Saigon Times


Menu



Đài Tưởng Niệm

Thuyền Nhân

Việt Nam

Tiếp Theo...

* CẦU NGUYỆN VÀ TƯỞNG NIỆM NGÀY THUYỀN NHÂN VIỆT NAM NĂM 2016 TẠI NAM CALI


* 40 NĂM QUỐC HẬN LỄ TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN, BỘ NHÂN ĐÃ BỎ MÌNH TRÊN ĐƯỜNG TÌM TỰ DO


* 30 THÁNG TƯ, TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN (Vi Anh)


* BI SỬ THUYỀN NHÂN (Nguyễn Quốc Cường)


* BIỂN ĐÔNG LỤC BÌNH TRÔI


* CÁI GIÁ CỦA TỰ DO


* CÁNH BÈO BIỂN CẢ (Văn Qui)


* CÂU CHUYỆN CẢM ĐỘNG VỀ CON TÀU MANG SỐ MT065


* CẦU SIÊU BẠT ĐỘ TẠI ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN VIỆT NAM WESTMINSTER


* CHUYỆN KỂ HÀNH TRÌNH BIỂN ĐÔNG (Nhiều Tác Giả)


* CHỨNG TÍCH ĐỂ ĐỜI: ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN (Vi Anh)


* CHUYẾN VƯỢT BIÊN ĐẪM MÁU (Mai Phúc)


* CHUYẾN VƯỢT BIỂN HÃI HÙNG


* CON ĐƯỜNG TÌM TỰ DO (Trần Văn Khanh)


* CÒN NHỚ HAY QUÊN (Nguyễn Tam Giang)


* DẠ TIỆC VĂN NGHỆ "LỜI NGUYỆN GIỮA BIỂN ĐÔNG" THÀNH CÔNG NGOÀI DỰ KIẾN CỦA BAN TỔ CHỨC


* ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN (Việt Hải)


* ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN TẠI QUẬN CAM (Vi Anh)


* ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN VIỆT NAM: BIỂU TƯỢNG THIÊNG LIÊNG CỦA NIỀM KHÁT VỌNG TỰ DO VÀ NHÂN QUYỀN


* ĐÊM DÀI VÔ TẬN (Lê Thị Bạch Loan)


* ĐI VỀ ĐÂU (Hoàng Thị Kim Chi)


* GALANG: BIA TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN VIỆT NAM BỊ PHÁ BỎ


* GALANG MỘT THỜI - MỘT ĐỜI (Nguyễn Mạnh Trinh)


* GIÁNG NGỌC PHỎNG VẤN NHÀ THƠ THÁI TÚ HẠP VÀ NỮ SĨ ÁI CẦM VỀ LỄ KHÁNH THÀNH ĐTNTNVN


* GIỌT NƯỚC MẮT CHO NGƯỜI TÌM TỰ DO (Lê Đinh Hùng)


* HẢI ĐẢO BUỒN LÂU BI ĐÁT


*"HÀNH TRÌNH BIỂN ĐÔNG: TỰ DO, MỘT NHU CẦU THIẾT YẾU, ĐÁNG ĐỂ TA ĐI TÌM"


*HÀNH TRÌNH GIAN NAN TÌM TỰ DO  


* HÀNH TRÌNH TÌM CON NƠI BIỂN ĐÔNG


* HÌNH ẢNH MỚI NHẤT CHUẨN BỊ KHÁNH THÀNH VÀO THÁNG 04-2009


* HÒN ĐẢO BỊ LÃNG QUÊN (Meng Yew Choong)


* HỘI ĐỒNG THÀNH PHỐ VINH DANH ỦY BAN THỰC HIỆN ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN VIỆT NAM


* HỘI ĐỒNG THÀNH PHỐ WESTMINSTER THÔNG QUA NGHỊ QUYẾT “NGÀY THUYỀN NHÂN VIỆT NAM”


* KHÁNH THÀNH ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN VIỆT NAM TẠI NAM CALI


* KHẮC TÊN TRÊN BIA TƯỞNG NIỆM (Việt Hải)


