SG1


Menu



Đài Tưởng Niệm

Thuyền Nhân

Việt Nam

Tiếp Theo...

* CẦU NGUYỆN VÀ TƯỞNG NIỆM NGÀY THUYỀN NHÂN VIỆT NAM NĂM 2016 TẠI NAM CALI


* 40 NĂM QUỐC HẬN LỄ TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN, BỘ NHÂN ĐÃ BỎ MÌNH TRÊN ĐƯỜNG TÌM TỰ DO


* 30 THÁNG TƯ, TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN (Vi Anh)


* BI SỬ THUYỀN NHÂN (Nguyễn Quốc Cường)


* BIỂN ĐÔNG LỤC BÌNH TRÔI


* CÁI GIÁ CỦA TỰ DO


* CÁNH BÈO BIỂN CẢ (Văn Qui)


* CÂU CHUYỆN CẢM ĐỘNG VỀ CON TÀU MANG SỐ MT065


* CẦU SIÊU BẠT ĐỘ TẠI ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN VIỆT NAM WESTMINSTER


* CHUYỆN KỂ HÀNH TRÌNH BIỂN ĐÔNG (Nhiều Tác Giả)


* CHỨNG TÍCH ĐỂ ĐỜI: ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN (Vi Anh)


* CHUYẾN VƯỢT BIÊN ĐẪM MÁU (Mai Phúc)


* CHUYẾN VƯỢT BIỂN HÃI HÙNG


* CON ĐƯỜNG TÌM TỰ DO (Trần Văn Khanh)


* CÒN NHỚ HAY QUÊN (Nguyễn Tam Giang)


* DẠ TIỆC VĂN NGHỆ "LỜI NGUYỆN GIỮA BIỂN ĐÔNG" THÀNH CÔNG NGOÀI DỰ KIẾN CỦA BAN TỔ CHỨC


* ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN (Việt Hải)


* ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN TẠI QUẬN CAM (Vi Anh)


* ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN VIỆT NAM: BIỂU TƯỢNG THIÊNG LIÊNG CỦA NIỀM KHÁT VỌNG TỰ DO VÀ NHÂN QUYỀN


* ĐÊM DÀI VÔ TẬN (Lê Thị Bạch Loan)


* ĐI VỀ ĐÂU (Hoàng Thị Kim Chi)


* GALANG: BIA TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN VIỆT NAM BỊ PHÁ BỎ


* GALANG MỘT THỜI - MỘT ĐỜI (Nguyễn Mạnh Trinh)


* GIÁNG NGỌC PHỎNG VẤN NHÀ THƠ THÁI TÚ HẠP VÀ NỮ SĨ ÁI CẦM VỀ LỄ KHÁNH THÀNH ĐTNTNVN


* GIỌT NƯỚC MẮT CHO NGƯỜI TÌM TỰ DO (Lê Đinh Hùng)


* HẢI ĐẢO BUỒN LÂU BI ĐÁT


*"HÀNH TRÌNH BIỂN ĐÔNG: TỰ DO, MỘT NHU CẦU THIẾT YẾU, ĐÁNG ĐỂ TA ĐI TÌM"


*HÀNH TRÌNH GIAN NAN TÌM TỰ DO  


* HÀNH TRÌNH TÌM CON NƠI BIỂN ĐÔNG


* HÌNH ẢNH MỚI NHẤT CHUẨN BỊ KHÁNH THÀNH VÀO THÁNG 04-2009


* HÒN ĐẢO BỊ LÃNG QUÊN (Meng Yew Choong)


* HỘI ĐỒNG THÀNH PHỐ VINH DANH ỦY BAN THỰC HIỆN ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN VIỆT NAM


* HỘI ĐỒNG THÀNH PHỐ WESTMINSTER THÔNG QUA NGHỊ QUYẾT “NGÀY THUYỀN NHÂN VIỆT NAM”


* KHÁNH THÀNH ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN VIỆT NAM TẠI NAM CALI


* KHẮC TÊN TRÊN BIA TƯỞNG NIỆM (Việt Hải)


