SG1


Menu



Đài Tưởng Niệm

Thuyền Nhân

Việt Nam

Tiếp Theo...

* CẦU NGUYỆN VÀ TƯỞNG NIỆM NGÀY THUYỀN NHÂN VIỆT NAM NĂM 2016 TẠI NAM CALI


* 40 NĂM QUỐC HẬN LỄ TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN, BỘ NHÂN ĐÃ BỎ MÌNH TRÊN ĐƯỜNG TÌM TỰ DO


* 30 THÁNG TƯ, TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN (Vi Anh)


* BI SỬ THUYỀN NHÂN (Nguyễn Quốc Cường)


* BIỂN ĐÔNG LỤC BÌNH TRÔI


* CÁI GIÁ CỦA TỰ DO


* CÁNH BÈO BIỂN CẢ (Văn Qui)


* CÂU CHUYỆN CẢM ĐỘNG VỀ CON TÀU MANG SỐ MT065


* CẦU SIÊU BẠT ĐỘ TẠI ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN VIỆT NAM WESTMINSTER


* CHUYỆN KỂ HÀNH TRÌNH BIỂN ĐÔNG (Nhiều Tác Giả)


* CHỨNG TÍCH ĐỂ ĐỜI: ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN (Vi Anh)


* CHUYẾN VƯỢT BIÊN ĐẪM MÁU (Mai Phúc)


* CHUYẾN VƯỢT BIỂN HÃI HÙNG


* CON ĐƯỜNG TÌM TỰ DO (Trần Văn Khanh)


* CÒN NHỚ HAY QUÊN (Nguyễn Tam Giang)


* DẠ TIỆC VĂN NGHỆ "LỜI NGUYỆN GIỮA BIỂN ĐÔNG" THÀNH CÔNG NGOÀI DỰ KIẾN CỦA BAN TỔ CHỨC


* ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN (Việt Hải)


* ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN TẠI QUẬN CAM (Vi Anh)


* ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN VIỆT NAM: BIỂU TƯỢNG THIÊNG LIÊNG CỦA NIỀM KHÁT VỌNG TỰ DO VÀ NHÂN QUYỀN


* ĐÊM DÀI VÔ TẬN (Lê Thị Bạch Loan)


* ĐI VỀ ĐÂU (Hoàng Thị Kim Chi)


* GALANG: BIA TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN VIỆT NAM BỊ PHÁ BỎ


* GALANG MỘT THỜI - MỘT ĐỜI (Nguyễn Mạnh Trinh)


* GIÁNG NGỌC PHỎNG VẤN NHÀ THƠ THÁI TÚ HẠP VÀ NỮ SĨ ÁI CẦM VỀ LỄ KHÁNH THÀNH ĐTNTNVN


* GIỌT NƯỚC MẮT CHO NGƯỜI TÌM TỰ DO (Lê Đinh Hùng)


* HẢI ĐẢO BUỒN LÂU BI ĐÁT


*"HÀNH TRÌNH BIỂN ĐÔNG: TỰ DO, MỘT NHU CẦU THIẾT YẾU, ĐÁNG ĐỂ TA ĐI TÌM"


*HÀNH TRÌNH GIAN NAN TÌM TỰ DO  


* HÀNH TRÌNH TÌM CON NƠI BIỂN ĐÔNG


* HÌNH ẢNH MỚI NHẤT CHUẨN BỊ KHÁNH THÀNH VÀO THÁNG 04-2009


* HÒN ĐẢO BỊ LÃNG QUÊN (Meng Yew Choong)


* HỘI ĐỒNG THÀNH PHỐ VINH DANH ỦY BAN THỰC HIỆN ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN VIỆT NAM


* HỘI ĐỒNG THÀNH PHỐ WESTMINSTER THÔNG QUA NGHỊ QUYẾT “NGÀY THUYỀN NHÂN VIỆT NAM”


