lại

 

Tôi nhớ chuyến đò ngang đưa tôi đi thuở trước

Rời sông Tiền đến một bền xa xôi

Tôi cũng nhớ vô cùng con đò dọc

Giữa sông đêm trăng sáng bồi hồi

 

Tôi đứng mãi bên bờ này trông ngóng

Một dòng sông đục nước phù sa

Đò cô đó có bao giờ ghé lại

Rước dùm tôi một lữ khách xa nhà

 

 

Hương cau

 

 

NGUYỄN ĐỨC BẠT NGÀN

 

 

 

 

Nghe nhau về giữa yêu thương

Với tà huy rụng bình thường hôm qua

Hẹn từ nghìn ải truông xa

Thềm đông phấn đượm trên tà áo đưa

Tìm nhau về giữa ban trưa

Khơi con nắng dậy cho vừa ái ân

Gọi nhau trong mắt thánh thần

Này em thơ dại tinh ngần hương cau

Gọi trời xanh gọi biển dâu

Nguyễn sao cho trọn một màu ban sơ

Nằm ru từng thuở tình chờ

Anh nằm im giữa dại khờ quặn đau

Gọi ngàn xưa, gọi ngàn sau

Gọi em cổ lụy gọi sầu theo anh

 

 

Thuyền trôi trong rừng tràm

 

 

LÂM HẢO DŨNG

 

 

 

 

Thuyền em xuôi mái về đâu

Gởi tôi con nước đỏ màu phù sa

Gởi hồn theo tiếng chim cha

Còn nghe đất thở gieo hòa lâng lâng

Một hương thơm chẳng phong trần

Này em đó chính hoa tràm của tôi

 

 

Tuổi trẻ ta đâu?

 

 

HÀ THƯỢNG NHÂN

 

 

 

 

"Ai bảo chăn trâu là khổ?"

Câu sách ấy thuộc lòng từ thủa nhỏ,

Sáu mươi năm bỗng nhớ lại chiều nay,

Thửa ruộng sâu thấy lại bóng trâu cày,

Thấy khóm ruối (*), bờ tre rung tiếng sẻ,

Thấy bạn hữu, thấy lại mình tuổi trẻ

Thấy quê hương dù xa cách muôn trùng!

 

Tấm ảnh ấy thật tầm thường, đơn giản:

Một đứa bé, giữa buổi mai bình thản

Trên lưng trâu, thiếu cả chiếc roi tre.

 

Câu da dao chẳng hát vẫn lòng nghe,

Mùi lúa sớm vẫn tưởng chừng ngây ngất

Tưởng em gái long lanh đôi khóe mắt,

Áo bà ba khỏa nước dưới cầu ao,

Con chuồn kim bay chấp chới bên rào

Nhớ sông nước miền Nam

Ai hát đó?

Ai lại hát những câu ca vọng cổ?

"Lý ngựa ô"...

Con sáo cũ sang sông.

 

Mây như tơ, chiều ánh sắc mây hồng

Nhớ anh Bảy, chị Ba đi chợ tết,

Nhìn chậu cúc lại ghé hàng bánh tét.

Bụi Sài Gòn phảng phất, nhớ mùi xăng.

 

Ta ước ao được thấy một con trăng

Treo lơ lửng trên bến phà năm cũ

 

Quê hương đó! Quê hương là nỗi nhớ

Còn nhớ ai hơn nhớ chính mình xưa?

Một bức tranh vô nghĩa

Lạ lùng chưa!

Đủ khơi động cả một trời dĩ vãng

Những hình ảnh tưởng đi vào quên lãng

Bỗng chiều nay!

"Ai dám bảo chăn trâu"

Ta tìm đâu? Tuổi trẻ của ta đâu?

 

(*) Một loại cây dùng để làm bờ rào ở miền Bắc

 

 

Gọi đò

 

 

PHAN NI TẤN

 

 

 

 

Cũng trời nước ấy ban xưa

Cũng con rạch ấy đò đưa bậu về

Nương theo đìa cá bầu trê

Hồn qua ở với bờ đê lâu rồi

Dừa xanh mát lá dừa ơi

Qua xanh niềm nhớ bời rời lá gan

Tình đây bậu chẳng muốn mang

Qua đem dìm trớt dưới làn nước xanh

Hỏi người sông nước về quanh

Mấy ai nghe tiếng thất thanh gọi đò

 

 

Hỏi trúc

 

 

HOÀNG XUÂN SƠN

 

 

 

 

Quanh quanh mấy ngõ trúc lành

Hỏi thăm nghé ọ quê mình giờ đây

Nắng còn reo ở trên cây

Hay buồn hương lý rụng đầy trái soan

Chữ o em học chưa tròn

Chữ mai sau có nhọc hồn núi sông?

 

 

Về thăm quê mẹ

 

 

XUÂN VŨ

 

 

 

 

Đám lá nào đây, phải Tối Trời

Rừng gươm giáo dựng thép lên ngời

Đầu gỗ cọc lim nhô ngọn sóng

Bạch Đằng thuyền giặc kết bè trôi

Ngày mai giặc cỏ co đầu chạy

Chị dắt em về quê mẹ chơi

Bờ đất mấp mô tay chị nắm

Cười nghiêng vành nón má hồng tươi

 

 

Dáng hoa

 

 

LUÂN HOÁN

 

 

 

 

Tựa vai vào gốc cau già

Em vu vơ mộng hay là nhớ ai

Nắng hôn trũng ngực áo dài

Ta nghe mình chợt thiệt thòi cái chi

 

Lúa xanh hí hửng nghĩ gì

Thong dong vươn ngọn xuân thì trổ bông

Trời mây ửng vạt nước trong

Ánh lên chóp nón vòng vòng thương yêu

 

Lòng em rộng được bao nhiêu

Mà đôi mắt gởi trăm chiều không gian

Meo thân cau cũng bàng hoàng

Huống chi lòng dạ anh chàng làm thơ

 

Áo em đỏ quá không ngờ

Nụ hoa dao chợt nhập vào dáng hoa

 

 

Mai nở người đâu

 

 

TRIỀU HOA ĐẠI

 

 

 

 

Đêm mơ một cành mai

Gẫy nơi vườn tơi tả

Sáng ra thấy má đào

Còn vương dòng lệ nhỏ

Đêm mơ một cành mai

Chập chờn bay trước ngõ

Má đào ai lệ nhỏ

Mai mốt sẽ về đâu?

Khi xưa mai vàng nở

Tóc xanh với má đào

Thoạt nhìn ai biết được

Rồi mai này ra sao

Giờ đây hoa vẫn nở

Người má đào nơi đâu?

Ta ngậm ngùi tiếc nuối

Một tấm lòng cho nhau

Mai kia hoa còn nở

Trong gió sớm, chiều sương

Ai ngắm hoa có biết

Tình vương trong nắng buồn

 

 

Trưa hè

 

 

HỒ TRƯỜNG AN

 

 

 

 

Tuổi thơ em trải vùng châu thổ

Ruộng trũng, đất gò, mộng ngát xanh

Tre trúc la đà đường xóm nhỏ

Hiu hiu trong gió lá ru cành

 

Ơ bé thơ ơi, lòng lụa mới

Thênh thang trải khắp nẻo đường đời

Hồn nhiên trong mắt nai âu yếm

Lắng vọng bên trời tiếng viễn khơi

 

Cắt khúc trúc già làm ống sáo

Lưng trâu, thả nhạc buổi trưa hè

Véo von tiếng mỏng bay cao vút

Âm hưởng dạt dào, ai lắng nghe?

 

Ơ những trưa hè vàng lóe nắng

Sáo đưa người thả giấc thiu thiu

Chợt nghe trong đáy hồn sâu thẳm

Sôi réo đời qua tiếng nhạc thiều

 

Lối về cuối xóm không xa ngói

Mà sáo dặt dìu vọng đến đâu?