* LÀN SÓNG THUYỀN NHÂN MỚI


* LỄ ĐỘNG THỔ KHỞI CÔNG XÂY DỰNG ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN VIỆT NAM


* LỄ KHÁNH THÀNH TRỌNG THỂ ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN VIỆT NAM TẠI QUẬN CAM


* LỄ TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN TỔ CHỨC TRANG NGHIÊM TẠI NGHĨA TRANG WESTMINSTER MEMORIAL PARK


* LÒNG NHÂN ÁI (Tâm Hồng)


* LỜI NGUYỆN GIỮA BIỂN ĐÔNG (Thơ Thái Tú Hạp)


* MEMORIAL TO BOAT PEOPLE WHO DIED TO BE DEDICATED SATURDAY


* MỘT CÁI GIÁ CỦA TỰ DO (Trần Văn Hương)


* MƠ ƯỚC "MỘT NGÀY TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN" ĐÃ TRỞ THÀNH SỰ THẬT


* NGÀY THUYỀN NHÂN VIỆT NAM NĂM THỨ 5


* "NGÀY THUYỀN NHÂN VIỆT NAM" TỔ CHỨC TRỌNG THỂ TẠI WESTMINSTER


* NGƯỜI PHỤ NỮ SỐNG SÓT SAU CHUYẾN VƯỢT BIỂN KINH HOÀNG


* NHỮNG CHUYỆN HÃI HÙNG CỦA THUYỀN NHÂN (Biệt Hải)


* NHỮNG NGƯỜI ĐÃ CHẾT ĐỀU CÓ THẬT (Ngô Dân Dụng)


* NHỮNG THÁNG NGÀY YÊU DẤU NƠI HOANG ĐẢO (Tuấn Huy)


* NỖI BẤT HẠNH ĐỜI TÔI (Thùy Yên) 


* NỖI KHỔ CỦA MỘT THUYỀN NHÂN (Thy Vũ Thảo Uyên)


* NƯỚC MẮT CỦA MỘT THUYỀN NHÂN (Nguyễn Mỹ Linh)


* SAIGON TIMES PHỎNG VẤN MỤC SƯ HÀ JIMMY CILLPAM 4 NĂM CÓ MẶT TRÊN TÀU AKUNA CỨU HƠN 5000 NGƯỜI VIỆT NAM VƯỢT BIỂN TÌM TỰ DO TRÊN BIỂN ĐÔNG


* TÀU SẮT BẾN TRE (Tú Minh)


* THẢM KỊCH BIỂN ĐÔNG (Vũ Duy Thái)


* THẢM SÁT TRÊN ĐẢO TRƯỜNG SA


* THỊ XÃ WESTMINSTER VINH DANH TƯỢNG ĐÀI THUYỀN NHÂN


* THÔNG BÁO CỦA ỦY BAN THỰC HIỆN ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN VN


* THƠ LÀM KHI ĐỌC TIN THUYỀN NHÂN (Viên Linh)


* THUYỀN NHÂN: ẤN TÍCH LỊCH SỬ


* THUYỀN NHÂN VÀ BIỂN ĐỘNG


* THUYỀN NHÂN VÀ MỘT VÀI HÌNH ẢNH CỨU NGƯỜI VƯỢT BIỂN


* THUYỀN NHÂN VIỆT NAM VƯỢT BIÊN, TỬ NẠN, ĐẾN BỜ TỰ DO ĐÃ GIÚP NHÂN LOẠI NHÌN RÕ ĐƯỢC CHÂN TƯỚNG CỦA CỘNG SẢN (Lý Đại Nguyên)


* TRÔI GIẠT VỀ ĐÂU (Nguyễn Hoàng Hôn)


* TRỞ VỀ ĐẢO XƯA... (Nguyễn Công Chính)