* KHÁNH THÀNH ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN VIỆT NAM TẠI NAM CALI


* KHẮC TÊN TRÊN BIA TƯỞNG NIỆM (Việt Hải)


* LÀN SÓNG THUYỀN NHÂN MỚI


* LỄ ĐỘNG THỔ KHỞI CÔNG XÂY DỰNG ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN VIỆT NAM


* LỄ KHÁNH THÀNH TRỌNG THỂ ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN VIỆT NAM TẠI QUẬN CAM


* LỄ TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN TỔ CHỨC TRANG NGHIÊM TẠI NGHĨA TRANG WESTMINSTER MEMORIAL PARK


* LÒNG NHÂN ÁI (Tâm Hồng)


* LỜI NGUYỆN GIỮA BIỂN ĐÔNG (Thơ Thái Tú Hạp)


* MEMORIAL TO BOAT PEOPLE WHO DIED TO BE DEDICATED SATURDAY


* MỘT CÁI GIÁ CỦA TỰ DO (Trần Văn Hương)


* MƠ ƯỚC "MỘT NGÀY TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN" ĐÃ TRỞ THÀNH SỰ THẬT


* NGÀY THUYỀN NHÂN VIỆT NAM NĂM THỨ 5


* "NGÀY THUYỀN NHÂN VIỆT NAM" TỔ CHỨC TRỌNG THỂ TẠI WESTMINSTER


* NGƯỜI PHỤ NỮ SỐNG SÓT SAU CHUYẾN VƯỢT BIỂN KINH HOÀNG


* NHỮNG CHUYỆN HÃI HÙNG CỦA THUYỀN NHÂN (Biệt Hải)


* NHỮNG NGƯỜI ĐÃ CHẾT ĐỀU CÓ THẬT (Ngô Dân Dụng)


* NHỮNG THÁNG NGÀY YÊU DẤU NƠI HOANG ĐẢO (Tuấn Huy)


* NỖI BẤT HẠNH ĐỜI TÔI (Thùy Yên) 


* NỖI KHỔ CỦA MỘT THUYỀN NHÂN (Thy Vũ Thảo Uyên)


* NƯỚC MẮT CỦA MỘT THUYỀN NHÂN (Nguyễn Mỹ Linh)


* SAIGON TIMES PHỎNG VẤN MỤC SƯ HÀ JIMMY CILLPAM 4 NĂM CÓ MẶT TRÊN TÀU AKUNA CỨU HƠN 5000 NGƯỜI VIỆT NAM VƯỢT BIỂN TÌM TỰ DO TRÊN BIỂN ĐÔNG


* TÀU SẮT BẾN TRE (Tú Minh)


* THẢM KỊCH BIỂN ĐÔNG (Vũ Duy Thái)


* THẢM SÁT TRÊN ĐẢO TRƯỜNG SA


* THỊ XÃ WESTMINSTER VINH DANH TƯỢNG ĐÀI THUYỀN NHÂN


* THÔNG BÁO CỦA ỦY BAN THỰC HIỆN ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN VN


* THƠ LÀM KHI ĐỌC TIN THUYỀN NHÂN (Viên Linh)


* THUYỀN NHÂN: ẤN TÍCH LỊCH SỬ


* THUYỀN NHÂN VÀ BIỂN ĐỘNG


* THUYỀN NHÂN VÀ MỘT VÀI HÌNH ẢNH CỨU NGƯỜI VƯỢT BIỂN


* THUYỀN NHÂN VIỆT NAM VƯỢT BIÊN, TỬ NẠN, ĐẾN BỜ TỰ DO ĐÃ GIÚP NHÂN LOẠI NHÌN RÕ ĐƯỢC CHÂN TƯỚNG CỦA CỘNG SẢN (Lý Đại Nguyên)


* TRÔI GIẠT VỀ ĐÂU (Nguyễn Hoàng Hôn)