Để khách yêu quê nhìn bóng khói

Chân mây đồng vọng tiếng còi tàu

 

Cuống rún đứt lìa, tôi bỏ xóm

Miệt mài trôi giạt khắp quê hương

Nhà xưa có buổi về thăm lại

Bỡ ngỡ chừng như bước lạc đường

 

Cảnh lạ, người thân trôi giạt hết

Bé xưa đất lạnh đã vùi sâu

Nhưng còn lối trúc tre qua xóm

Còn bóng đong đưa giấc mộng đầu

 

Lưng trâu một bé ngây thơ khác

Cũng đẹp hồn nhiên cặp mắt nai

Thả sáo du dương vào nắng tỏa

Trúc tre lắng đọng điệu u hoài

 

Tiếng sáo ru trưa, ru quá khứ

Chập chờn từng thoáng rợn mong manh

Để tôi ngùi ngậm niềm man mác

Gửi sóng thời gian chút ý tình

 

Em xưa có phải đầu thai lại

Trên mảnh đất nhà trộn thịt xương?

Giao cảm nối liền qua kiếp trước

Tặng tôi bằng điệu sáo quê hương?

 

Để tôi sống lại bao năm trước

Những buổi trưa hè giữa xóm quê

Những buổi mênh mông nhìn nắng đẹp

Thương người đã mất dấu đường về

 

Dồn dập tang thương, ơi chốn cũ

Lạ lùng người cảnh, ngán ngao quê

Để rồi thêm một lần lưu lạc

Bỏ nước không hy vọng buổi về

 

 

Ngày mùa

 

 

LÊ NAM

 

 

 

 

Tôi đi qua những cánh đồng xứ lạ

Hồn mộng du lạc bước bơ vơ

Vẫn màu xanh bạt ngàn trong nắng

Sao lòng tôi hoang vắng không ngờ?

 

Bạt ngàn xanh, vô hồn, hiu quạnh

Đâu mái tranh thấp thoáng hàng cau

Đâu vời vợi điệu hò tình tự

Gởi gió ngàn sưởi ấm lòng nhau

 

Thơm trong ký ức mùi lúa mới

Những Ngày Mùa rực nắng trời quê

Làn gió mát thoảng hương đồng nội

Ôi! Quê hương mơ bước ai về

 

 

Trên đường về

 

 

NGUYỄN TẤN HƯNG

 

 

 

 

Khoan thai gõ nhịp bước đồng quê

Mục tử cùng trâu lững thững về

Nắng chiều in bóng trên đê vắng

Trời đất bao la ấy cũng mê

 

Cũng mê trời đất bao la ấy

Trên trời dưới đất giữa là ta

Cùng mang một nhiệm mầu không sắc

Bồng lai ngay giữa chốn ta bà

 

 

Ơ mắm đồng quê ngoại

 

 

HẢI BẰNG

 

 

 

 

Nghe thèm quá ơ mắm đồng quê ngoại

Khứa cá tươi, bông súng, rau dừa non

Củi trâm bầu bén duyên cơm nồi đất

Chỉ "Cây Dù", mẹ vá áo cho con

 

Bầy trẻ nhỏ trên bờ đê đồng nội

Bắt cào cào, nuôi chim sáo chìa vôi

Chiều xám nhạt bầy trâu về xóm nhỏ

Đám mục đồng buồn tẻ hát chơi vơi

 

Bên hàng rào ngoại tôi còn bương chải

Hái vài ba đọt chiết với muồng tơi

Ngoài bờ đìa vàng lên bông điên điển

Gió chiều lay rụng tím cánh ô môi

 

Thơ mẹ viết: quê hương mình nghèo lắm!

Ngày lại ngày ngoại bán bánh vòng, cam

Các dì tôi đầu hôm lo chầm lá

Dỡ cơm khuya, để đi cấy vấn công

 

Đêm bềnh bồng triệu mắt buồn đom đóm

Khóc hàng bần thui thủi đứng ven sông

Từ xóm dưới ai gieo buồn vọng cổ

Dầu mù u ngoại thắp sáng đèn chong

 

Nhà ai đó nhịp chày ba giã gạo

Tiếng à ơ, ngào ngọt mẹ ru con

Trên sông nhỏ vài chiếc xuồng ba lá

Ngược nước chèo giữa đêm tối mênh mông

 

Chiếc áo túi, ngoại tôi nhiều lỗ vá

Trước sân nghèo sàng gạo dưới đèn trăng

Bầy trẻ nhỏ vô tư chơi cút bắt

Tiếng vạc buồn gieo điệp khúc giá băng

 

Ở nơi nầy, nhạt nhòa vầng trăng cũ

Xa ngoại rồi, xa hơn nữa quê hương

Thân chùm gởi, vay niềm vui xứ lạ,

Củi trâm bầu, bàng bạc khói trầm hương

 

 

Qua đò sớm

 

 

THỤY KHANH

 

 

 

 

Nhớ quê ngọt trái dừa xiêm

Võng đưa kẽo kẹt lim dim giấc hè

Chân trời xanh mấy lùm tre

Đôi cò đứng lặng vỗ về tiếng ru

Nắng soi bãi mía xa mù

Buồn ai rụng trái mù u hững hờ

Hương cau thoảng rất mơ hồ

Ai bèo cá lội còn ngơ ngẩn đời

 

Nắng hồng tô má em tươi

Công anh giã gạo cho người sang sông

Gỏi tôm trộn với dưa bồng

Cơm canh đã nguội còn chong đèn mù

 

 

Chăn vịt

 

 

LUÂN HOÁN

 

 

 

 

Theo đàn vịt trắng ra sông

Ta bơi giữa cõi mênh mông nước trời

Ơ kia mây trắng thảnh thơi

Ai cho phép xuống tắm chơi dưới nầy

Thong dong vịt lội theo bầy

thong dong ta lặn với mây đội đầu

Sông êm ái nước nhiệm mầu

Tẩy tan mệt mỏi buồn rầu nhân sinh

Bờ xanh lau cỏ hiển linh

Lắc lay theo nhạc xuân tình gió đưa

Rủ rê em cõi rừng dừa

Mau chân ra ngắm vịt đùa với nhau

Ta nằm nép sát bờ lau

Chờ em xõa tóc gội đầu hộ em

 

 

Con người đáo nhậm

 

 

PHAN NI TẤN (N.D.)

 

 

 

 

Buổi chiều xuống chìm dần trên bến nước

Tan thành đêm màu lấp loáng hoàng hôn

Con nước gợn sóng vàng cho sông chảy

Tận chân mây xa như hút trong hồn

 

Mũi thương hồ ngược xuôi về neo lại

Lửa thuyền ai hâm nóng miếng cơm chiều

Mùi nấu nướng cuộn theo đàn gió thổi

Dính bên trời từng vệt khói buồn thiu

 

Cảnh đời đây lạ mặt tôi biết mấy

Một con người đáo nhậm lại xuôi Nam

Đã lâu lắm tôi xa trời quê nội

Nay qua sông niềm nhớ ngổn ngang nằm

 

Lên bờ đứng nghe sóng lòng còn dợn

Nước hoàng hôn nhiễu những giọt bồi hồi

Nội ngày xưa giờ khuất trong lau lách

hương quê nghèo phảng phất giữa hồn thôi. 

 

 

Thanh trúc

 

 

TRẦN HOÀI THƯ

 

 

 

 

Người con gái áo vàng hay áo thắm

Tuổi mười lăm, mười sáu hay đôi mươi

Khi em đứng giữa một rừng thanh trúc

Một nơi nào yêu dấu sống trong tôi

 

Có phải nắng thì vàng hanh trải nhẹ

Có phải trời thì mây trắng mênh mông

Và đâu đó, chú cu cườm gáy khẽ

Và trúc mềm xào xạc lá bâng khuâng

 

Có phải tên người là màu thanh trúc

Thanh trúc dưới đồi, thanh trúc bên sông

Khi nào đó, ghé nhà đầy bóng trúc

Ngọn trúc dịu mềm vời vợi nhớ nhung

 

Tôi một thuở ruổi rong đời lính trận

Chiều Bồng Sơn về quận lỵ buồn tênh

Đêm An Lão mưa miền Trung ủ dột

Làng xóm tiêu điều, đâu mẹ, đâu em?