* TỪ TẤM BIA TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN Ở GALANG NHÌN RA CON ĐƯỜNG HÒA GIẢI


* TƯỢNG ĐÀI THUYỀN NHÂN VIỆT NAM ĐÃ CHÍNH THỨC ĐƯA VÀO WESTMINSTER MEMORIAL PARK


* TƯỢNG ĐÀI THUYỀN NHÂN ĐÃ ĐƯỢC ĐẶT VÀO VỊ TRÍ AN VỊ TRONG KHUÔN VIÊN WESTMINSTER MEMORIAL PARK


* TƯỞNG NIỆM QUỐC HẬN 30-4-2012

* VĂN TẾ THUYỀN BỘ NHÂN ĐÃ BỎ MÌNH TRÊN ĐƯỜNG TÌM TỰ DO


* VƯỢT BIỂN (Thanh Thanh)


* VƯỢT BIỂN MỘT MÌNH (Nguyễn Trần Diệu Hương)


* XIN VỀ ĐÂY CHỨNG GIÁM, AN GIẤC NGÀN THU


* XÓA DẤU VẾT TỘI ÁC (Phạm Phú Minh)


 Saigon Times USA

 

 

QUÁN THƠ

THÁNG NGÀY CÒN LẠI

CỦA CAO MỴ NHÂN

 

NGÔ ĐỨC DIỄM

 

Được mời giới thiệu thi phẩm Quán Thơ-Tháng Ngày Còn Lại của Cao Mỵ Nhân, tôi cảm thấy vinh dự nhưng không khỏi có chút ngại ngùng không biết mình có làm hài lòng bà chị trong thi đàn hải ngoại không?

Nhưng rồi, ngại ngùng đã biến đi, sau khi rón rén đi vào Quán Thơ để thưỡng lãm. Tôi đã nghe người ta nói đến Cụm Thơ, rồi Chùm Thơ, nhưng thú thực, cụm và chùm nghe chẳng thơ chút nào, chỉ thể hiện sự bó bột, co thắt, vơ vào, trong khi Quán Thơ lại mở rộng, có gió lộng, có khách thập phương tìm đến, ngồi lại tâm tình...

Điều cần nói ngay là quán thơ của Cao Mỵ Nhân thật xinh xắn, ấm áp, thật “cozy” tạo cảm giác thoải mái cho tất cả những ai có hồn thơ và yêu thơ.  Đấy quả là điều may mắn đối với nền văn học hải ngoại, có được những quán thơ để tiếp đón, giao tình kết nghĩa với khách thập phương, trong khi tại quê nhà, thơ đã chết, hàng quán đã trở thành cơ sở buôn bán của quốc doanh, ngòi bút đã bị bẻ cong để tô hồng chế độ, như Vũ Cao Quận đã thổ lộ:

 

Nhốt muôn kiếp vào chim lồng cá chậu

Vần thơ vô tư cũng không nơi ẩn náu

Nhăm nhăm chẻ sợi tóc làm tám làm tư

Những ngôn từ cũng lấm lem bùn đất

Cái dối lừa ngậm máu phun vào sự thật

Quyền lực cuồng phong

Quét sạch mọi lương tâm...

 

Quán thơ không lấm lem bùn đất, không soi mói chi li, ngậm máu phun vào sự thật, trái lại ấm áp tình người, khai mở lòng dạ cho người, trút hết con tim cho đời như thể cây tre cành trúc hư tâm vì đã rút ruột cho người.  Quán thơ của Cao Mỵ Nhân làm ta liên tưởng đến quán thơ của Xuân Diệu ngày nào, trước khi Xuân Diệu bị nhiễm độc chủ nghĩa:

 

Đây là quán tha hồ muôn khách đến

Đây là bình thu hợp trí muôn phương

Đây là vườn chim nhả hạt mười phương

Hoa mật ngọt chen giao cùng trái độc

 

Đặc biệt, cụm từ Tháng Ngày Còn Lại treo lơ lửng trước cửa quán thơ làm tôi trầm ngâm suy nghĩ rồi chợt rùng mình.  Tháng ngày còn lại so với tháng ngày đã mất và sắp mất có là bao! Hoàng Anh Tuấn, Nguyên Sa, Nguyễn Tất Nhiên, Duy Năng... đã ra đi.  Tháng ngày còn lại của mỗi người chúng ta, trong đó có Cao Mỵ Nhân còn được bao nhiêu?

Thôi, “mau với chứ vội vàng lên với chứ ”, hãy cùng dìu nhau vào quán thơ để làm đẹp những ngày còn lại...

