Saigon Times


Menu



Đài Tưởng Niệm

Thuyền Nhân

Việt Nam

Tiếp Theo...

* CẦU NGUYỆN VÀ TƯỞNG NIỆM NGÀY THUYỀN NHÂN VIỆT NAM NĂM 2016 TẠI NAM CALI


* 40 NĂM QUỐC HẬN LỄ TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN, BỘ NHÂN ĐÃ BỎ MÌNH TRÊN ĐƯỜNG TÌM TỰ DO


* 30 THÁNG TƯ, TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN (Vi Anh)


* BI SỬ THUYỀN NHÂN (Nguyễn Quốc Cường)


* BIỂN ĐÔNG LỤC BÌNH TRÔI


* CÁI GIÁ CỦA TỰ DO


* CÁNH BÈO BIỂN CẢ (Văn Qui)


* CÂU CHUYỆN CẢM ĐỘNG VỀ CON TÀU MANG SỐ MT065


* CẦU SIÊU BẠT ĐỘ TẠI ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN VIỆT NAM WESTMINSTER


* CHUYỆN KỂ HÀNH TRÌNH BIỂN ĐÔNG (Nhiều Tác Giả)


* CHỨNG TÍCH ĐỂ ĐỜI: ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN (Vi Anh)


* CHUYẾN VƯỢT BIÊN ĐẪM MÁU (Mai Phúc)


* CHUYẾN VƯỢT BIỂN HÃI HÙNG


* CON ĐƯỜNG TÌM TỰ DO (Trần Văn Khanh)


* CÒN NHỚ HAY QUÊN (Nguyễn Tam Giang)


* DẠ TIỆC VĂN NGHỆ "LỜI NGUYỆN GIỮA BIỂN ĐÔNG" THÀNH CÔNG NGOÀI DỰ KIẾN CỦA BAN TỔ CHỨC


* ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN (Việt Hải)


* ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN TẠI QUẬN CAM (Vi Anh)


* ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN VIỆT NAM: BIỂU TƯỢNG THIÊNG LIÊNG CỦA NIỀM KHÁT VỌNG TỰ DO VÀ NHÂN QUYỀN


* ĐÊM DÀI VÔ TẬN (Lê Thị Bạch Loan)


* ĐI VỀ ĐÂU (Hoàng Thị Kim Chi)


* GALANG: BIA TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN VIỆT NAM BỊ PHÁ BỎ


* GALANG MỘT THỜI - MỘT ĐỜI (Nguyễn Mạnh Trinh)


* GIÁNG NGỌC PHỎNG VẤN NHÀ THƠ THÁI TÚ HẠP VÀ NỮ SĨ ÁI CẦM VỀ LỄ KHÁNH THÀNH ĐTNTNVN


* GIỌT NƯỚC MẮT CHO NGƯỜI TÌM TỰ DO (Lê Đinh Hùng)


* HẢI ĐẢO BUỒN LÂU BI ĐÁT


*"HÀNH TRÌNH BIỂN ĐÔNG: TỰ DO, MỘT NHU CẦU THIẾT YẾU, ĐÁNG ĐỂ TA ĐI TÌM"


*HÀNH TRÌNH GIAN NAN TÌM TỰ DO  


* HÀNH TRÌNH TÌM CON NƠI BIỂN ĐÔNG


* HÌNH ẢNH MỚI NHẤT CHUẨN BỊ KHÁNH THÀNH VÀO THÁNG 04-2009


* HÒN ĐẢO BỊ LÃNG QUÊN (Meng Yew Choong)


* HỘI ĐỒNG THÀNH PHỐ VINH DANH ỦY BAN THỰC HIỆN ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN VIỆT NAM


* HỘI ĐỒNG THÀNH PHỐ WESTMINSTER THÔNG QUA NGHỊ QUYẾT “NGÀY THUYỀN NHÂN VIỆT NAM”


* KHÁNH THÀNH ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN VIỆT NAM TẠI NAM CALI


* KHẮC TÊN TRÊN BIA TƯỞNG NIỆM (Việt Hải)


* LÀN SÓNG THUYỀN NHÂN MỚI


* LỄ ĐỘNG THỔ KHỞI CÔNG XÂY DỰNG ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN VIỆT NAM


