SG1


Menu



Đài Tưởng Niệm

Thuyền Nhân

Việt Nam

Tiếp Theo...

* CẦU NGUYỆN VÀ TƯỞNG NIỆM NGÀY THUYỀN NHÂN VIỆT NAM NĂM 2016 TẠI NAM CALI


* 40 NĂM QUỐC HẬN LỄ TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN, BỘ NHÂN ĐÃ BỎ MÌNH TRÊN ĐƯỜNG TÌM TỰ DO


* 30 THÁNG TƯ, TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN (Vi Anh)


* BI SỬ THUYỀN NHÂN (Nguyễn Quốc Cường)


* BIỂN ĐÔNG LỤC BÌNH TRÔI


* CÁI GIÁ CỦA TỰ DO


* CÁNH BÈO BIỂN CẢ (Văn Qui)


* CÂU CHUYỆN CẢM ĐỘNG VỀ CON TÀU MANG SỐ MT065


* CẦU SIÊU BẠT ĐỘ TẠI ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN VIỆT NAM WESTMINSTER


* CHUYỆN KỂ HÀNH TRÌNH BIỂN ĐÔNG (Nhiều Tác Giả)


* CHỨNG TÍCH ĐỂ ĐỜI: ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN (Vi Anh)


* CHUYẾN VƯỢT BIÊN ĐẪM MÁU (Mai Phúc)


* CHUYẾN VƯỢT BIỂN HÃI HÙNG


* CON ĐƯỜNG TÌM TỰ DO (Trần Văn Khanh)


* CÒN NHỚ HAY QUÊN (Nguyễn Tam Giang)


* DẠ TIỆC VĂN NGHỆ "LỜI NGUYỆN GIỮA BIỂN ĐÔNG" THÀNH CÔNG NGOÀI DỰ KIẾN CỦA BAN TỔ CHỨC


* ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN (Việt Hải)


* ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN TẠI QUẬN CAM (Vi Anh)


* ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN VIỆT NAM: BIỂU TƯỢNG THIÊNG LIÊNG CỦA NIỀM KHÁT VỌNG TỰ DO VÀ NHÂN QUYỀN


* ĐÊM DÀI VÔ TẬN (Lê Thị Bạch Loan)


* ĐI VỀ ĐÂU (Hoàng Thị Kim Chi)


* GALANG: BIA TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN VIỆT NAM BỊ PHÁ BỎ


* GALANG MỘT THỜI - MỘT ĐỜI (Nguyễn Mạnh Trinh)


* GIÁNG NGỌC PHỎNG VẤN NHÀ THƠ THÁI TÚ HẠP VÀ NỮ SĨ ÁI CẦM VỀ LỄ KHÁNH THÀNH ĐTNTNVN


* GIỌT NƯỚC MẮT CHO NGƯỜI TÌM TỰ DO (Lê Đinh Hùng)


* HẢI ĐẢO BUỒN LÂU BI ĐÁT


*"HÀNH TRÌNH BIỂN ĐÔNG: TỰ DO, MỘT NHU CẦU THIẾT YẾU, ĐÁNG ĐỂ TA ĐI TÌM"


*HÀNH TRÌNH GIAN NAN TÌM TỰ DO  


* HÀNH TRÌNH TÌM CON NƠI BIỂN ĐÔNG


* HÌNH ẢNH MỚI NHẤT CHUẨN BỊ KHÁNH THÀNH VÀO THÁNG 04-2009


* HÒN ĐẢO BỊ LÃNG QUÊN (Meng Yew Choong)


* HỘI ĐỒNG THÀNH PHỐ VINH DANH ỦY BAN THỰC HIỆN ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN VIỆT NAM


* HỘI ĐỒNG THÀNH PHỐ WESTMINSTER THÔNG QUA NGHỊ QUYẾT “NGÀY THUYỀN NHÂN VIỆT NAM”


* KHÁNH THÀNH ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN VIỆT NAM TẠI NAM CALI