 

Nơi tôi đến hận thù hơn tình nghĩa

Nơi tôi về thê thảm cả quê hương

May xứ ấy có một loài thanh trúc

Tên gọi một người con gái sắt son

 

Tôi sẽ nhớ một xóm làng xa vắng

Hồn tôi đây, ai tóc xõa bờ vai

Và đôi mắt, chao ơi và đôi mắt

Đôi mắt nhung huyền phủ ngập đời trai

 

Tôi sẽ nhớ nồi cơm nào bốc khói

Chiếc chén sành đôi đũa nhỏ xinh xinh

Quên cam khổ lương khô và gạo sấy

Có sá gì chén đũa thuở đao binh

 

Tôi sẽ nhớ, tôi uống vào đôi mắt

Em nhìn tôi như thầm hỏi hồn tôi

Hồn tôi đó: ngập tràn bông nở quí

Trên chặng đường sinh tử rong chơi

 

Tôi sẽ nhớ đến con đường ngõ trúc

Ngày quen em tôi mới mến quê hương

Tôi mới hiểu tên em là thanh trúc

Nghĩa quê hương bàng bạc khắp mười phương.

 

 

Nghe bình minh

 

 

TRANG CHÂU

 

 

 

 

Ngồi đây lòng ở muôn trùng

Con trăng châu thổ sáng vùng cao nguyên

Ta về ngậm nắng trong tim

Hai tay tung gió thổi niềm tin lên

Tiễn ta, em chớ ưu phiền

Còn bao nhiêu mộng giữ riêng cho đời

Tiễn ta, em gửi nụ cười

Đôi mắt sáng với một lời quyết tâm

Ta về núi đá đơm bông

Con sông thoi thóp bỗng thầm thì reo

Quê hương đang giấc tiêu điều

Nghe bình minh vội đuổi chiều phôi pha

 

 

Hoa xưa

 

 

LƯU NGUYỄN

 

 

 

 

Cũng chỉ là cành lộc biếc thôi

Môi hồng như thể cánh ô môi

Ai về ẩn hiện dòng sông cũ

Quá khứ xa xa tận cuối trời

 

Nhìn hoa ta nhớ lại người xưa

Dáng nhỏ rêu xanh lạnh mấy mùa

Đã tự nghìn năm cùng đá núi

Mà đời lãng tử có hay chưa? 

 

 

Chiều trên Cửu Long Giang

 

 

LÂM HẢO DŨNG

 

 

 

 

Đỏ một góc trời mây trắng lửng

Đây chiều trên xóm Cửu Long Giang

Vườn ai gió cuốn hàng cây dựng

Một nỗi buồn xưa dậy ngút ngàn

 

Đò dọc có mang hồn viễn xứ

Hay tình quê ngủ đến ngàn năm

Ôi chao! Giữa cảnh đời lưu lạc

Có gã ly hương khóc ngỡ ngàng

 

Là nhớ kinh hồn bên mái lá

Bóng con chim sẻ gốc ô môi

Tóc thơ em cuốn theo chiều gió

Như tỏa hương nồng gởi đến tôi

 

 

Huyền kiêu

 

 

HOÀNG XUÂN SƠN

 

 

 

 

Mai mốt xuống thuyền qua sông rộng

Chớp bạc trên đầu hoa sóng reo

Trả hồn thanh ngát cho mơ mộng

Trả lối rong đi những cánh bèo

 

Trả thơ cho gió trổ về hương

Tù túng chim muông cũng biết đường

Mái sập cành cong bờ bụi nhỏ

Ý người tâm bụt viết ngàn phương

 

Cười nói như ai giọng hiền lành

Hiếu từ an hậu mắt ngời xanh

Mừng tủi xin nhau hòn lệ nóng

Vỡ niềm nghi kỵ dấu trường canh

 

Mai mốt xuôi đò về ngạn bích

Người em thôn hạ vẫn yêu kiều

Thức nhé! Yên giang hồ tráng sĩ

Sóng chìm mây tạnh giấc huyền kiêu

 

 

Chiều quê

 

 

LÊ NAM

 

 

 

 

Có những phút lòng chùng xuống thấp

Bâng khuâng nhìn lại quãng đời mình

Bụi thời gian chập chờn bóng khói

Ngày xa như vệt nắng lung linh

 

Anh đang sống từng ngày mòn mỏi

Thầm chạy đua theo máy móc vô hồn

Đất nước người gấm hoa hào nhoáng

Vang tiếng ồn trống rỗng, vùi chôn

 

Rồi những mùa Xuân buốt run lòng đá

Màu hoa đào ngày trước cũng tàn phai

Trời phương này gió lộng tuyết hoa bay

Đời vô vị không hương sắc mới

 

Chiều hôm nay lòng anh vời vợi

Nhìn bóng tre vươn nắng Chiều Quê

Mục đồng xưa thư thả đánh trâu về

Nếp bình lặng một thời đã mất

 

Chiếc lá xanh dập vùi trong gió bão

Thương nguồn xưa êm ấm cuối phương trời

Một sớm trời xanh tan màu huyết lệ

Cuộc tương phùng, Xuân mơ ước em ơi

 

 

Trăng màu cổ độ

 

 

LƯU NGUYỄN

 

 

 

 

Em thấy chăng mùa đương vừa chín đỏ

Bước chân ai vương nặng nỗi niềm riêng

Chiều rất vội, vàng rơi đầy nội cỏ

Vẳng bên đời mật rót tiếng vành khuyên

 

Em như thể ước mơ thời tuổi dại

Là mây trời thanh thản buổi bình minh

Đành lỡ chuyến cho mạch sầu quan tái

Để trăm năm hò hẹn một lời nguyền

 

Từ vụng dại đã thành thiên thu hận

Đá vàng phai trầm nhân ảnh kính xưa

Mùa chín đỏ có thu về nguyệt tận

Trăng hoang sơ màu cổ độ cũng vừa. 

 

 

Sông núi đợi chờ

 

 

VẠN GIẢ

 

 

 

 

Như mở rộng cánh cửa về quá khứ

Nâng niu hoài dăm kỷ niệm sót, thưa

Khi mệt mỏi sau dặm dài cuộc lữ

Gom phong trần dựng lại tháng năm xưa

 

Thuyền buông neo cuối bến bờ hiu quạnh

Mong người về, đường lau lách xôn xao

Đêm thao thức nghe dòng đời hoang lạnh

Lòng quặn đau từ sông núi hư hao

 

Vết máu loang xô thủy chung biền biệt

Rẽ trăm dòng chờ hạnh ngộ, tàn hơi

Sông với núi, xin vẫn còn tha thiết

Dù mốt mai hồn giạt tận phương trời

 

 

Bích hoa

 

 

PHAN NI TẤN (N.D.)

 

 

 

 

Tháng này mưa rơi lất phất

Trên rừng bụi đỏ lá bay

Ấy trời quê em lại nắng

Mỗi lần anh trở về đây

 

Về đây coi luồng gió thổi

Giọt trời trắng xuống chơi vơi

Mà thương rừng dừa nước lắm

Thương hoài bờ đắp miền xuôi

 

Như ươm từ trong mưa nắng

Sâu trong hương đất quê nhà

Mọc lên màu xanh biêng biếc

Diệu kỳ ơi một cành hoa

 

 

Ngày xuân về thăm

quê ngoại

 

 

HỒ TRƯỜNG AN

 

 

 

 

Năm đó, mùa xuân về viếng ngoại

Yêu bao sông sạch, mến khe ngòi

Khe ngòi sông rạch chia bao nhánh

Tình nước, tình quê chỉ một thôi.

 

Vườn cau vươn thẳng thân suôn đuột

Nắng ửng trên tàu cau long lanh

Mo xám vàng khi vừa rụng xuống

Bẹ cau trên đọt đã ươm xanh.

 

Mà sao tóc ngoại từ bao thuở

Đã muối tiêu giờ thêm trắng phau

Từng sợi rụng theo từng nhát lược

Tóc sót trên da thưa mái đầu.

 

Mía Gò mây với thân giao lóng

Nước cốt ngọt lành mạch đất quê

Thấm giọt mồ hôi người bón xới

Nhắn người lạc bước sớm quay về.

 

Yêu quá vồng khoai, rẫy bắp ơi!

Mẻ than đêm lạnh rực hồng tươi

khoai lùi, bắp nướng vui câu chuyện

Đầm ấm bao canh tiếng nói cười.

 

Mùa xuân năm đó về quê ngoại

Ngắm những cô em trẩy hội chùa

Dù hồng và nón bài thơ trắng

Rợp mát hồn ai giấc mộng xưa.

 

Những cô áo rực mầu bươm bướm

Bóng lộng yêu kiều mé nước trong

Quên tận vùng xa mầm chết chóc

Đợi đêm tràn tới dậy cuồng phong.