Đây, quán thơ rộng mở có, khi dào dạt tình tự với vần lục bát êm như ngọn tre đong đưa, ngọn lúa rì rào:

 

Lối xưa tóc chẻ đôi hàng

Nẻo buồn sợi nhớ sợi than vãn mình

 

Có khi quán thơ lại tha thướt với vần thơ mới kiêu sa gợi cảm:

 

Lá rơi theo gió bay đi mất

Ngõ vắng hồn thơ bỗng thấm say

 

Rồi quán thơ lại khoác áo thời trang với những vần thơ tự do phóng khoáng:

 

Lửa tắt

Trái tim vỡ đôi

Nụ cười anh rất Phật

Vòng tay ma hoang vắng lâu rồi

 

Hứng lên một thoáng rồi lại lắng xuống, với những vần thơ trầm buồn thanh thoát, như thể lời kinh

 

Thấp thoáng sợi râu ngô

Rớt thầm trên cổ tự

.. Ai vừa mới qua đò

Khiến người lo chuyện dữ..

 

Thế đó! Quán thơ dễ thương, ấm áp.  Chắc chắn có người sẽ hỏi chủ quán là ai? Xin thưa, thật khó mà xác định chủ quán là ai.  Hình như tác giả có chủ ý tạo một hình ảnh chủ quán mờ ảo để gây cảm giác mông lung.  Có khi người ta bắt gặp chủ quán là chính tác giả, vẫn tự xưng là “em” là “mình”.

 

Tìm hoài không thấy cố nhân

Nên em mãi miết viết vần thơ ma

 

Hay

 

Nghĩ mình dan díu tình thơ

Cho nên năm tháng bên bờ quạnh hiu

 

Có khi chúng ta lại thấy chủ quán là người tình viễn phương, trao về em những nét nghiêng tình tứ

 

Vẫn người chủ quán quạnh hiu

Với giòng chữ viết hơi xiêu ngại ngần

 

Bởi lẽ quán quạnh hiu, chủ quán quạnh hiu, và hẳn khách cũng quạnh hiu, tạo ra cảm giác trống vắng, hư vô, nên lúc này chủ quán lại là một bóng mờ ẩn hiện liêu trai.

 

Bóng ai nơi quán bên đường

Có vui hay chỉ sầu vương cuối đời

 

Quán thơ gió lộng.  Không cần biết chủ quán là ai.  Chỉ biết đã vào đây là được tiếp đón ân cần.  Bởi lẽ quán thơ là quán tình, nên thực đơn quán thơ rất ướt át.  Nếu Anh Hồng có Bò Bảy Món, Asian Garden có cá chin món, thì quán thơ của Cao Mỵ Nhân cũng bày biện 8 món để chiêu đãi khách.

 

Món khai vị là tình chớm nụ.  Nụ tình chúm chím, ngà ngọc.

 

Có phút giây nào ta gặp tình cờ

Anh chợt đến như luồng gió mát

 

Món thứ hai là tình nở hoa.  Hoa tình nõn nà diễm tuyệt mà dễ vỡ

 

Mùa đã vào thu ôi diễm tuyệt

Nụ cười thấp thoáng thật mong manh

 

Hay

 

Từ khi thơ em có anh

Hồng tươi thay sắc đan thanh tuyệt vời

 

Món thứ ba là tình cô đơn.  Tuyệt vời nhưng mong manh dễ vỡ, rốt cuộc tình đã rơi vào cô đơn xót xa

 

Bỗng nghe lòng xót xa vời vợi

Một mảnh tình xuông đón bóng đêm

 

Hình như tình chỉ đẹp khi còn dang dở, nên thi nhân thường diễn tả vẻ đẹp thoáng buồn của những mối tình cô đơn.  Hãy nghe Lưu Trọng Lư:

 

Tình yêu như bóng trăng hiu quạnh

Lạnh lẽo đêm trường trải gió sương

 