* LÀN SÓNG THUYỀN NHÂN MỚI


* LỄ ĐỘNG THỔ KHỞI CÔNG XÂY DỰNG ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN VIỆT NAM


* LỄ KHÁNH THÀNH TRỌNG THỂ ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN VIỆT NAM TẠI QUẬN CAM


* LỄ TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN TỔ CHỨC TRANG NGHIÊM TẠI NGHĨA TRANG WESTMINSTER MEMORIAL PARK


* LÒNG NHÂN ÁI (Tâm Hồng)


* LỜI NGUYỆN GIỮA BIỂN ĐÔNG (Thơ Thái Tú Hạp)


* MEMORIAL TO BOAT PEOPLE WHO DIED TO BE DEDICATED SATURDAY


* MỘT CÁI GIÁ CỦA TỰ DO (Trần Văn Hương)


* MƠ ƯỚC "MỘT NGÀY TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN" ĐÃ TRỞ THÀNH SỰ THẬT


* NGÀY THUYỀN NHÂN VIỆT NAM NĂM THỨ 5


* "NGÀY THUYỀN NHÂN VIỆT NAM" TỔ CHỨC TRỌNG THỂ TẠI WESTMINSTER


* NGƯỜI PHỤ NỮ SỐNG SÓT SAU CHUYẾN VƯỢT BIỂN KINH HOÀNG


* NHỮNG CHUYỆN HÃI HÙNG CỦA THUYỀN NHÂN (Biệt Hải)


* NHỮNG NGƯỜI ĐÃ CHẾT ĐỀU CÓ THẬT (Ngô Dân Dụng)


* NHỮNG THÁNG NGÀY YÊU DẤU NƠI HOANG ĐẢO (Tuấn Huy)


* NỖI BẤT HẠNH ĐỜI TÔI (Thùy Yên) 


* NỖI KHỔ CỦA MỘT THUYỀN NHÂN (Thy Vũ Thảo Uyên)


* NƯỚC MẮT CỦA MỘT THUYỀN NHÂN (Nguyễn Mỹ Linh)


* SAIGON TIMES PHỎNG VẤN MỤC SƯ HÀ JIMMY CILLPAM 4 NĂM CÓ MẶT TRÊN TÀU AKUNA CỨU HƠN 5000 NGƯỜI VIỆT NAM VƯỢT BIỂN TÌM TỰ DO TRÊN BIỂN ĐÔNG


* TÀU SẮT BẾN TRE (Tú Minh)


* THẢM KỊCH BIỂN ĐÔNG (Vũ Duy Thái)


* THẢM SÁT TRÊN ĐẢO TRƯỜNG SA


* THỊ XÃ WESTMINSTER VINH DANH TƯỢNG ĐÀI THUYỀN NHÂN


* THÔNG BÁO CỦA ỦY BAN THỰC HIỆN ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN VN


* THƠ LÀM KHI ĐỌC TIN THUYỀN NHÂN (Viên Linh)


* THUYỀN NHÂN: ẤN TÍCH LỊCH SỬ


* THUYỀN NHÂN VÀ BIỂN ĐỘNG


* THUYỀN NHÂN VÀ MỘT VÀI HÌNH ẢNH CỨU NGƯỜI VƯỢT BIỂN


* THUYỀN NHÂN VIỆT NAM VƯỢT BIÊN, TỬ NẠN, ĐẾN BỜ TỰ DO ĐÃ GIÚP NHÂN LOẠI NHÌN RÕ ĐƯỢC CHÂN TƯỚNG CỦA CỘNG SẢN (Lý Đại Nguyên)


* TRÔI GIẠT VỀ ĐÂU (Nguyễn Hoàng Hôn)


* TRỞ VỀ ĐẢO XƯA... (Nguyễn Công Chính)