 

Pháo kích, pháo dù theo bóng tối

Theo ánh trăng và ánh hỏa châu

Dập cau gãy ngọn, nhà tan tác

Rẫy bắp, cồng khoai cũng nát nhầu.

 

Ngoại vươn tay bám vùng xôi đậu

Đêm ngủ trong hầm lạnh thấu xương

Bao cát đặc dầy thêm bóng tối

Năm canh ục cú rúc ngoài vườn.

 

Căn hầm thành nấm mồ chôn ngoại

Đất trộn bằng xương thịt tả tơi

Vườn tược hoang tàn, nhà sụp đổ

Cháu con tản mạn cánh chim trời.

 

Trên mồ mọc ngọn mồng tơi tím

Vòi quấn thiết tha vào sỏi gai

Buổi sớm nắng trong, chim mỏ đỏ

Vu vơ đến hót một tràng dài.

 

Giọng chim thấm lạnh vào cây lá

Khơi nước mắt người cháu ghé thăm

Thắp nén nhang thơm nhìn khói trắng

Tưởng hồn lẩn quất giữa u trầm. 

 

 

Cho tôi về lại Sài Gòn

 

 

VŨ KIỆN

 

 

 

 

Qua cầu Tân Thuận vọc nước lùa trăng

Lúc mới tới tưởng bớt mười ray rứt

Đâu dè khi về thêm gấp chín ăn năn

 

Ngồi chiếc ghế quen ngày xưa hớt tóc

Nghe dầu thơm trộn lẫn mồ hôi

Cơn nắng lửa che lu vuông kiếng đục

Nhịp đờn ai vọng cổ sáu câu mùi

 

Cho tôi về lại Sài Gòn

Cây hàng ba xiên thấu ngay tim

Dàn bông giấy gai cào trầy mặt

Hẻm trong hồn quẹo tuốt luốt vô đêm

 

Cơn bão lớn của một thời tuổi nhỏ

Chạy tắm truồng trong mưa giỡn cười chơi

Thả ghe giấy tròng trành mương nước đổ

Ai hay đời mình rồi cũng một ra khơi

 

Cho tôi về ngay lại Sài Gòn

Luống bông mười giờ vừa bựt nở như son

Những ngọn ti-gôn đã tùm lum mái lá

Cọng cành dừa cọt quẹt máng tôn non

 

Căn nhà mẹ dù tường rêu cỏ mọc

Sẽ trở về khui dậy mối tình thơ

Trên nền gạch láng trơn nằm úp mặt

Ngỡ chừng nghe hơi đất diết da chờ

 

 

Biển, gió & một chút tình

 

 

HOA TRÙNG DƯƠNG

 

 

 

 

Nghe trong gió có chút tình của biển

Như bóng thuyền im đậm lúc hoàng hôn

Bỗng nhung nhớ một cái gì rất lạ

Chừng như qua - chừng như đến - trong hồn

 

Rất thủy chung như gió về với biển

Những chiều nào vương vấn những chiều nay

Cho ấm lại chút hương tình viễn xứ

Thuyền buông neo - con nước réo muôn ngày

 

Gió đã trỗi khúc nhạc tình của biển

Thật thiết tha những ánh mắt phương trời

Lòng man mác theo nước triều vừa lớn

Hải âu về - cánh nặng mấy trùng khơi

 

Gởi theo gió một chút tình cho biển

Bến dù xa sóng vỗ đủ đôi bờ

Thì hồ thỉ cũng một ngày trở lại

Bởi thiên thu sông núi vẫn đợi chờ!

 

 

 

Biển chiều

 

 

XUÂN VŨ

 

 

 

 

Biển gợi lòng ta nỗi nhớ nhà

Cồn chim cồn ốc thuở nào xa

Con cua con cá lùa vô lưới

Ngư phủ lưng trần ráng nắng pha

 

Ta dẫu vượt qua mấy đại dương

Nửa đời lang bạt kiếp tha phương

Hồn vẫn bay về làm hạt cát

Nằm lăn trên bãi biển quê hương

 

Sẽ xây lầu cát như xây mộng

Chẳng sợ công lao của dã tràng

Bọt biển không tan vào dĩ vãng

Mơ ước nhồi trong những hạt vàng

 

Bờ bãi lõm lồi hình nanh gấu

Bọt vụn trắng xóa dưới chân ta

Mặt trời hấp hối bơi trong sóng

Cát rây trong tóc muối ăn da

 

Vỏ sò vỏ ốc đầy hai túi

Khua vui như nhạc tuổi thơ ngây

Tưởng chiếc nỏ thần vừa lấy được

Mà đâu thành ốc giữa nơi nầy

 

Ôi cát pha lê trắng Cửa Tùng

Dấu chân nâu sậm bãi Đồ Sơn

Ngọc trai lấp lánh xanh Trà Cổ

Lệ buồn tập kết ngập Sầm Sơn

 

Ta như chiếc nhạn mũi Cà Mau

Gió biếc trời xanh muôn trượng cao

Ngực ta như cánh buồm căng gió

Hồn ta dậy tiếng sóng ào ào

 

Chim trời tung cánh ngoài muôn dặm

Nửa vòng trái đất ngóng trông về

Dư âm sóng dội bài thơ cũ

Đốt cháy lòng ta nỗi nhớ quê

 

 

 

Sóng ngầm

 

 

VẠN GIẢ

 

 

 

 

Người về bóng nặng hoàng hôn

Khua trên vàng đá nỗi dồn dập đau

Đôi bờ vực thẳm đào sâu

Ái ân thức dậy lạnh màu chiếu chăn

 

Người về đã lỡ mùa trăng

Thời gian trùng hội nhọc nhằn qua đêm

Biển chiều con nước như êm

Âm vang sóng động trước thềm trăm năm

 

 

Bên bờ than thở

 

 

THÁI TÚ HẠP

 

 

 

 

Một chút nắng vàng hiu hắt đọng

Một tình yêu tỏ bên hồ im

Có đám mây trời đang chứng giám

Cây rừng đang soi bóng thở than

 

Hoàng hôn giữa bãi chiều im vắng

Ta đứng gần nhau tượng đá sầu

Ngàn thông khoác kín màu u thảm

Hơi thở nào tan dưới vực sâu

 

 

Gót mây

 

 

TRẦN THIỆN HIỆP

 

 

 

 

Đà Lạt thông reo chiều ảo mộng

Bích Câu nhạt nắng áo vờn bay

Ngỡ mình lãng tử vào tiên động

Mới gặp người sao hồn chớm say

 

Như thể tiền thân tình đã hẹn

Đường hoa đưa đón ấm tay trao

Mây chiều qua đỉnh lầu chuông vắng

Gió nhẹ đưa bay những cánh đào

 

Xuân, Hạ... sang Thu trời trở lạnh

Em về làm vợ người phương xa

Lâm Viên lá đổ vàng hiu quạnh

Tôi cũng giã từ con đường hoa

 

Lâu lắm trở về thăm Đà Lạt

Cam Ly tiếng thác buồn xa xăm

Xuân Hương hồ vẫn xanh màu ngọc

Sương bạc gợi sầu xưa tháng năm

 

Đà Lạt trong tôi nỗi nhớ đầy

Ba mươi năm đã gởi ngàn mây

Lệ đêm từ tạ còn nghe ấm

Mãi đọng hồn tôi em có hay!

 

 

Đối ảnh

 

 

NGUYỄN ĐÔNG NGẠC

 

 

 

 

Cam Ly cảnh cũ còn đây

Bâng khuâng chỉ thấy đá cây đất trời

Vẳng nghe khúc khích tiếng cười

Giật mình đối ảnh bồi hồi nhớ ai

Hững hờ như thể nước trôi

Tang thương cả đến muôn loài chúng sanh

Đã tàn những cuộc đua tranh?