* LỄ KHÁNH THÀNH TRỌNG THỂ ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN VIỆT NAM TẠI QUẬN CAM


* LỄ TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN TỔ CHỨC TRANG NGHIÊM TẠI NGHĨA TRANG WESTMINSTER MEMORIAL PARK


* LÒNG NHÂN ÁI (Tâm Hồng)


* LỜI NGUYỆN GIỮA BIỂN ĐÔNG (Thơ Thái Tú Hạp)


* MEMORIAL TO BOAT PEOPLE WHO DIED TO BE DEDICATED SATURDAY


* MỘT CÁI GIÁ CỦA TỰ DO (Trần Văn Hương)


* MƠ ƯỚC "MỘT NGÀY TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN" ĐÃ TRỞ THÀNH SỰ THẬT


* NGÀY THUYỀN NHÂN VIỆT NAM NĂM THỨ 5


* "NGÀY THUYỀN NHÂN VIỆT NAM" TỔ CHỨC TRỌNG THỂ TẠI WESTMINSTER


* NGƯỜI PHỤ NỮ SỐNG SÓT SAU CHUYẾN VƯỢT BIỂN KINH HOÀNG


* NHỮNG CHUYỆN HÃI HÙNG CỦA THUYỀN NHÂN (Biệt Hải)


* NHỮNG NGƯỜI ĐÃ CHẾT ĐỀU CÓ THẬT (Ngô Dân Dụng)


* NHỮNG THÁNG NGÀY YÊU DẤU NƠI HOANG ĐẢO (Tuấn Huy)


* NỖI BẤT HẠNH ĐỜI TÔI (Thùy Yên) 


* NỖI KHỔ CỦA MỘT THUYỀN NHÂN (Thy Vũ Thảo Uyên)


* NƯỚC MẮT CỦA MỘT THUYỀN NHÂN (Nguyễn Mỹ Linh)


* SAIGON TIMES PHỎNG VẤN MỤC SƯ HÀ JIMMY CILLPAM 4 NĂM CÓ MẶT TRÊN TÀU AKUNA CỨU HƠN 5000 NGƯỜI VIỆT NAM VƯỢT BIỂN TÌM TỰ DO TRÊN BIỂN ĐÔNG


* TÀU SẮT BẾN TRE (Tú Minh)


* THẢM KỊCH BIỂN ĐÔNG (Vũ Duy Thái)


* THẢM SÁT TRÊN ĐẢO TRƯỜNG SA


* THỊ XÃ WESTMINSTER VINH DANH TƯỢNG ĐÀI THUYỀN NHÂN


* THÔNG BÁO CỦA ỦY BAN THỰC HIỆN ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN VN


* THƠ LÀM KHI ĐỌC TIN THUYỀN NHÂN (Viên Linh)


* THUYỀN NHÂN: ẤN TÍCH LỊCH SỬ


* THUYỀN NHÂN VÀ BIỂN ĐỘNG


* THUYỀN NHÂN VÀ MỘT VÀI HÌNH ẢNH CỨU NGƯỜI VƯỢT BIỂN


* THUYỀN NHÂN VIỆT NAM VƯỢT BIÊN, TỬ NẠN, ĐẾN BỜ TỰ DO ĐÃ GIÚP NHÂN LOẠI NHÌN RÕ ĐƯỢC CHÂN TƯỚNG CỦA CỘNG SẢN (Lý Đại Nguyên)


* TRÔI GIẠT VỀ ĐÂU (Nguyễn Hoàng Hôn)


* TRỞ VỀ ĐẢO XƯA... (Nguyễn Công Chính)


* TỪ TẤM BIA TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN Ở GALANG NHÌN RA CON ĐƯỜNG HÒA GIẢI


* TƯỢNG ĐÀI THUYỀN NHÂN VIỆT NAM ĐÃ CHÍNH THỨC ĐƯA VÀO WESTMINSTER MEMORIAL PARK


* TƯỢNG ĐÀI THUYỀN NHÂN ĐÃ ĐƯỢC ĐẶT VÀO VỊ TRÍ AN VỊ TRONG KHUÔN VIÊN WESTMINSTER MEMORIAL PARK


* TƯỞNG NIỆM QUỐC HẬN 30-4-2012

* VĂN TẾ THUYỀN BỘ NHÂN ĐÃ BỎ MÌNH TRÊN ĐƯỜNG TÌM TỰ DO


* VƯỢT BIỂN (Thanh Thanh)