* TỪ TẤM BIA TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN Ở GALANG NHÌN RA CON ĐƯỜNG HÒA GIẢI


* TƯỢNG ĐÀI THUYỀN NHÂN VIỆT NAM ĐÃ CHÍNH THỨC ĐƯA VÀO WESTMINSTER MEMORIAL PARK


* TƯỢNG ĐÀI THUYỀN NHÂN ĐÃ ĐƯỢC ĐẶT VÀO VỊ TRÍ AN VỊ TRONG KHUÔN VIÊN WESTMINSTER MEMORIAL PARK


* TƯỞNG NIỆM QUỐC HẬN 30-4-2012

* VĂN TẾ THUYỀN BỘ NHÂN ĐÃ BỎ MÌNH TRÊN ĐƯỜNG TÌM TỰ DO


* VƯỢT BIỂN (Thanh Thanh)


* VƯỢT BIỂN MỘT MÌNH (Nguyễn Trần Diệu Hương)


* XIN VỀ ĐÂY CHỨNG GIÁM, AN GIẤC NGÀN THU


* XÓA DẤU VẾT TỘI ÁC (Phạm Phú Minh)


 Saigon Times USA

 

 

NGHĨ VỀ MỘT NGƯỜI

VỪA KHỞI HÀNH ĐI XA:

ĐỖ NGỌC YẾN 

 

NGUYỄN MẠNH TRINH                                            

 

Cách nay 40 năm, tôi đã biết anh Yến nhưng chưa phải là quen. Lúc ấy, tôi là một cậu học sinh trung học đi tham dự những trại công tác hè. Còn anh, lúc đó là người tổ chức,  khi thì là người hường dẫn đêm "thanh đàm, khi thì là người quản trò trong những đêm lửa trại.  Những năm của thập niên 60, tình hình miền Nam thật nhiều xáo trộn.  Chúng tôi đi học nhưng tâm tưởng bị chi phối nhiều điều  ngoài sách vở, trường lớp. Tâm tính tuổi trẻ hiếu động nên có những dịp biểu tình để hò hét, để thấy mình đã lớn, đã hiểu cuộc đời.

Sau đó, tình hình chính trị ổn định hơn và có những trại công tác hoạt động xã hội để thay thế những cuộc xuống đường, lên đường liên tục hồi trước. Hình như, những  chương trình công tác hè, những cuộc cứu trợ bão lụt, đã thành hình trong bối cảnh ấy.   Tôi thỉnh thoảng gặp anh Yến ở căn nhà  trụ sở của "Phong trào Công Tác Hè” gần  Hội Việt Mỹ ở đường Phùng Khắc Khoan.  Một người thấp , có đôi mắt sáng sau cặp kính cận thị dày. Tôi chỉ nhớ thấp thoáng hình dáng ấy…

Đến khi định cư ở Mỹ, bắt đầu “lăng –xăng “với bút mực tôi gặp anh lại. Cái hình ảnh một huynh trưởng hướng đạo, một người tổ chức trại công tác thanh niên, một người  tham gia tích cực những công việc chung của xã hội, hồi trước , bây giờ đã thay bằng hình ảnh một người làm báo.  Thỉnh thoảng tôi đến tòa soạn báo Người Việt nhưng gặp anh tôi cũng chỉ chào hỏi vài câu thôi.   Có lẽ vì thấy anh lúc nào cũng bận rộn  và lúc nào cũng như đang suy nghĩ về một điều gì đó…

Nhưng với tôi, tôi lại nghe rất nhiều người nói về anh. Như anh Mai Thảo, như anh Nguyên Sa chẳng hạn. Thành ra tôi cũng biết một vài điều về anh  tuy chưa chắc là chính xác và đầy đủ. Thế hệ của anh và của tôi hơn kém nhau một chục tuổi  nhưng cũng từa tựa những hoàn cảnh , những mơ ước  nên tôi cũng hiểu được phần nào người và việc của một thời kỳ đã qua. Rồi biết   anh viết báo rất sớm , và  hồi đó là một ký giả tận tụy yêu nghề và có nhiều kỹ thuật riêng để  săn tin và thông hiểu thời cuộc.Khi  viết loạt bài “ Hành Lang Mật “ trên  nhật báo Đại Dân Tộc,   anh đã chú tâm đi sâu vào bề trong của thời cuộc và những ghi chép về những khám phá ấy đã làm độc giả thích thú một thời. Anh Nguyên Sa thì cho rằng anh có bản lĩnh của một người làm tình báo ngoại hạng. Những tin tức mà anh biết và anh viết từ những nguồn khác nhau không phải dễ  dầu gì có với người bình thường.  Và do đó mới có dư luận anh hoạt động cho tổ chức tình báo này, ghi nhận tin tức cho tổ chức chính trị nọ… Riêng tôi, trong ý nghĩ thật đơn giản của mình , anh là một người làm báo tận tụy  yêu nghề và nhiều cố công khai phá  trong từng lãnh vực.