Non sông còn thoảng mùi tanh máu nồng

Bắc Nam xương trắng ngập đồng

Anh em bằng hữu bốn phương mất còn

Ta về sống nốt đời riêng

Ngồi nghe thác đổ nhìn sông núi buồn

 

 

Đường về tre trúc

 

 

TRIỀU HOA ĐẠI

 

 

 

 

Trúc tre

tre trúc bên trời

Nón che

che khuất mặt người

dung nhan

Đường về

chị chị, em em

Vui chân dẵm động

lá vàng chiều thu

Ngày xưa

cõi của âm u

Ai người

ngồi ngóng thiên thu

nghìn trùng

Thế rồi

người ấy sang sông

Có thầm

một chút tưởng lòng

đến ai

Trăng về

trên vạt áo phai

Tôi con sông rộng

mong hoài nước dâng

Chốn nào

Chốn của vô cùng

Đành lòng thôi vậy

chẳng mong thuyền về

 

 

Lá thu

 

 

TRANG CHÂU

 

 

 

 

Năm xưa anh đến bước chân êm

Lá vàng rụng trải lối đi quen

Mùa thu trong sáng như lòng mắt

Không gợn mây buồn vương trái tim

 

Năm nay trời mới chớm thu sang

Sao nắng chưa phai chiều đã tàn?

Sao anh hẹn đến rồi không đến

Để lá đang xanh bỗng úa vàng?

 

 

Thu muộn

 

 

CUNG VŨ

 

 

 

 

Đêm sương giá thành băng

Ngày nối ngày đi mất

Đường xa trăm dặm khuất

Lệ tuyết động hai hàng...

 

Em ơi, em ơi, em...

Thì thầm gió gọi tên

Nghe như lời giun dế

Cuồng điệu hắt qua thềm

 

Đã mấy mùa thu, xa

Đã thấy tình xuân, qua

Nắng hanh vàng trên lá

In hình dấu tim pha

 

Ôm đàn, không muốn hát

Thăm thẳm một phương người

Se se buồn hiu hắt

Lá úa còn có đôi

 

 

Chiều qua Phan Rí

 

 

THÁI TÚ HẠP

 

 

 

 

Như tưởng ta về qua bến sông

Mây trời Phan Rí có chờ mong?

Ta nghe như tiếng Chiêm Thành khóc

Trên mỗi bờ xây Tháp đá ong!

 

Giữa phố phường xa ta nhớ em

Dương liễu chiều xưa rộn rã chim

Lạc quốc hồn đau hoen dấu sử

Hoang tịch kinh thành bóng đỗ quyên

 

Ra đi tình đẫm hơi sông núi

Ta với em cùng thoáng biển dâu

Trăm phương ta chỉ vừng trăng khuyết

Trên mái chùa nghiêm cổ kính sầu

 

Phù ảo đời ta như sương mai

Thành Chiêm - Tháp Cũ nắng vàng phai

Mai sau người có qua Phan Rí

Chỉ thấy dòng sông lặng thở dài

 

 

 

Bến hẹn

 

 

VẠN GIẢ

 

 

 

 

Con nước động, sóng gào tiền kiếp

Biển cố xanh như thuở vào đời

Mây phiêu lãng tưởng chừng mải miết

Ngày tiếp ngày, nỗi nhớ mù khơi

 

Trên cồn bãi nằm phơi chứng tích

Qua bao đời nước mắt ông cha

Trăn với trở, cõi lòng u tịch

Vết đau nào cũng khó phôi pha

 

Và nhan sắc một đời lận đận

Những cuộc tình chưa hợp đã tan

Chút hư danh giữa vùng biển lận

Khoác lên người trói chặt nghiệp oan

 

Thả chiếc bóng đầu ghềnh cuối bãi

Hát nghêu ngao dăm khúc nhạc sầu

Để hối tiếc một lần vụng dại

Nợ nần này trang trải bao lâu

 

Còn vương vấn ơn trời, lượng biển

Góc cạnh nào nhìn lại nước non

Vẫn tang tóc ngậm ngùi hiển hiện

Nghìn năm sau chưa dễ hao mòn

 

Nghe ngôn ngữ săm soi chuyện cũ

Cát bụi chờ hồi phục núi sông

Và thịt xương trọn mùa lam lũ

Giữ trong tim nguyên giọt máu hồng

 

 

Sông Thu Bồn

tình người xứ Quảng

 

 

LƯU NGUYỄN

 

 

 

 

Như những nhánh đời lặng lẽ trôi

Thu Bồn thương nhớ của ta ơi

Dòng sông tuổi nhỏ phương trời cũ

Bãi vắng dâu xưa vẳng tiếng cười

 

Đến tự Trường Sơn bờ đá dựng

Đặc quánh phù sa đẫm ruộng vườn

Thắm thiết bao tình người xứ Quảng

Nước Thu bồn như mạch sống quê hương

 

Dẫu trăm ngã cũng xuôi về một hướng

Nước xa nguồn, nước quặn lòng đau

Chim nhớ tổ, chim quắt quay ngậm đắng

Người lạc bầy ngơ ngác mãi ngàn sau

 

 

 

Huyền Không Động

 

 

THÁI TÚ HẠP

 

 

 

 

Vạn dặm nhưng chung niềm thương nhớ

Huyền Không đá núi vẫn chưa mòn

Bóng nắng chiều soi hiền triết đó

Trăm năm hồn động tiếng chuông ngân

 

Trăng biếc nghìn khuya hồn cổ tự

Lối đi về quạnh quẽ khói sương

Lên cao đá tảng rừng cây dựng

Hơi thở phù vân đau cố hương

 

Trang Kinh giở mãi đều vô sắc

Đá núi trầm ngâm chuyện thế nhân

Hạt cát bên bờ hằng sa mộng

Vô lượng triều dâng sóng bạt ngàn

 

Bao giờ chim Quốc về Non Nước

Mây nguồn chuyển nhớ bến Tiên Sa

Huyền Không mấy đỉnh trời ta đến

Hoa cỏ hoài in dấu Quảng Đà

 

Ta hỏi mây trời có thở than?

Đường lên thăm thẳm Ngũ Hành Sơn

Có nghe chim hót thành sông núi

Cốt nhục tình ta thấm tận hồn

 

 

Núi sông Đà Nẵng

 

 

LUÂN HOÁN

 

 

 

 

Trong khoảnh khắc linh thiêng bấm máy

Dòng sông Hàn có dừng lại hay không

Hỡi rong cá dưới nước chiều rực rỡ

Có biết mình được chụp ảnh hay không

 

Và đất đá và cỏ cây nhà cửa

Vươn mình cao trong phút sống ngát xanh

Một cái tách thản nhiên đời dừng lại

Để huy hoàng được hóa kiếp thành tranh

 

Hỡi chồi đá Ngũ Hành Sơn cổ kính

Hỡi dọi cát dài Mỹ Thị lê thê

Mây phủ ngọn Sơn Chà kia có lẽ

Đã bay mù theo gió biển Mỹ Khê

 

Và trầm lặng những hồn buồn thợ đá

Muôn năm lưu lại mấy dấu tay

Và ta nữa chàng thư sinh lãng mạn

Tồn tại đâu trong cảnh sắc đẹp nầy?

 

Ôi có phải lòng ta xanh với lá

Vàng với tường vôi quét mỗi đầu xuân

Sao không thấy con chim nào bay cả

Chỉ có lòng ta sõi cánh nhớ vô cùng

 

 

Nam Phổ

 

 

HOÀNG XUÂN SƠN

 

 

 

 

Cô em Nam Phổ tươi cười

Sớm mai quà gánh mời người chợ xa

Qua đồng Vỹ Dạ bao la

Mầu sương rượi mát như là gái xuân

Đường đi qua phố cũng gần

Băng thêm một chuyến đò ngang nặng tình

Thương về cầu ngói rung rinh

Vườn cha đất mẹ gập ghềnh lối yêu

Thương em nắng cũng mỹ miều

Thương người cực nhọc quày theo bạn hàng

Xuân nồng em có đảm đang

Đền em Nam Phổ trăng vàng đọt cau

 

 

Một chút tình cho Đà Nẵng

 

 

LƯU NGUYỄN

 

 

 

 

Từ Ngũ Hành Sơn ta nhìn về Đà Nẵng

Phố xá như là phố xá trân châu

Dải lụa trắng men theo bờ cát lặng

Bãi Tiên Sa ngơ ngẩn ngọn  Sơn Trà

 

Chiều viễn xứ  ta mơ về Đà Nẵng

Có sông Hàn cuồn cuộn phù sa

Nước mắm Nam Ô đượm tình sâu nghĩa nặng

Mì Túy Loan thơm ngát quê nhà

 

Mây vẫn ngàn năm trên vòm trời Đà Nẵng

Nỗi nhớ không rời đỉnh Hải Vân xưa

Những bến Đò Xu, những chùa Non Nước

Những thân thương biết nói mấy cho vừa

 