* KHẮC TÊN TRÊN BIA TƯỞNG NIỆM (Việt Hải)


* LÀN SÓNG THUYỀN NHÂN MỚI


* LỄ ĐỘNG THỔ KHỞI CÔNG XÂY DỰNG ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN VIỆT NAM


* LỄ KHÁNH THÀNH TRỌNG THỂ ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN VIỆT NAM TẠI QUẬN CAM


* LỄ TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN TỔ CHỨC TRANG NGHIÊM TẠI NGHĨA TRANG WESTMINSTER MEMORIAL PARK


* LÒNG NHÂN ÁI (Tâm Hồng)


* LỜI NGUYỆN GIỮA BIỂN ĐÔNG (Thơ Thái Tú Hạp)


* MEMORIAL TO BOAT PEOPLE WHO DIED TO BE DEDICATED SATURDAY


* MỘT CÁI GIÁ CỦA TỰ DO (Trần Văn Hương)


* MƠ ƯỚC "MỘT NGÀY TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN" ĐÃ TRỞ THÀNH SỰ THẬT


* NGÀY THUYỀN NHÂN VIỆT NAM NĂM THỨ 5


* "NGÀY THUYỀN NHÂN VIỆT NAM" TỔ CHỨC TRỌNG THỂ TẠI WESTMINSTER


* NGƯỜI PHỤ NỮ SỐNG SÓT SAU CHUYẾN VƯỢT BIỂN KINH HOÀNG


* NHỮNG CHUYỆN HÃI HÙNG CỦA THUYỀN NHÂN (Biệt Hải)


* NHỮNG NGƯỜI ĐÃ CHẾT ĐỀU CÓ THẬT (Ngô Dân Dụng)


* NHỮNG THÁNG NGÀY YÊU DẤU NƠI HOANG ĐẢO (Tuấn Huy)


* NỖI BẤT HẠNH ĐỜI TÔI (Thùy Yên) 


* NỖI KHỔ CỦA MỘT THUYỀN NHÂN (Thy Vũ Thảo Uyên)


* NƯỚC MẮT CỦA MỘT THUYỀN NHÂN (Nguyễn Mỹ Linh)


* SAIGON TIMES PHỎNG VẤN MỤC SƯ HÀ JIMMY CILLPAM 4 NĂM CÓ MẶT TRÊN TÀU AKUNA CỨU HƠN 5000 NGƯỜI VIỆT NAM VƯỢT BIỂN TÌM TỰ DO TRÊN BIỂN ĐÔNG


* TÀU SẮT BẾN TRE (Tú Minh)


* THẢM KỊCH BIỂN ĐÔNG (Vũ Duy Thái)


* THẢM SÁT TRÊN ĐẢO TRƯỜNG SA


* THỊ XÃ WESTMINSTER VINH DANH TƯỢNG ĐÀI THUYỀN NHÂN


* THÔNG BÁO CỦA ỦY BAN THỰC HIỆN ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN VN


* THƠ LÀM KHI ĐỌC TIN THUYỀN NHÂN (Viên Linh)


* THUYỀN NHÂN: ẤN TÍCH LỊCH SỬ


* THUYỀN NHÂN VÀ BIỂN ĐỘNG


* THUYỀN NHÂN VÀ MỘT VÀI HÌNH ẢNH CỨU NGƯỜI VƯỢT BIỂN


* THUYỀN NHÂN VIỆT NAM VƯỢT BIÊN, TỬ NẠN, ĐẾN BỜ TỰ DO ĐÃ GIÚP NHÂN LOẠI NHÌN RÕ ĐƯỢC CHÂN TƯỚNG CỦA CỘNG SẢN (Lý Đại Nguyên)


* TRÔI GIẠT VỀ ĐÂU (Nguyễn Hoàng Hôn)


* TRỞ VỀ ĐẢO XƯA... (Nguyễn Công Chính)