* TRỞ VỀ ĐẢO XƯA... (Nguyễn Công Chính)


* TỪ TẤM BIA TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN Ở GALANG NHÌN RA CON ĐƯỜNG HÒA GIẢI


* TƯỢNG ĐÀI THUYỀN NHÂN VIỆT NAM ĐÃ CHÍNH THỨC ĐƯA VÀO WESTMINSTER MEMORIAL PARK


* TƯỢNG ĐÀI THUYỀN NHÂN ĐÃ ĐƯỢC ĐẶT VÀO VỊ TRÍ AN VỊ TRONG KHUÔN VIÊN WESTMINSTER MEMORIAL PARK


* TƯỞNG NIỆM QUỐC HẬN 30-4-2012

* VĂN TẾ THUYỀN BỘ NHÂN ĐÃ BỎ MÌNH TRÊN ĐƯỜNG TÌM TỰ DO


* VƯỢT BIỂN (Thanh Thanh)


* VƯỢT BIỂN MỘT MÌNH (Nguyễn Trần Diệu Hương)


* XIN VỀ ĐÂY CHỨNG GIÁM, AN GIẤC NGÀN THU


* XÓA DẤU VẾT TỘI ÁC (Phạm Phú Minh)


 Saigon Times USA

 

 

"TUYỂN TẬP" CỦA VÕ ĐÌNH

 

NGUYỄN MẠNH TRINH

 

Tùy bút là một thể văn viết dễ mà khó. Viết về cái mình nghĩ , cái mình cảm , có lẽ dễ hơn là dùng trí tưởng tượng để tái tạo lại những sự kiện để thành một thế giới riêng . Nhưng , cái khó là viết được những điều mà người khác cũng cảm được , cũng  chia sẻ cái nghĩ cùng mình .  Với Võ Đình , qua gần nửa thế kỷ cầm bút và cầm cọ, từ 20 năm văn học miền Nam đến gần 30 năm văn học hải ngoại , đã tạo riêng cho mình  một sắc thái nghệ thuật độc đáo .  Ông viết tùy bút  bằng nghệ thuật của một người cầm cọ vẽ và tâm hồn lãng mạn của người làm thơ.  Có thể , chỉ bắt nguồn từ một việc , một người  mà chữ nghĩa đã phiêu du đi thật xa , đến thế giới  nửa hiện thực nửa  huyền ảo. Hiện thực vì nó mang hơi thở của cuộc sống . Huyền ảo bởi   những nét vờn sương khói của những cơn mơ , của những tưởng tượng  bước sải đi trong không gian nhiều chiều  đầy cảm giác .

  Đọc Tuyển Tập Võ Đình, thấy được  sắc thái riêng biệt . Một điều rõ ràng,  nét cẩn trọng trong suy tư cũng như  tài hoa trong ngôn ngữ  chan chứa trong các  đoản văn của ông. Những truyện ngắn có phong thái khác lạ    làm người đọc lạc vàotrong một thế giới lãng đãng phân hai giữa thực và mộng , giữa đêm Liêu trai  phương Đông , giữa ngày náo động vùn vụt của xã hội Tây phương. 