Bạn bè ta ơi có nhớ về Đà Nẵng

Trường Phan Châu Trinh giờ, nay đã ra sao

Hỡi người đẹp của Sao Mai, Hồng Đức

Cổ viện Chàm còn in dấu chân ai

 

Ơi thành phố của một thời tuổi dại

Dẫu rong chơi qua khắp mặt địa cầu

Vẫn tha thiết một ngày mai trở lại

Tỏ chút tình cho Đà Nẵng - quê ta

 

 

Hoàng hôn

 

 

TRẦN HOÀI THƯ

 

 

 

 

Những chuyến đò chở anh về thành phố

Có chuyến nào anh mong được gặp em

Hoàng hôn về, sóng lặng, đò trôi êm

Anh thấy cả mây chiều trên màu mắt

Những chuyến đò chở anh về họp mặt

Những bà con cô bác của ngày thơ

Áo trắng quần xanh em nhỏ đợi chờ

Giờ bãi học như một bầy bướm nhỏ

Những chuyến đò học trò yêu giấy thấm

Pha màu hồng con tim nhỏ trao ai

Chuyến đò nào về tận cuối sông dài

Anh gởi vội cánh thư về thầy mẹ

Trường Giang ơi, anh gọi thầm rất khẽ

Chở dùm anh gặp lại quê hương

 

 

Nhà tôi

 

 

LÂM HẢO DŨNG

 

 

 

 

Ôi những ngày xưa dưới mái nhà

Mẹ ngồi lựa thóc ngắm mây xa

Những lo mưa sớm bên đồng nội

Làm mất màu tươi mấy gốc cà

 

Xanh ngắt một màu bên liếp rẫy

Giàn dưa leo sớm bỏ vòi cong

Còn ghen đậu đũa vừa đơm trái

Hay lũ rau thơm đám cúc tần

 

Có mấy hàng cau nhỏ thế thôi

Mẹ thường nhắc nhở những khi vui

Một mai đám cưới không lo thiếu

Trầu tốt cau ngon thuốc đượm mùi

 

đây đống rơm khô dưới gốc gòn

(Là nơi tôi rải mộng lang thang)

Chờ em từ thuở con trăng tối

Cho đến trăng đầy em mới sang

 

Thèm quá nồi canh chua cá lóc

Chút bông so đũa cọng rau om

Ai lên phố thị mà không nhớ?

Mùi vị dưa nồng điên điển thơm

 

Mười mấy năm rồi đi biệt xứ

Nhà tôi còn đó mẹ tôi không?

Nghe thương những cánh chim tu hú

Mãi gọi bên sông điệp khúc buồn

 

 

Cây rơm ao cá nhà em

 

NGUYỄN TẤN HƯNG

 

 

Bờ ao soi bóng, bóng cây rơm

Cùng trẻ cùng trâu đang đứng dòm

Cá trồi ăn mồng vờn lau lách

Nhà em không thấy, thấy cô đơn

 

Bâng khuâng cơn gió đùa lên mắt

Thấy lại ngày xưa em hay hờn

Trách anh chỉ biết tuồng bắt nạt

Em khóc anh cười, ai sướng hơn ?

 

 

Mận hồng đào trung lương

 

NGUYỄN VĂN BA

 

 

Ổi xá lị Bắc Mỹ Thuận, mận Hồng Đào Trung Lương, khóm Bến Lức, bưởi Biên Hòa... là những thổ sản nổi danh của nước ta.

Trong những trái ngon vừa kể tôi đặc biệt chú ý mận Hồng Đào ở ngã ba Trung Lương thuộc tỉnh Mỹ Tho (Định Tường). Từ Cần Thơ đi Sài Gòn tôi hay mua mận Hồng Đào làm quà cho thân nhân, bè bạn. Mấy ông bạn ở Sài Gòn rất thích mận Hồng Đào, trước nhất vì da trái mận màu hường, màu má của các cô gái miệt vườn ửng hồng tự nhiên dưới nắng ban mai.

 

Bánh canh trắng, cọng vắn cọng dài

Bánh tằm xe, cọng dài cọng vắn

Xứ Mỹ Tho gạo trắng, nước trong

Gái Mỹ Tho tuy dang nắng

Má vẫn hồng như điểm phấn tô son

Anh ơi, muốn chơi hoa thì kiếm gái Sài Gòn

Còn muốn tìm người lam lụ, anh xuống miệt vườn Trung Lương.

 

Thứ đến, vỏ trái mận Hồng Đào đầy nên chở đi xa ít bị dập. Mận Hồng Đào lại có vị ngọt đậm đà, nhiều nước, đầy cơm, có trái gần như đặc ruột nên nhiều người đã so sánh mận Hồng Đào với trái bôm hay xá lị vùng ôn đới, nếu chưa được bằng thì cũng không kém bao nhiêu. Những đặc tính quí giá ấy của giống Hồng Đào đã nâng giá trị trái mận từ thứ trái cây ăn chơi, ăn giải khát, lên hàng món ăn tráng miệng sau bữa ăn.

Cả hai giống mận "Hồng Đào Trơn" và "Hồng Đạo Sọc" đều bắt nguồn đầu tiên từ các làng Đạo Thạnh, Lương Hòa Lạc, Long An và Trung An trong khu vực Trung Lương, tỉnh Định Tường. Nhờ Phương pháp chiết cành nhơn giống, mận Hồng Đào đã nhanh chóng bung ra khắp nơi và ngày nay mỗi khi nhắc đến trái mận Việt Nam, mọi người đều nghĩ ngay đến mận Hồng Đào Trung Lương, dù vườn mận hay cây mận không nhất thiết tọa lạc nơi ngã ba Trung Lương trên quốc lộ 4.

 

 

Tuổi thơ

 

XUÂN VŨ

 

 

Cắp sách đi dến trường

Dừa cau bên ven sớm

Hơi thở mát mù sương

Chân em bước phơi phới

Gió đưa em đến trường

Ngồi trong lớp mơ màng

Tiếng dế gốc rạ vàng

Tưởng vang trên trang sách

Mong lớp học mau tan

 

Chạy về buông sách vở

Thót ngồi trên lưng trâu

Làm những Đinh Bộ Lĩnh

Tóc dừa cau lả lơi

Mây trắng bay trên trời

Cánh diều lên tuyệt vời

Ta bao giờ ghé lại

Để cỡi trâu rong chơi

 

Ngậm ngùi xuân bất tái

Tuổi thơ, tuổi thơ ơi

 

 

Trăng

 

VŨ KIỆN

 

 

Khi chèo chưa đẩy xuôi con mộng

Thì gió còn heo hắt gọi đò

Khi trăng đã bỏ trời cao rộng

Ngơ ngẩn còn cao mắt hỏi dò

 

Ngày xưa Hàn Mặc Tử bán trăng

Trăng xưa thừa vừa bán vừa cho

Ở đây ống khói phun đồng lõa

Cao ốc đè trăng kẹt mịt mờ

 

Tiếp nối người xưa tôi cũng buôn

Những hình ảnh vỡ của thơ Đường

Một đêm thuyền đậu sương sông lạnh

Quạ réo làm rơi rụng tiếng chuông

 

Xem trăng thầm lén bung nhung gấm

Trải xuống thành drap đẫm gối giường

Nghe trăng đào lụa mơn tà áo

Gợn một vòng eo ấp nguyệt cuồng

 

Hay kẻ bầu say ôm tiếc ngọc

Mò trăng nơi cái đáy vô thường

(Sau bao ngửa mặt tìm trăng sáng

Đã cúi đầu nhung nhớ cố hương)

 

Khiếu nại lên tòa án rất xa

Rằng trăng tôi nhạt, nguyệt tôi tà

Đền tôi, thị trưởng đèn giăng mắc

Thành phố vừa treo một lẵng hoa

 

 

Khi qua dòng sông

 

PHẠM NHUẬN

 

 