Khi tôi vừa lớn, chiến tranh bắt đầu khốc liệt và trong tôi tự nhiên  mở ra rất nhiều  lãng mạn mơ mộng. Đôi khi, ngoài đời sống của bảng đen phấn trắng, của sách vở học trò, chúng tôi còn suy nghĩ về nhiều điều mà tôi nghĩ nếu ở  đất nước hay xã hội yên bình sẽ không có. Tuổi mới lớn, thường hay tưởng tượng ra những chân trời xa lạ. Không chấp nhận những cuộc sống bình thường, chúng tôi đọc sách, những cuốn sách thời thượng, những triết lý mà chỉ hiểu lõm bõm, và nghĩ mình đã ghê gớm lắm.  Nhưng tuổi trẻ qua đi , vào quân đội ,  bắt đầu nếm mùi cuộc đời , đã vỡ lẽ nhiều điều.  Và , khi đến định cư ở đây, bắt dầu tập tành vài câu thơ, viết một vài bài báo ngắn, cái vỡ lẽ ấy cũng chưa đủ để mình có sự chín chắn hơn. Dù đời sống mới bắt đầu khá khó khăn cần phải nhiều thời giờ và tâm lực nhưng chữ nghĩa văn chương  cũng đã chia phần trong nỗ lực ấy.  Mẹ tôi , nhiều lúc thấy tôi thức khuya làm thơ viết  văn  thường khuyên nhủ. Hãy học cho xong đi con ạ , rồi lúc đời sống vững vàng, thì thích  điều gì làm điều ấy.  Không có học , không có bằng cấp đi làm khổ lắm con ạ. Nhưng, học thì bao giờ cho xong, cho đủ nhất là khi đã làm một nghề mà sự tiến triển nhanh đến độ không ngờ và phải luôn trau dồi học hỏi nến muốn tồn tại. Thế nhưng đã  vướng vào  nghiệp thì khó ai tránh nổi..

Tôi thích đọc sách và thường hay gặp anh Yến ở những tiệm bán sách cũ hoặc khi thư viện bán” sale”. Mỗi lần anh mua là đầy cả một xe và nhiều khi gặp anh nói chuyện mới thấy cái hiểu biết sâu rộng của anh. Cầm cuốn sách, anh nói ngay về tác giả về nội dung mà nhiều khi tôi đọc lại thấy thật chính xác. Lúc đó , sách về computer còn chưa thông dụng mấy nhưng anh đã đọc và có cái thông hiểu về  lý thuyết mà đôi khi những kỹ sư chuyên nghiệp còn mù mịt.Anh mê đọc sách , nhưng coi sách là một phương tiện nên hay phổ biến  cho những người chung quanh và sẵn lòng cho mượn dù biết rằng sách cho mượn ít khi được hoàn trả lại….Có nhiều người đọc sách nhưng ít khi áp dụng được vào đời sống hoặc xây dựng cho mình những viễn kiến đi xa hơn chuyện hôm nay , chuyện bây giờ. Tôi thấy anh Yến là người đã hiểu được điều ấy. Anh  hiểu biết  rộng và sâu, có lẽ do sự đam mê cộng với óc thông minh, nhưng bao giờ cũng tìm ra được những điểm để áp dụng vào đời sống hàng ngày.Anh hiểu được cái khả năng  vô hạn của máy điện toán nên anh miệt mài tìm hiểu và còn thúc giục , khuyến khích những người chung quanh học hỏi…