* VƯỢT BIỂN MỘT MÌNH (Nguyễn Trần Diệu Hương)


* XIN VỀ ĐÂY CHỨNG GIÁM, AN GIẤC NGÀN THU


* XÓA DẤU VẾT TỘI ÁC (Phạm Phú Minh)


 Saigon Times USA

 

 

ĐỌC THƠ CAO MỴ NHÂN

 

HÀ BỈNH TRUNG

 

Được biết tác giả Thơ Mỵ là một hội viên trong thi-đoàn Quỳnh Dao, một hội thơ Phụ Nữ danh tiếng trong hậu bán Thế Kỷ XX, với các nữ sĩ Cao Ngọc Anh, Đào Vân Khanh, Mộng Tuyết, Vân Nương, Tôn Nữ Hỷ Khương, Quỳ Hương, Uyển Hương, Tuệ Mai, Tuệ Nga v.v., tôi đặc biệt chú ý đến những bài thơ Đường Luật của Cao Mỵ Nhân, vì thể thơ này đòi hỏi người viết phải có một kỹ thuật cao, thông suốt đường luật cận thể, như bố cục bài thơ với các bộ phận: Đề, Thực, Luận, Kết mà ngày nay ít người còn thích và còn biết làm. Cao Mỵ Nhân đã làm hơn 10 bài Đường Luật, hầu hết đều nghiêm chỉnh và hay. Tôi xin trích dẫn một bài sau đây:

Trên Đường Tị Nạn

Bến cũ bờ xưa khách đợi thuyền

Người đi năm tháng đã an nhiên

Quê hương vẫn muộn sầu bao nỗi

Đất nước còn sông núi mấy triền

Tị nạn nhớ hoài tên Lạc Việt

Di dân quên bẵng chuyện Rồng Tiên

Tha phương càng thẹn đời chinh chiến

Bạn có cùng ta gánh tủi phiền

Về thể thơ Lục Bát, Cao Mỵ Nhân viết nhiều bài hay, gieo vần chỉnh, tiết điệu nhịp nhàng làm tăng nhạc tính, dễ gây cảm xúc. Nhà thơ cũng biết sở trường của mình, nên đã viết đến 36 bài lục bát, tức là hơn một phần ba tổng số bài thơ lục bát để chứng minh nhận xét đó; trích trong bài Dấu Chân Cát Lở (trang 118):

Bến chiều bát ngát trời không

Hoang liêu quá chợt mênh mông nỗi niềm

Sông im lặng, thoáng ưu phiền

Bờ xa cát lở chân mềm phiêu-du

Độc hành viễn phố đêm thu

Cành cao quạ đậu mờ lu trăng tà

Giữa đường vẫn chỉ riêng ta

Bâng khuâng mây nổi nẻo xa mịt mù.

Tôi vừa nói đến phần kỹ thuật, tức là cái tài làm thơ của Cao Mỵ Nhân. Nhưng nói về tài làm thơ thôi, thì thực không đủ. Bởi vì, tôi nhớ có một nhà văn Pháp đã nói: Nghệ-thuật chỉ làm được thơ mà thôi. Riêng tâm-hồn mới là thi sĩ. (L’art ne fait que de la poésie. L’âme seule est poète.)

Nói như thế, tức là muốn hỏi Cao Mỵ Nhân đã biết làm thơ rồi, nhưng thơ của họ Cao có hay không chứ?

Ông George Pompidou, một giáo sư tiến sĩ pháp sau trở thành Tổng Thống, có nói: Khi một bài thơ, hoặc chỉ một câu thơ mà gây được cho người đọc một cái gì xúc động, kéo họ ra khỏi con người họ, đưa họ vào cõi mộng, hay làm cho họ tự hạ thấp tới mức phải so sánh mình với con người và định mệnh, được như thế thì thơ mới thành công. (Lorsqu’un poeme, ou simplement un vers provoque chez le lecteur une sorte de choc, le tire hors de lui-même, le jetant dans le rêve, ou au contraire le contrait à descendre en lui plus profondément jusqu’à le confronter avec l’être et le destin, à ces signes se reconnait la réussite poétique.)