Khi qua dòng sông

Tồi không nhận thấy dòng sông

Chỉ nghe tiếng nói em vang lên từ một khu rừng

Có phải đó là tiếng hót mỗi sớm mai

Đánh thức tôi dậy khi trời chưa kịp nắng

Bình minh có đôi cánh tay rất giống em

Dòng sông chỉ là sự êm đềm

Tôi muốn nắm lấy tay em đi qua một thành phố lạ

Trên những tấm bảng đường

Mang tên những người tình đã khuất

Tồi là thân nhân của những gác chuông thành phố

Biết rất nhiều lời tự tình của chim muông

Em thử ngủ một lần trong những lời tự tình đó

Để giấc mơ thơm phấn thông vàng

Để trên môi em rất hồng

Nở ra loài dị thảo

Em đừng ngạc nhiên khi thấy đàn châu chấu

Cởi áo xanh tắm ở dòng suối bên kia

Đó là những nữ tu đã đánh mất chuỗi hạt

Và để quên lời kinh trong viện cổ tàng

Em đừng ngạc nhiên

Vì thiên đường không dậy cho ta sự tươi mát

                                                  của cánh đồng

Khóng mở nổi cho ta một cánh cửa hẹp vào

                                                        hạnh phúc

Chỉ có em chiều nay là có thật

Có thật như sự cần thiết của phép mầu

Cho tôi bay ra khỏi đêm tối tăm

Với tấm lòng của đá

Chạm trổ những lời biết ơn

Em sẽ nghe hồn tôi vang vọng đời đời

Khúc nhã ca của loài bướm

Tôi không có một dự trù nào về lời hứa với

                                                    thiên đường

Tôi mãi mãi là kẻ lang thang của Niết Bàn

Để được nhìn em bay nhảy dưới vầng nhật nguyệt

Đó chính là sự thật

Đã nuôi dưỡng tôi như từng bữa ăn

Tôi là kẻ khát khao chân lý

Nên thấy rõ em là người xạ thủ

Đã bắn rơi dần những nỗi buồn quanh tôi

Không còn gì làm tôi dừng chân

Vì biết khi mê mỏi

Đã có nơi chốn trở về

Em nhớ nhắc tôi về lòng biết ơn

Vì cuộc đời quanh đây đã cho tôi nhiều lạc thú

Tôi còn rất nhiều giấc mơ

Nhưng thôi em hãy cất lên lời ru tình tự

Thành phố bên kia sông đã lên đèn

Tôi đã nhìn thấy lại dòng sông

Đêm nay tôi phải về cùng cơn gió

Lời ru của em

Đuôỉ theo tôi trên những tàn cây

Những tháp chuông, những nóc nhà đen thẩm

Lòi ru cuối cùng

Dành cho kẻ lãng tử và chim muông.

 

 

Thư về xứ dừa xanh

 

XUÂN TƯỚC

 

 

Tôi ở bên này đại dương

Nhớ xứ dừa xanh nước ngọt

Sông Cửu Long chín cửa gửi tâm tình

Tôi nhớ mái nhà tranh ủ dột

Nhớ miền quê ngoại hiền lành

Nhớ Sóc Sải Hàm Tân, nhớ vùng Cái Nứa

Nhớ Tường Đa rợp bóng mát tre xanh

Kìa Bến Tre một tỉnh nhỏ yên lành

Đâu đã biết chất chứa sầu vạn cổ

Phan Thanh Giản còn lưu danh muôn thuở

Hay Cụ Đồ oán giặc, ghét xà bông (1)

Nửa đêm thuyền cặp bến sông

Tân Hào, Hương Điểm, Mỹ Lồng, Giồng Tre

Sông Hàm Luông rộng mở

Cửa Ba Lai đã ngập đất bồi

Thương Cổ Chiên tím ngắt lá mồng tơi

Nhớ Tranh Đế cỏ hoang vùng nước mặn

Và Định An, một vùng quê xa vắng

Cửa Tiểu, cửa Đại còn lưu nhớ, lưu thương

Sông dài ngát ý trùng dương

Càng thêm cách trở, càng thương nhớ nhiều

Cù lao Bảo thân yêu

Cù lao Minh luyến nhớ

Yêu Cái Mơn với chanh ngọt, mận lành

Từ Long Thới đi về Ba vát

Lúa vàng mơ đồng xanh thơm ngát

Đây Cẩm Sơn, Hương Mỹ, Giồng Luông

Đau lòng nhớ ánh trăng suông

Nhớ người Thạnh Phú dễ thương, hiền hòa

Nhớ miệt Cồn Chim

Thương về Cồn Lớn

Nhớ ai đây, ai nhớ, nhớ ai hoài?

Dừa xanh ơi, bao thuở mà nguôi

Niềm thương nhớ của người con tỉnh Bến

Sóng nước nghìn thu xuôi xuống biển

Tình yêu vạn thuở ngược về quê

Thấy trái dừa xanh, thấy đám tre ngà

Ôi lưu luyến, tình thương nơi xóm cũ

Hoa mướp đong đưa, hàng bần ủ rũ

Cây mấm hay cây tràm cũng nhớ, cũng thương

Đất nào bằng đất quê hương

Càng xa, càng thấy ngùi thương quê nhà

Hỡi Thái Bình Dương!

Có đi về miền dừa xanh thuở ấy,

Xin cho ta gửi mấy lời:

Tuy nay đất khách, quê người

Tình quê xin giữ mấy lời sắt son

 

(1) Cụ Đồ Chiểu chỉ giặt quần áo bằng nước tro,

vì ghét xà-bông của thực dân Pháp.

 

 

Hái sen

 

LUÂN HOÁN

 

 

Chống sào cho chị hái sen

Xuồng nghiêng cỏ lục mon men ngã vào

Mấy con cá mộng thế nào

Móng quanh xuồng lá rách bờ thủy tiên

 

Giữ lòng trầm tĩnh thản nhiên

Tại sao trời nước có quyền xía vô

Sen thơm ngây ngất mặt hồ

Hương tham  lam bén ngát vào lòng tôi

 

Nghiêng vai chị cũng sững người

Nâng sen ngắm Phật mỉm cười bao dung

Nắm tay bối rối ngại ngùng

Ngắt hoa sợ nước, bùn cùng buồn chăng

 

Ôi trong giây phút băn khoăn

Lòng cô thôn nữ nở sen nhân từ

 

 

Đò chiều

 

XUÂN VŨ

 

 

Trời chìm giữa hoàng hôn

Chèo ai khuấy dòng sông

Vàng rơi chìm lấp lánh

Giữa trời đất mênh mông

Ta muốn về Hương Điểm

Ta muốn ghế Tân Hương

Ghe ơi dùm ghé lại

Cho quá giang được không ?

 

 

Tuổi già tuổi thơ

 

KIỆT TẤN

 

 

Tuổi thơ ngọn mạ đồng xanh

Tuổi già rơm rạ ấm quanh chỗ nằm

Tuổi thơ hạt bắp tươi mầm

Tuổi già râu bắp trên cằm nắng phơi

Tuổi thơ buồm nhỏ rong chơi

Tuổi già cơn gió thổi đời mát vui

Tuổi thơ ngào ngạt mía lùi

Tuổi già xôi nếp ngọt bùi dạ con

Tuổi thơ nụ nhỏ cành non

Tuổi già cội lớn trổ tròn trăm hoa

Tuổi thơ ấp mộng tuổi già

Tuổi già hạnh phục giao hòa tuổi thơ

 

 

Tâm sự

 

PHÓ NGỌC VĂN

 

 

Ta vẫn cùng người đi dưới mưa

Buồn ơi da diết đến bao giờ

Tậm sự có chong thêm ngọn nến

Cũng rụng vàng theo lá cuối thu

 

Ta biết người ôm mộng hải hồ

Cuối trời vang tiếng thét hư vô

Ngày xưa cuồng nộ trong binh lửa

Gươm bén mài trăng bóng nguyệt mờ

 

Ta vẫn nhìn theo cánh vạc bay

Cuối ghềnh ai rót rượu ta say

Mưa rơi lớp lớp ngoài quan tái

Giật mình ta thấy mắt ta cay

 

Ta muồn nghe chuông tiễn bước chiều

Dặm ngàn cố lý vẫn buồn hiu

Đêm nay trăng sáng treo thành nội

Ai đốt lòng ta lửa quạnh hiu

 

Ta dõi mắt chờ như tiền kiếp

Nghìn năm mộng ước cũng hư không

Bên trời tướng ấn trao kẻ sĩ

Mắt vẫn trừng theo bóng ngựa hồng

 

 

Mái chèo sông hậu

 

LÂM HẢO DŨNG

 

 

Em dàng huyền mơ nhẹ mái chèo

Thuyền ơi có chở mảng trăng theo

Ví tôi là gã giang hồ vặt

Sẽ tiếc muôn năm hận ít nhiều

 

