SG1


Menu



Đài Tưởng Niệm

Thuyền Nhân

Việt Nam

Tiếp Theo...

* CẦU NGUYỆN VÀ TƯỞNG NIỆM NGÀY THUYỀN NHÂN VIỆT NAM NĂM 2016 TẠI NAM CALI


* 40 NĂM QUỐC HẬN LỄ TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN, BỘ NHÂN ĐÃ BỎ MÌNH TRÊN ĐƯỜNG TÌM TỰ DO


* 30 THÁNG TƯ, TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN (Vi Anh)


* BI SỬ THUYỀN NHÂN (Nguyễn Quốc Cường)


* BIỂN ĐÔNG LỤC BÌNH TRÔI


* CÁI GIÁ CỦA TỰ DO


* CÁNH BÈO BIỂN CẢ (Văn Qui)


* CÂU CHUYỆN CẢM ĐỘNG VỀ CON TÀU MANG SỐ MT065


* CẦU SIÊU BẠT ĐỘ TẠI ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN VIỆT NAM WESTMINSTER


* CHUYỆN KỂ HÀNH TRÌNH BIỂN ĐÔNG (Nhiều Tác Giả)


* CHỨNG TÍCH ĐỂ ĐỜI: ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN (Vi Anh)


* CHUYẾN VƯỢT BIÊN ĐẪM MÁU (Mai Phúc)


* CHUYẾN VƯỢT BIỂN HÃI HÙNG


* CON ĐƯỜNG TÌM TỰ DO (Trần Văn Khanh)


* CÒN NHỚ HAY QUÊN (Nguyễn Tam Giang)


* DẠ TIỆC VĂN NGHỆ "LỜI NGUYỆN GIỮA BIỂN ĐÔNG" THÀNH CÔNG NGOÀI DỰ KIẾN CỦA BAN TỔ CHỨC


* ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN (Việt Hải)


* ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN TẠI QUẬN CAM (Vi Anh)


* ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN VIỆT NAM: BIỂU TƯỢNG THIÊNG LIÊNG CỦA NIỀM KHÁT VỌNG TỰ DO VÀ NHÂN QUYỀN


* ĐÊM DÀI VÔ TẬN (Lê Thị Bạch Loan)


* ĐI VỀ ĐÂU (Hoàng Thị Kim Chi)


* GALANG: BIA TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN VIỆT NAM BỊ PHÁ BỎ


* GALANG MỘT THỜI - MỘT ĐỜI (Nguyễn Mạnh Trinh)


* GIÁNG NGỌC PHỎNG VẤN NHÀ THƠ THÁI TÚ HẠP VÀ NỮ SĨ ÁI CẦM VỀ LỄ KHÁNH THÀNH ĐTNTNVN


* GIỌT NƯỚC MẮT CHO NGƯỜI TÌM TỰ DO (Lê Đinh Hùng)


* HẢI ĐẢO BUỒN LÂU BI ĐÁT


*"HÀNH TRÌNH BIỂN ĐÔNG: TỰ DO, MỘT NHU CẦU THIẾT YẾU, ĐÁNG ĐỂ TA ĐI TÌM"


*HÀNH TRÌNH GIAN NAN TÌM TỰ DO  


* HÀNH TRÌNH TÌM CON NƠI BIỂN ĐÔNG


* HÌNH ẢNH MỚI NHẤT CHUẨN BỊ KHÁNH THÀNH VÀO THÁNG 04-2009


* HÒN ĐẢO BỊ LÃNG QUÊN (Meng Yew Choong)


* HỘI ĐỒNG THÀNH PHỐ VINH DANH ỦY BAN THỰC HIỆN ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN VIỆT NAM


* HỘI ĐỒNG THÀNH PHỐ WESTMINSTER THÔNG QUA NGHỊ QUYẾT “NGÀY THUYỀN NHÂN VIỆT NAM”


* KHÁNH THÀNH ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN VIỆT NAM TẠI NAM CALI


* KHẮC TÊN TRÊN BIA TƯỞNG NIỆM (Việt Hải)


* LÀN SÓNG THUYỀN NHÂN MỚI


* LỄ ĐỘNG THỔ KHỞI CÔNG XÂY DỰNG ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN VIỆT NAM


* LỄ KHÁNH THÀNH TRỌNG THỂ ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN VIỆT NAM TẠI QUẬN CAM


* LỄ TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN TỔ CHỨC TRANG NGHIÊM TẠI NGHĨA TRANG WESTMINSTER MEMORIAL PARK


* LÒNG NHÂN ÁI (Tâm Hồng)


* LỜI NGUYỆN GIỮA BIỂN ĐÔNG (Thơ Thái Tú Hạp)


* MEMORIAL TO BOAT PEOPLE WHO DIED TO BE DEDICATED SATURDAY


* MỘT CÁI GIÁ CỦA TỰ DO (Trần Văn Hương)


* MƠ ƯỚC "MỘT NGÀY TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN" ĐÃ TRỞ THÀNH SỰ THẬT