Món thứ tư là tình tương tư.  Cô đơn xót xa, nhưng hình ảnh người tình vẫn canh cánh bên lòng, như nhưng giọt mưa giọt nhớ.  Nếu chinh phụ phải đứng ở cuối giòng Tương Giang để tương tư chinh phu ở đầu nguồn “bến Tiêu Tương thiếp hãy trông sang” thì Cao Mỵ Nhân cũng canh cánh bên lòng nét bút xưa như thể những giọt nhớ tí tách vào lòng:

 

Nhớ từng nét bút quen

Vương tơ mưa lất phất

 

Món thứ năm là tình huyễn mộng.  Thực tế phũ phàng xót xa, thì thôi đành tìm người yêu trong mộng.  Ý của nhà thơ thật khó mà phân biệt mộng với thực.  Hình như mộng là những phút xuất thần rất tự nhiên của thơ, như Vũ Hoàng Chương đã huyễn ảo:

 

Trên nẻo ấy sẽ từ muôn đáy huyệt

Ái ân xưa vùng dậy níu chân anh

 

Theo dấu chân Vũ Hoàng Chương, Cao Mỵ Nhân cũng lẽo đẽo đi vào huyền ảo:

 

Đã khiến hồng sa vào huyễn tượng

Tuyệt vời ảo giác ngát hương say

 

Món thứ sáu là tình sướt mướt.  Nhớ và mong, nhưng không gian vẫn cách ngăn.  Ảo giác chỉ thoáng qua, rốt cuộc tình nhỏ thành những giọt lệ nóng

 

Cuối đêm lệ đã khô ròng

Xác xơ thân phận quanh tròng mắt sâu

 

Món thứ bảy là tình đoạn tuyệt.  Mỏi mòn chờ trông nhưng thời gian lại hờ hững, người thơ như giận lẫy, bỏ đi.  Đó là một hình thức chạy trốn tình yêu.  Nhưng trốn được không lại là câu hỏi khó trả lời, như Chế Lan Viên đã thổ lộ:

 

Hãy cho tôi một tinh cầu giá lạnh

Một vì sao trơ trọi dưới trời xa

Để nơi ấy tháng ngày tôi lẩn tránh

Những ưu phiền đau khổ với buồn lo

 

Cao Mỵ Nhân cũng muốn cờ theo chân họ Chế:

 

Vội cuốn rèm thơ và tạm biệt

Những hình lưu niệm xếp qua trang


Giận lẫy, quay lưng bỏ đi, nhưng đi mà không dứt, Cao Mỵ Nhân như nổi điên, đành chất thơ mà đốt, để biến thơ thành tro bụi, để biến tình thành hư không

 

Bèn mồi lửa đốt thơ

Sưởi hồn ngăm nước mắt

Ôm hoài bão năm xưa

Ngó sơn hà xõa tóc

 

Món thứ tám, cũng là món tráng miệng, là tình vô ngôn.  Tình đã lỡ, đã cháy thiêu, đâu còn gì để nói, để than thở.  Thôi đành câm nín tĩnh tọa

 

Bởi có thể thiên đường

Chỉ toàn là khói sương

Hai ta cùng yên lặng

Nơi ấy vốn tịnh ngôn

 

Lặng yên.  Nín thinh.  Nhưng có hai người nín thinh bên nhau thì lặng yên bỗng biến thành rộn ràng.  Tất cả trầm lắng, chỉ còn nghe hai con tim rung nhịp, chỉ còn nghe thiên nhiên giải nghĩa yêu đương.  Thế là không nói mà nói rất nhiều.  Thế là thơ đốt đi đã xông khói tình yêu tròn đầy.  Trong cái không đã hiện ra cái có, viên mãn thường hằng.

Xin mời đến với quán thơ để lụy vào tình, nhưng không rơi vào vòng tình lụy, trái lại cùng nhau thưởng thức thú đau thương, nắm tay nhau len lén vào chốn vô ngôn.  Nhưng vô ngôn hay vô danh, không phải là vào cõi Không hư vô, mà chính là vào cõi Có vĩnh cửu thường hằng “vô danh thiên địa chi thủy”.  Đó chính là Đạo.  Đó chính là Thơ viết hoa.

Cám ơn quán thơ.  Cám ơn Cao Mỵ Nhân

 

Ngô Đức Diễm