Em dáng kiều thơm nón kín vai

Nước đùa soi bóng hai bàn tay

Tôi tên du tử thường hay đói

Đôi mắt thu buồn ướm lá bay

 

Em dáng thơ mùa kinh điển xưa

Bỏ trời đi dạo nhánh sông mơ

Tôi thằng lang bạt chiều nay thấy

Tâm động như cờ gặp gió đưa

 

Em dáng thì ra dáng liễu tây

Nhà bên sông Hậu thôn mười hai

Tôi xưa có học Nông Lâm Súc

Xin giữ cô, vườn cây trái sai

 

 

Đón bình minh

 

LÊ NAM

 

 

Nghiêng lòng hỏi hạt sương mai

Màu pha lê trắng có phai tuổi đời

Tinh mơ vạt nắng hồng phơi

Cành hoa đọng giọt sương trời long lanh

 

Ngần sương tan, vỡ, mong manh

Tự trong khoảnh khắc, ngàn xanh, mơ vàng

Hôm nao trời đất giao hoan

Chứa chan nguồn mạch sống tràn sớm mai

 

Gợn sóng im, bóng thuyền chài

Hương bình minh thắm nét mây tươi vàng

Hỡi người bắt bóng thời gian

Làm sao bắt được mây ngàn thoảng bay ?

 

 

 

Sông nước tình quê

 

TRẦN THIỆN HIỆP

 

 

Ráng chiều đầy một thuyền nan

Thôn xa cũng nhuộm ánh vàng bên sông

Mái nghèo khói tỏa mênh mông

Như lòng sông Cửu chín dòng phù sa

 

Bến đình em đợi thuyền qua

Tặng anh chùm mận đậm đà tay trao

Từ ngày giạm hỏi, trầu cau

Em mong ngày cưới lộng đào, thuyền hoa

 

 

 

Thấy tôi trong vườn ngoại

 

NGÔ NGUYÊN DŨNG

 

 

Tôi thấy tôi là con kiến nhỏ

Chở lá về vườn ngoại mướt xanh

Chiều nắng rớt trên cành mận đỏ

Kiến dừng chân ngó mộng bay nhanh

 

Tôi thấy tôi là con sâu ốm

Mãi miết đo đoạn ngắn đoạn dài

Hè vườn ngoại trổ vàng bông điệp

Nắng và bông ấm cả ban mai

 

Tôi thấy tôi là con rắn nước

Lượn quẩn quanh trên sóng phù sa

Rắn suốt đời lội con nước ngược

Yêu lục bình ngại chẳng nói ra

 

Tôi thấy tôi là chim sẻ lúa

Chờ mùa sang ghé lại vui chơi

Ruộng chớm trổ đòng đòng thơm sữa

Nàng Hương nơi giữ lúa giùm tôi

 

Tôi thấy tôi là màu nắng mật

Tưới lên đầm sen lấp lánh gương

Nắng ấp yêu tấm lòng chân thật

Thành phố mồ hôi nhỏ xuống ruộng nương

 

Tôi thấy tôi là bông trang trắng

Nở ngại ngần một đóa giát hương

Ngoại hái tôi đem về cúng Phật

Trang và kinh chuỗi vọng vô thường

 

 

Xoài cát hòa lộc

 

NGUYỄN VĂN BA

 

 

Tôi nhớ một ngày hè khoảng hai mươi năm về trước, người bạn gái cùng lớp rủ tôi về quê nàng, nơi cỏ vườn tược, cây trái xum xuê. Buổi trưa trời ơi ả, nàng và tôi ra sau vườn hóng mát. Nàng vói tay hái xoài tương tự như trong hình bên cạnh, xoài tháp nên rất thấp, xong làm một chén nước mắm thật đặc biệt với nước mắm nhỉ Phú Quốc, đường thốt lốt Tân Châu cùng với ớt sừng trái chín đỏ xắt nguyển. Tôi còn nhớ rõ lắm, bàn tay xinh xắn của nàng với những ngón tay thon dài, trắng nuốt, thư thả đưa từng lát xoài mỏng dính, dòn rụm, có lợn cợn đường, nước mắm và ớt sừng trâu vào miệng tôi. Chất chua của xoài, vị bùi của chất đạm từ nước mắm cá cơm, vị ngọt mặn của đường thốt lốt cùng với hương vị cay xòa vỡ trên môi, trên lưỡi tôi, tôi ăn quên thôi, ăn mê mệt, vừa ăn vừa tặc lưỡi khoan khoái trong cái ảo giác của mình là một người hùng đang được giai nhân chăm sóc. Nàng lại thủ thi bên tai tôi những lời du dương, những chuyện tình tứ, làm tôi tưởng mình như Lưu Nguyễn đang lạc vào chốn đào nguyên.

Tháng 9 năm 1989, tôi đi dự Đại Hội Văn Bút Việt Nam Hải Ngoại kỳ II và tình cờ thấy bức ảnh bên cạnh của nhiếp ảnh gia Lê Quang Xuân trong phòng triển lãm, kỷ niệm xưa bừng bừng sống dậy, tôi đứng lặng rất lâu để tâm tư quay về với quá khứ.

Về Saskatoon tôi dự trù một chuyện sẽ làm, chuyện ấy nay đã hoàn thành, đó là quyển "Cây Trái Quê Mình" viết về các loại cây, trái, hoa cỏ ở quê nhà chung với nhà văn Nguyễn Hữu Cửu bên Nam California. Trong đó tôi nhắc đến trái cây rất thường gặp ở Việt Nam, người Canada gọi là "King of tropical fruit", đó là xoài cát Hòa Lộc, mang tên một xã thuộc tỉnh Mỹ Tho, thịt ngọt mặn, có hột mịn như cát. Và tôi rất hân hạnh được tác giả ưu ái cho phép sử dụng bức ảnh đó ở trang đối diện làm bìa quyển sách.

 

 

Ngõ Trúc

 

VĨNH LIÊM

 

 

Cũng lối này xưa em với anh

Những chiều tan học bước chân nhanh

Lồi về ngõ trúc bay tà áo

Mầu trắng trinh nguyên quyện lá xanh

 

Tuổi trẻ hồn xanh như lá tre

Mộng đời êm ả phút đê mê

Bàn tay mềm ấm như tơ lụa

Nguyện ước xây mơ lúc hẹn thề

 

Đời bỗng chôn vùi giấc mộng mơ

Lối về vắng bóng của em thơ

Chiến tranh, ngõ trúc người đôi ngả

Lạc lõng hồn anh hóa dại khờ

 

Em đi biền biệt tìm đâu thấy!

Nửa  mảnh đời anh cũng nát nhầu

Ngõ trúc còn xanh tình sống dậy

Bao giờ xóa hết nỗi thương đau?!

 

 

Kéo vó

 

LÂM HẢO DŨNG

 

 

Lơ thơ nhà mấy nóc

Hiu hắt ánh  dương tà

Chiều nghiêng quên gọi gió

Cho bóng trúc la đà

Đây ngã năm ngã bảy

Hay cuối nẻo giang hà

Ai vô tư kéo vó?

Ngắm đất trời bao la

Trăm năm nào hiểu được ?

Ý cuồng thanh thản ca

 

 

Pha sắc

 

VŨ KIỆN

 

 

Tre đưa lá vút lên cao

Vạt đen vạt đỏ vạt nào cho anh

Viết bằng một lóng tre xanh

Mực đen, son đỏ: bài tình thiết tha

Một mai thành gốc tre già

Tim yêu vẫn nở dăm ba đọt mềm

 

 

Trở về

 

HỒ TRƯỜNG AN

 

 

Theo chim rẻ quạt tôi về

Một vùng ruộng trũng nối quê ruộng gò

Ngọt bùi củ ấu củ co

Mặn mà, ơi dĩa cá kho thuở nào!

 

Ơi sườn thơm ngát hương cau

Sân phơi vạt lúa, xôn xao chim mùa

Cô thôn vẳng tiếng gà trưa

Sủa trăng tiếng chó vu vơ cuối làng

 

Mạch đời trôi chậm mênh mang

Chân mây phố thị âm vang tắt rồi

Tôi về soi lại bóng tôi

Trong gương ao thẳm, dưới trời nắng hanh

 

Ra đi là chuyện cũng đành

Trở về giấc mộng không thành thế thôi!