* TỪ TẤM BIA TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN Ở GALANG NHÌN RA CON ĐƯỜNG HÒA GIẢI


* TƯỢNG ĐÀI THUYỀN NHÂN VIỆT NAM ĐÃ CHÍNH THỨC ĐƯA VÀO WESTMINSTER MEMORIAL PARK


* TƯỢNG ĐÀI THUYỀN NHÂN ĐÃ ĐƯỢC ĐẶT VÀO VỊ TRÍ AN VỊ TRONG KHUÔN VIÊN WESTMINSTER MEMORIAL PARK


* TƯỞNG NIỆM QUỐC HẬN 30-4-2012

* VĂN TẾ THUYỀN BỘ NHÂN ĐÃ BỎ MÌNH TRÊN ĐƯỜNG TÌM TỰ DO


* VƯỢT BIỂN (Thanh Thanh)


* VƯỢT BIỂN MỘT MÌNH (Nguyễn Trần Diệu Hương)


* XIN VỀ ĐÂY CHỨNG GIÁM, AN GIẤC NGÀN THU


* XÓA DẤU VẾT TỘI ÁC (Phạm Phú Minh)


 Saigon Times USA

 

 

VÀI CẢM NGHĨ VỀ TẠP GHI

"ẤM LẠNH QUÊ NGƯỜI"

CỦA NHÀ VĂN HUY PHƯƠNG

 

LETAMANH

 

Tôi được quen với Huy Phương trong một trường hợp rất lạ. Số là chúng tôi dự tính tổ chức cuộc họp mặt những người tù chính trị thuộc các trại Z 30 Hàm Tân và trại tù Tân Lập Vĩnh Phú. Không ngờ rằng nhà giáo, nhà văn, nhà báo Huy Phương cũng là một tù nhân, có số lượng năm tù mười mấy năm trời; điện thoại mời chúng tôi lên đài SBTN trong cuộc phỏng vấn do anh phụ trách. Mục đích chính, anh muốn giới thiệu buổi họp mặt các cựu tù rộng rải để anh em các nơi nghe thấy được, đến tham dự cho đông...

Huy Phương trong ngày Lại Giang
 

Từ đó chúng tôi dường như có mối tình tri kỷ đâu đó đợi chờ bộc phát và thông cảm nhau. Tôi mời anh phát biểu cảm tưởng trong cuộc họp mặt Gia Đình Lại Giang nhân dịp ra mắt Đặc San. Vừa bước lên bục, anh đã chiếm được cảm tình của mọi người chỉ sau mấy câu khởi đầu. Chậm rải và trầm tỉnh, không trau chuốt, lời nói giản dị nhưng đậm đà tính thuyết phục. Giọng Huế nhẹ và trong, nụ cười nửa miệng... Ôi! một ông già đáng yêu làm sao! Tôi ngạc nhiên và thốt lên như thế!

Hôm ra mắt tập Tạp Ghi “Ấm Lạnh quê người”, tác giả, trong lúc ký tên vào sách nhìn tôi mĩm cười, mắt cũng cười. Với số lượng quan khách đông đúc như thế, tôi chúc mừng anh với đứa con thứ, con mọn đang được mọi người trân trọng. Tôi cầm tập sách , nói với anh bạn nhà báo Nguyễn Thanh Huy: “ Anh Huy Phương vẫn xem nước Mỹ là quê người chứ chưa phải là quê của mình.” Mà cũng lạ, tại sao trong đầu chúng ta còn mãi xem quốc gia thứ hai là quê của người chứ không phải là của mình, khi mình đang là một công dân, đang thực thi  và được hưởng toàn thể các quyền căn bản có được?. 

Đọc suốt tất cả những bài viết trong “Ấm lạnh quê người” ta thấy rỏ con người Huy Phương, một người vừa sống một nửa trên đất Mỹ và một nửa còn lại nằm ở Việt Nam! Giữa một nhà giáo Việt Nam bảo thủ, một người lính kỷ luật, một người tù bất khuất, một người Mỹ gốc Việt làm công tác truyền thông tiến bộ... Nói cách nào đó, Huy Phuong vẫn còn là một con người của quá khứ ! Cho nên những bài viết của anh, những chuyện trên trời dưới đất đầy xúc tích và cũng đầy vẽ thâm sâu mang nặng phần ẫn dụ làm cho người ta phải suy nghĩ thật nhiều sau khi đọc loạt bài trong tập Tạp Ghi nầy.