Qua những ý kiến nêu trên, mà tôi hoàn toàn tán đồng, tôi nghĩ khi một người làm thơ mà có cảm xúc thực sự ở trong lòng, thì viết nên được những bài thơ, hay những lời thơ làm người đọc cũng xúc động. Nghĩa là có được những bài thơ có hồn.

Đọc thơ Cao Mỵ Nhân, tôi nhận thấy có hai trạng thái tâm hồn trong người họ Cao. Khi thì là một nữ nhi mềm yếu, một người tình yêu nồng nàn say đắm, trìu mến, dịu dàng, lãng mạn. Khi trở thành một con người cương nghị, một chiến sĩ hào hùng, theo một lý tưởng cao đẹp mà nhà thơ thường ấp ủ, đối với quê hương đất nước. Trong bài Bịn Rịn, Cao Mỵ Nhân viết:

Anh về có gặp mưa không

Hồn thơ ướt át phải hong mấy ngày

Tại sao chẳng ở lại đây

Để em khép chặt vòng tay nuông chiều

Hay là anh sợ em yêu

Si mê, say đắm những điều gần xa

Bởi vì chỉ có đôi ta

Giữa trời mưa gió ngợi ca tình buồn.

Trong bài Phận Mình (trang 78), nhà thơ than thở:

Ta nằm đo cánh thời gian

Thấy như ngày tháng miên man, bồng bềnh.

Ta tìm riêng một cõi mình

Thấy bao nhiêu nỗi u tình, ngẩn ngơ

Người ta đang phá bỏ lầu thơ

Ta che ngọn gió thổi lùa tứ bay

Tưởng rằng đã lỏng vòng tay

Hóa ra vẫn xiết chặt cây vào lòng.

Trong thơ Cao Mỵ Nhân, có những phút vui tình tự rất thơ mộng:

Chiều tắt nắng cỏ cây chìm cõi mộng

Chúng ta về tổ ấm đợi trăng lên

Giờ tự tình sao cứ hẹn khi đêm

Như muốn đấu người yêu vào bóng tối.

 

Bước xuân đi lang thang trong cỏ nội

Khép mi chờ, nghe ngóng tiếng chân xa

Bỗng tim mình chung nhịp đập hoan ca

Anh nói nhỏ: “Đúng rồi tình yêu đấy!”

Hai người tình gặp nhau, cùng vui hưởng hạnh phúc bên nhau, nhưng vẫn nghĩ đến giờ chia tay vì phận sự, vì công việc, vì nhiệm vụ, nên dù vui mà vẫn nhỏ lệ:

Im lặng nhé, bởi vì anh vừa thấy

Lời thơ em đọng lại giữa môi anh

Và thời gian dừng lại rất mong manh

Nên gìn giữ nâng niu từng chốc lát

 

Anh biết chắc, mai đây em sẽ khóc

Dù chúng mình hạnh phúc vẫn trong tay

Tháng năm dài hò hẹn chẳng đơn sai

Mà vẫn khiến lệ vui tràn khóe mắt

(Giờ Tự Tình – trang 71)

Thơ tình của Cao Mỵ Nhân, khi vui, khi buồn, khi say đắm thật, nhưng tương đối ít gây cảm xúc lâu dài. Nó chỉ thoáng qua như một cơn mưa trong một ngày buồn. Nó bị lấn át ngay vì những bài thơ khác đầy hồ nghi, chán chường. Từ những câu như:

Bên nhau đã biết bao lần

Mà không tránh được một lần chia xa.

Đến những câu hồ nghi:

Lạ chưa mình vẫn là mình

Sao thiên hạ bảo là tình đơn sai?