 Tuyển Tập Võ Đình gồm 30 truyện ngắn trích trong những tập in trong khoảng gần 30 năm : Xứ Sấm Sét, Lầu Xép , Huyệt Tuyết , Mây Chó, Trời Đất.  Thật ra , nếu tuyển chọn  rộng rãi một chút thì số lượng phải nhiều hơn. Bởi , qua những bài viết được đăng trên các tập san văn nghệ , truyện của ông  đã được nhiều  khen  ngợi nồng hậu.  Tả  cảnh , tả tình , kể chuyện , tất cả là một nghệ thuật được nâng cao với  Võ Đình.  Như , chỉ tả một con chim mà tạo được một không gian  huyền ảo và gây được những kích động tâm lý người đọc  trong truyện G.  Phải là người yêu cái đẹp  và khiếu thẩm mỹ cao độ mới có thể viết được những đoạn văn đẹp như những câu thơ văn xuôi óng ả. Không gian mù sương của một  nơi chốn yên tĩnh đã tạo thành hình ảnh không phải là một con chim bình thường mà còn là ảo giác cũa những cảm xúc  tạo thành vẻ diễm lệ khó tìm được trong hiện thực . Từ nhìn ngắm cánh chim để suy nghĩ xa hơn , đến những điều tuy gần cận trong đời sống nhưng ít để ý , nay bỗng hiện ra trong cảm giác kỳ thú lạ lùng.  Đoạn kết của truyện ngắn G. thật lạ lùng. Chỉ với một cái lông chim còn sót lại  mà tạo thành một nỗi xúc cảm mạnh mẽ đến phát khóc :

 “ Tôi cúi nhặt một cái lông cánh, một cái lông dài màu lục  mà tôi mà tôi vẫn thường ví với ngọc thạch “ tourmaline” Tôi nhìn cái cánh chim hồi lâu rồi tôi dim mắt chìa cái lông ra theo hướng ánh sáng mặt trời. Rồi tôi xoay nó lại qua chiều khác , để nó ngược lại hướng ánh sáng mặt trời. Nhưng cái lông chim tuyệt đẹp  chỉ còn lại một màu lục tầm thường, không phản ánh hỏa hoàng  và huyết dụ nữa như tôi đã từng thấy khi nó còn dính liền nguyên vẹn với hình hài của G.

Sáng ấy , tôi đã nói , là ngày sinh nhật của tôi, giờ Tây Bán Cầu, trời rất đẹp , tôi đứng đó, một con người đã trưởng thành, một gã đàn ông xưa nay vẫn kiêu căng về cái “  gươm đàn nửa gánh” của hắn , một đấng tu mi. Thế mà , tôi thấy rậm rựt, run run trong lòng. Một tí ti nữa , chỉ một tí ti nữa thôi , thì tôi đã đưa tay lên ôm mặt khóc, như một đứa trẻ con”

Chắc chắn Võ Đình không phải người  chỉ đơn thuần kể chuyện . Bởi trong ngôn ngữ của ông , chất đầy những liên cảm và những ý tưởng , những suy tư  cứ bật ra  và nối kết .  Đọc truyện ngắn Người Chạy Bộ để thấy nhiều sự kiện cứ nối tiếp nhau với không gian khác ,thời gian khác nhau .  Người đàn ông tuổi ở giữa 40 và 50 , mỗi ngày chạy bộ tập thể dục  với hình ảnh người đẹp ám ảnh.  Nhìn mây , anh ta cũng tưởng tượng như đang nhìn thấy một hình dáng cơ thể đàn bà gợi  cảm . Để rồi tơ tưởng mãi một người đẹp  mà anh ta gọi là Kiều , một người mỗi tuần gặp một lần trong chuyến xe lửa đi làm. Hình ảnh người đàn bà với  sợi tóc mai phơ phất , với mùi hương nồng nàn , với  nịt ngực màu cánh sen , cứ ám ảnh mãi  trong tưởng tượng . Trong khi chạy bộ , anh nghĩ về mối tình  chồng vợ của mình thuở vừa lớn  , rồi lan man nghĩ đến chuyện tình giữa   Cô Sao  và Chú Chín mà anh biết đến lúc còn bé .  Anh nhớ đến lúc mười ba tuổi, nhìn thấy cái quần lót của cô Sao phơi trên  giây với cái tưởng tượng  khiến  dục tính căng trào và đã  xuất tinh trong cái cảm giác khám phá kỳ lạ. Kết truyện , khi nhìn thấy nàng Kiều  trong mộng của mình lúc gặp chồng con còn   quay ngước lại nhìn  anh với cái nhìn  giống y hệt  mắt con nai  bị săn đuổi ngày xưa, trước khi chết ngước nhìn.