Có một người cũng hay viết những chuyện trên trời dưới đất nổi tiếng là Bùi Bảo Trúc. Chính cái hôm ra mắt sách anh chàng này giới thiệu chuyện trên trời dưới đất của anh chàng kia một cách rất ư là tâm đắc. Mỗi anh mỗi vẽ mười phân vẹn mười; hôm ấy người ta vổ tay tán thưởng những lời dí dõm của Bùi Bảo Trúc cũng chính là tán thưởng Huy Phương với những vui buồn đến “ấm” rồi “lạnh” trên quê hương của “Người”! Không biết tác giả Huy Phương có mâu thuẩn không, khi trong tập sách nầy, anh ca tụng mước Mỹ và bằng lòng, thỏa mản với quê hương thứ hai “xin nhận nơi nầy làm quê hương”; trong lúc đó lại lấy tên cho tập sách “ quê người”?

Trong ngày vinh danh Bà Khúc Minh Thơ ở Nam Cali, Huy Phương, lúc diễn tả cảnh tù đày, anh đem ra trưng dẫn một lon Guigo có làm quai xách của tù trong những lúc lén lút “cải thiện linh tinh” trong tù như thế nào. Anh lôi ra từ cái lon thẩm đem màu khói những con dế, con nhái, con chàng hiu, cào cào châu chấu... vốn là thức ăn quí báu nhiều “protein” trong những ngày ở tù đói rét! Chỉ có thế, đã nói lên tất cả, không cần nói nhiều về công ơn mà Bà chị Khúc Minh Thơ đã theo đuổi từ tuyệt vọng nầy đến hy vọng khác một thời gian dài đấu tranh để người tù chính trị không còn những ngày kè kè cái lon guigo khốn nạn đó nữa. Huy phương chậm rải, chửng chạc, chính xác làm một công việc đầy ý nghiã, làm cho mọi người cảm thấy vừa gần gủi những tình cảm xưa bùng cháy lại trong tim, vừa trải rộng tấm lòng để cùng chia xẽ những kỷ niệm đầy ắp ngày xưa ấy.

Huy Phương chứng tỏ một hiểu biết tổng quát rất rộng, trí nhớ hơn người, lời văn trau chuốt nhưng giản dị, những câu chuyện kể đều lấy trong thực tế hàng ngày. Chuyện của anh là cuộc sống, là hơi thở, là niềm ưu tư hay suy nghĩ chung của mọi người. Vì thế Huy Phương là người khơi dậy những điều mà chúng ta thường quan tâm. Hay nói cách khác, Huy Phương đã nói thay, viết thay cho chúng ta vậy!

Tôi không có khả năng giới thiệu hay “lăng xê” Huy Phương, vì chính tác giả cũng như những bậc đàn anh đã làm việc đó rồi. Ở đây, tôi chỉ ghi lại những ý nghĩ thô thiển của mình về một người anh văn nghệ đã được may mắn quen biết. Tôi cũng không dại gì đi trích ra những đoạn văn để làm cái việc bình luận văn học, đó là cộng việc của người khác, đàn anh của tôi. Tôi đọc xong tập Tạp Ghi “Ấm Lạnh Quê Người”, cảm thấy thích thú, nên ghi lại những dòng nầy để gọi là cám ơn tác giả. Nhờ Huy Phương, đọc văn Huy Phương mà tôi được mở rộng thêm kiến thức của mình, tự mình thấy ấm hẳn trên quê hương thứ hai đang trở lạnh trong mùa thu đầy trăn trở sau trận bảo lửa Nam California, nơi chúng tôi đang sống, dường như trở thành như một thảm họa...

 

cuối tháng 10 năm 2007

letamanh