Thỉnh thoảng tôi viết cho báo Người Việt, và thời gian cộng tác có lẽ cũng khá dài đến  hơn hai chục năm nhưng ít khi nói chuyện với anh. Ngoại trừ có một vài lần ,  như lần anh nói chuyện về nhạc sĩ Phạm Đình Chương. Người nói là anh và người nghe là tôi  trong suốt gần bốn tiếng đồng hồ.  Không phải là chuyện về một nhạc sĩ thôi mà anh còn phác họa cả một thời kỳ âm nhạc với thật nhiều chi tiết mà đối với tôi khá lạ lùng. Anh còn dẫn chứng cả những bản nhạc và cả những câu , những nốt của những bài hát  có khi không phải là thông dụng hoặc dễ nhớ. Có người nói anh là một bộ nhớ của máy điện toán cũng không phải là sai. Chỉ cần một bấm nút, là ào  ào mệt nghỉ. Chính vì những điều anh nói với tôi trong buổi  chiều hôm ấy, tôi đã “thuổng" nhiều ý để viết một bài về nhạc sĩ Phạm Đình Chương…

Một lần khác anh nói chuyện với tôi về việc xuất bản sách. Anh phân tích những sự kiện , từ những khó khăn  đến những điều tạm gọi là thuận lợi. Anh cũng tiên đoán đến việc sách ở trong nước sẽ ào ạt tuôn ra hải ngoại và chúng ta phải làm gì trước sự kiện ấy. Anh  nói rất lâu  và tôi nghe và nhiều khi cũng góp ý với anh , có điều đồng ý có điều không . Nhưng tôi có cảm giác  anh đang nói về một giấc mơ của chính anh.  Giấc mơ ấy , lại thật sống động và nghe ra rất hợp lý. Chính vì những gợi ý của anh có một bữa tôi tẩn mẩn tự  mình ngồi viết  một  “project" để điều hành một cơ sở xuất bản ‘. Lúc ấy , tôi lại thấy nhiều điều hợp lý của anh , dù trên lý thuyết…

Dù không nói chuyện với anh nhiều, nhưng qua những câu chuyện với các anh em trong báo Người Việt tôi cũng hiểu được phần nào những thăng trầm của một tờ báo mà bây giờ giữ vai trò số một của làng báo chí hải ngoại. Có rất nhiều sóng gió, có rất nhiều trở ngại, có lúc tưởng như khó vượt qua, nhưng có lẽ với sự quyết tâm , cũng như đởm lược và sự làm việc khôn khéo , nên mới có kết quả như hiện tại.

Tôi cũng đã thấy cung cách làm việc như  trong một gia đình, cùng chịu thiếu thốn với nhau nhưng cũng cùng chia sớt khi khá giả.  Nhiều khi cách  làm việc ấy ở thời đại bây giờ nhiều khi không kiến hiệu nữa , nhưng với người Việt  Nam, trọng ân tình thì cái kết quả tốt đẹp ấy cũng là một điều để rút kinh nghiệm…

Tôi thú thực không biết nhiều về việc làm cũng như  bản lĩnh của người chủ nhiệm sáng lập tờ nhật báo Người Việt. Nhưng có một điều tôi  biết rất rõ  .  Anh  là một người tốt , thấm nhuần tư tưởng của một hướng đạo sinh , hay  giúp đỡ mọi người  và giúp đỡ nhiều khi âm thầm không phô trương.Tôi chỉ biết như thếqua những điều tôi thấy và tôi nghe trong khoàng thời gian dài hơn 20 năm…