 Không hiểu  mẫu người đàn ông bị ám ảnh nặng nề của dục tính này có thực sự trong cuộc đời không ? Tôi nghĩ có lẽ rất nhiều  ở trong mổi chúng ta , mỗi người một ít. Ai  mà chẳng có lúc bồi hồi xôn xao trong cái nửa kín nửa hở của ngọn vu  sơn và lạch đào nguyên . Ai mà chẳng có lúc tưởng tượng đến điều xa hơn những phần da thịt ẩn hiện .  Những cảm giác ấy , những liên tưởng ấy đã làm cho “ truyện” của Võ Đình có chất lãng mạn  .Trong những  lần  chạy bộ  hoặc những chuyến xe lửa đi về có chất tĩnh trong cái động , con người như trong hai không gian , hai thái cực . Chạy bộ  , di chuyễn  trong khung cảnh   những ngã đường vắng vẻ . Đi tàu , di chuyển trong chỗ ngồi  cố định , âm thầm suy nghĩ một mình. ..

 Có người đọc truyện  Marie Louise và nhận định đây là một chuyện đậm đặc dâm tính. Nhưng có người lại cho rằng đó là một khám phá nội tâm con người qua chuyện sinh lý . Truyện là một người đàn ông có một người tình “ bé bự “ và  tìm khoái lạc trong  cách làm tình với đôi vú khổng lồ . Người đàn bà dâng hiến thật tình trong khi người đàn ông  thì lợi dụng thể xác một thời gian rồi cũng chán và không giao  tiếp nữa . Truyện chỉ có thế nhưng qua lời kể của người đàn ông khi về già  lại là những hồi ức về một xúc cảm đã có ,  cũng như đi vào những trạng thái tâm lý tuy có vẻ bất thường nhưng thực ra bình thường với một con người. Những khám phá tâm sinh lý đã làm nổi bật lên phong cách  riêng của lối xử dụng con chữ thật lãng mạn và chuyên chở được cảm xúc .

 Truyện khác , An Mạng  lại có không khí nửa quái đản nửa hiện thưc. Người đàn ông ghen giết vợ và tình địch  bằng một  cây gậy gỗ . Mà tình địch lại là một chú rùa già  đang sống ở  hồ nước  sau nhà. Truyện kể người đàn ông lúc nào cũng bên cạnh một hỏa diệm sơn bốc lửa của thân hình sexy  và tâm tính lẳng lơ của người vợ nên lúc nào cũng  ghen tuông và rình mò trong cái thèm muốn ẩn ức sinh lý .  Lần  đánh chết con rùa và người vợ , anh gặp một cảnh thật ướt át gợi tình , người vợ thủ dâm với bàn tay và cổ của chú rùa…

Truyện của Võ Đình là tổng hợp của hiện thực và hư cấu huyền ảo . Không gian của ông thường   bàng bạc trong màn sương nhàn nhạt , của những gam màu mà bóng tối nhạt nhòa giữa ánh sáng. Và , nhân vật của ông , dù đầy ắp chất nhân bản nhưng cũng  nhiều mặt trộn lẫn nhau.  Những nhân vật ấy , sống nhiều với bản  năng nhưng cũng suy tư và mơ mộng   như những người nghệ sĩ lãng mạn.

Với những tùy bút, viết từ những niềm hoài nhớ , từ đời sống đã xưa, từ quê hương đã khuất,  tôi thấy được cái công phu hàm dưỡng của một người lúc nào cũng băn khoăn và đi tìm cái mới trong văn chương. Đọc Tuyển Tập Võ Đình , tôi như lạc vào một thế giới mơ hồ nào , mà ở đó , âm thanh , màu sắc , tưởng tượng , suy tư, tất cả làm thành một không gian mơ hồ như đã có từ rất lâu trong hồi ức…