Và tiếc nuối:

Chị ơi tóc bạc màu thêm

Mà tình yêu cứ nõn mềm như tơ

Vòng tay ấp ủ mộng mơ

Từ hoa niên đến bây giờ cho ai

Vẫn trong tha thiết u hoài

Vẫn yêu thương đến tuyệt vời phải không.

Và đi đến chán chường:

Nửa đường rong ruổi lênh đênh

Rừng xa biển rộng nỗi mình đã quen.

..............................

Ô hay, đã gọi ước ao

Thì xuân cùng với chiêm bao khác gì

Nước non ai hẹn trở về

Để ta trông đợi, ai thề với ai.

Thế rồi, con người chiến sĩ, cương nghị, tự tín, tự thắng, đôi khi trở lại, chế ngự con tim nhi nữ, với những lời thơ hào sảng:

Chiến mã một lần qua “Dịch Thủy”

Bâng khuâng thương nhớ bạn đồng song

Hình xưa, kiếm khách vờn tâm trí

Vô nghĩa muôn năm bóng ngựa hồng.

Phế cuộc, hay là non ý thép

Lửa tàn, ma lực giục hồi quân

Bỗng tan cờ xí trên đường chiến

Xa, mã cuồng quay... hận kỷ nhân.

(Dõi Cuoối Trời Xa – trang 109)

Nhà thơ đã bỏ qua một dĩ vãng xa xưa và cố quên thiên tình sử cũ:

Thuở làm thơ đã xa xưa

Bây giờ bàng bạc như chưa biết vần

Rời trường trong nỗi phân vân

Một tay cầm súng, tay cầm bút hoa

Đốt thiên tình sử vừa qua

Hôm nay em viết bài ca anh hùng.

Chợt nhìn ra chốn mênh mông

Thấy hiu quạnh cả non sông, tâm hồn.

(Vời Vợi – trang 65)

Bây giờ hình như nhà thơ chỉ yêu về quê hương đất nước, Cao Mỵ Nhân viết:

Hỏi em: ngày tháng thong dong

Có buồn khi vắng anh không đến tìm

Và trả lời:

Em cười: Tổ quốc trong tim

Buồn không chia sẻ nỗi niềm với ai

Và tiếp:

Người đi đánh thức bình minh

Ta đang ôm khối u tình nước non

Gọi ta nhốt nắng trên cồn

Cho ta sưởi ấm mảnh hồn thương đau.

Tất cả tâm tư, buồn tuổi, chán ngán tình đời, và thời thế hình như đã được Cao Mỵ Nhân biểu lộ trong bài Chính Khách Thi Sĩ và Tượng Đá.

(Tượng người chiến sĩ ở Nghĩa Trang Quân Đội Biên Hòa).

Hình như chính khách làm thi sĩ

Cũng dễ như đang ở chính trường

Thi sĩ một thời mê chiến sử

Đã từng lập quốc dựng ngôi vương.

 

Thuở nay ai giúp người thiên hạ

Xây mộng công hầu giữa nhiễu nhương

Chính khách trầm ngâm xem tượng đá

Ra đi hay đứng lại bên đường.

 

Tượng đá suy tư, buồn nhỏ lệ

Giọt sầu tan nát cả hoa thơ

Người ơi, thà chẳng là chi cả

Đỡ phải băn khoăn với đợi chờ.

 

Qua những bài thơ trích dẫn trên, người đọc cũng thấy bùi ngùi, xúc động, muốn chia sẻ những nỗi buồn đau, chán chường với tác giả. Thơ mà gây được xúc cảm là thơ có hồn, vì tác giả thành thực với lòng mình và có cảm xúc lúc làm thơ. Dĩ nhiên, không phải bài thơ nào của Cao Mỵ Nhân cũng đều đạt cả. Nhưng tôi nghĩ một thi tập 100 bài thơ mà có được vài chục bài được độc giả yêu thích, thì cũng có thể nói là tác giả đã thành công.

Tôi kết luận là tác giả Cao Mỵ Nhân có tâm hồn thơ. Và, thơ của chị có hồn, có gây cảm xúc cho người đọc.

Xin trân trọng giới thiệu cùng quí vị nhà thơ Cao Mỵ Nhân và tác phẩm THƠ MỴ.

 

HÀ BÌNH TRUNG