Khi nghe tin anh từ trần, tôi không tránh khỏi xao động.  Cái chết không từ một ai, chuyến đi vĩnh biệt ai cũng chỉ một lần trong đời.  Dù rằng , anh  bịnh nặng đã lâu và đi ra đi vô bệnh viện không biết bao nhiêu lần. Nhưng, khi cầm tờ báo thứ sáu, đọc đến tin anh từ trần  chiều thứ năm , sao tôi tự nhiên nghe trơ trọi quá. Những người tôi quen biết cứ dần dần ra đi. Những khuôn mặt ấy , những vóc dáng ay , sẽ mờ đi theo thời gian. Nhưng, sẽ có những điều còn mãi. Là sự tử tế của người đã ra đi.   Là những việc làm tốt để lại cho đời. Là lý tưởng đã được truyền lại cho lớp sau từ chữ nghĩa… Có một bài thơ nhỏ , tôi viết khi đang trên xa lộ buổi sáng khi nghe tin anh mất .Xin gửi đến hương hồn anh như một lời đưa tiễn sau cùng.

 

Ở chỗ này, nhiều người đã ra đi.

Ở chỗ này nhiều người đã khởi hành

Những con đường hồi xưa hoang phế.

Nhửng vườn cam khuất lánh cây xanh

Vùng trời ấy rất nhiều chim sẻ.

 

Buổi sáng tôi như thấy anh Mai Thảo

Lững thững trên đường như kẻ nhàn du

Dù đường đời có nhiều giông bão

Liên tưởng tôi có lúc giống sương mù

Ở chỗ này nhiều người đã ra đi

Còn để lại rất nhiều dấu vết

Như con đường ghi nhớ những mộ bia

Thân xác mất nhưng nhớ thương đâu chết.

 

Buổi trưa   tôi  như thấy  anh Nguyên Sa

Người đội mũ đọc bài thơ không tuổi

Thi sĩ chắc không có tuổi già

Gió thiên thu vẫn ngàn năm  thổi tới

Ở con đường này có những chuyến đi

Những trang báo giở ra đời sống

Con đường Bolsa bây giờ vào thu

Sao  dưng không mịt mù hoang vắng

Và tôi thấy dáng anh Đỗ Ngọc Yến

Nụ cười hiền  như đôi mắt long lanh

Chuyến song loan đã đi vào miên viễn

Ngọn đèn đường như níu bước chân quanh…

Có những người đã đi nhưng ở lại

Từ dấu chân một thuở  của Sài Gòn

Hình bóng ấy vẫn còn nguyên , mãi mãi

Buổi sáng nay sao lạnh quá, trong hồn…

 

   

 

Cười cũng làm ta tự tin, yêu đời hơn, tăng giao hảo với mọi người. Nơi làm việc mà có sự hòa thuận, vui vẻ thì nhân viên làm việc hữu hiệu hơn, giảm căng thẳng, tăng sản xuất và tăng tình cảm giữa họ với nhau.

Ngoài ra, Cười là một xúc động lành mạnh dễ lan truyền, chứ không nguy hiểm như lây lan cúm gà, cúm người. Đây là một hoạt động giải trí tự nhiên, không tốn tiền, không có tác dụng xấu, thích hợp cho mọi người, mọi tuổi. Chỉ một nụ cười nhỏ có thể lan truyền khắp trái đất. Cho nên khi thấy một nụ cười, hãy tiếp nhận, đừng để nó lạc lõng và tạo ra một dịch cười, khiến mọi người cũng nhiễm. Cũng may là rất ít người miễn nhiễm, dị ứng với cười.

Kết luận

Nói về ích lợi của Cười đối với cơ thể thì nhiều vô tận. Xin kết luận với câu nói của Steve Bhearman: “hài hước có sức mạnh chữa trị rất lớn đối với xúc động. Ta không thể vừa tức giận, sợ hãi, đau đớn khi ta đang cười phá lên

Và của Đức Đạt Lai Lạt Ma: “Nếu ta duy trì một tình cảm thân ái và đầy tình thương thì tự nhiên cửa lòng ta mở rộng.Qua cánh cửa đó, ta sẽ đối thoại dễ dàng với mọi người. Ta sẽ thấy rằng họ cũng như ta và từ đó ta sẽ sẵn sàng liên hệ với họ và tạo ra một tình bạn tốt, sẽ bớt đi sự e dè, không còn cảm giác sợ hãi, nghi ngờ, bất an”.

 

Bác sĩ Nguyễn Ý Đức