* NGÀY THUYỀN NHÂN VIỆT NAM NĂM THỨ 5


* "NGÀY THUYỀN NHÂN VIỆT NAM" TỔ CHỨC TRỌNG THỂ TẠI WESTMINSTER


* NGƯỜI PHỤ NỮ SỐNG SÓT SAU CHUYẾN VƯỢT BIỂN KINH HOÀNG


* NHỮNG CHUYỆN HÃI HÙNG CỦA THUYỀN NHÂN (Biệt Hải)


* NHỮNG NGƯỜI ĐÃ CHẾT ĐỀU CÓ THẬT (Ngô Dân Dụng)


* NHỮNG THÁNG NGÀY YÊU DẤU NƠI HOANG ĐẢO (Tuấn Huy)


* NỖI BẤT HẠNH ĐỜI TÔI (Thùy Yên) 


* NỖI KHỔ CỦA MỘT THUYỀN NHÂN (Thy Vũ Thảo Uyên)


* NƯỚC MẮT CỦA MỘT THUYỀN NHÂN (Nguyễn Mỹ Linh)


* SAIGON TIMES PHỎNG VẤN MỤC SƯ HÀ JIMMY CILLPAM 4 NĂM CÓ MẶT TRÊN TÀU AKUNA CỨU HƠN 5000 NGƯỜI VIỆT NAM VƯỢT BIỂN TÌM TỰ DO TRÊN BIỂN ĐÔNG


* TÀU SẮT BẾN TRE (Tú Minh)


* THẢM KỊCH BIỂN ĐÔNG (Vũ Duy Thái)


* THẢM SÁT TRÊN ĐẢO TRƯỜNG SA


* THỊ XÃ WESTMINSTER VINH DANH TƯỢNG ĐÀI THUYỀN NHÂN


* THÔNG BÁO CỦA ỦY BAN THỰC HIỆN ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN VN


* THƠ LÀM KHI ĐỌC TIN THUYỀN NHÂN (Viên Linh)


* THUYỀN NHÂN: ẤN TÍCH LỊCH SỬ


* THUYỀN NHÂN VÀ BIỂN ĐỘNG


* THUYỀN NHÂN VÀ MỘT VÀI HÌNH ẢNH CỨU NGƯỜI VƯỢT BIỂN


* THUYỀN NHÂN VIỆT NAM VƯỢT BIÊN, TỬ NẠN, ĐẾN BỜ TỰ DO ĐÃ GIÚP NHÂN LOẠI NHÌN RÕ ĐƯỢC CHÂN TƯỚNG CỦA CỘNG SẢN (Lý Đại Nguyên)


* TRÔI GIẠT VỀ ĐÂU (Nguyễn Hoàng Hôn)


* TRỞ VỀ ĐẢO XƯA... (Nguyễn Công Chính)


* TỪ TẤM BIA TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN Ở GALANG NHÌN RA CON ĐƯỜNG HÒA GIẢI


* TƯỢNG ĐÀI THUYỀN NHÂN VIỆT NAM ĐÃ CHÍNH THỨC ĐƯA VÀO WESTMINSTER MEMORIAL PARK


* TƯỢNG ĐÀI THUYỀN NHÂN ĐÃ ĐƯỢC ĐẶT VÀO VỊ TRÍ AN VỊ TRONG KHUÔN VIÊN WESTMINSTER MEMORIAL PARK


* TƯỞNG NIỆM QUỐC HẬN 30-4-2012

* VĂN TẾ THUYỀN BỘ NHÂN ĐÃ BỎ MÌNH TRÊN ĐƯỜNG TÌM TỰ DO


* VƯỢT BIỂN (Thanh Thanh)


* VƯỢT BIỂN MỘT MÌNH (Nguyễn Trần Diệu Hương)


* XIN VỀ ĐÂY CHỨNG GIÁM, AN GIẤC NGÀN THU


* XÓA DẤU VẾT TỘI ÁC (Phạm Phú Minh)


 Saigon Times USA

TRÁI VỠ

 

Hai người cùng đặt tay lên một trái vỡ, tôi chưa rõ lắm, trái đó là trái gì, vì thú thiệt, tôi chỉ chú ý đến vết nứt của trái sầu đặt trên một chiếc đĩa bàn, tức là đĩa lớn dùng dọn tiệc tùng nơi bàn khách bất cứ ở đâu...

Hình như là một trái mãng cầu xiêm mới lớn vậy, nó, trái vỡ đương nêu, có hình một quả tim.

Ôi chao đã tha thiết đến như một quả tim, mà không cố gắng giữ nguyên lành cho đẹp, chớ chẳng dám nghĩ tới cho ngon, lại để nó bị toách ra thế kia, thì làm sao gắn liền lại được....

Cả 2 bàn tay đều muốn đẩy 2 nửa vỡ của trái mãng cầu xiêm, thôi cứ gọi tạm như thế đi, cho sát lại gần nhau, ý muốn hàn gắn vết thương đau mà có lẽ cả 2 người với 2 bàn tay đại diện cho tâm hồn họ, cho kiếp sống họ đã một thời đầm ấm bên nhau, bỗng nay cách trở... thì thật là buồn.

Trong bài thơ "Ngậm Ngùi" của thi sĩ tiền chiến Huy Cận, đã được nhạc sĩ Phạm Duy phổ nhạc, vẽ ra một hình ảnh "trái sầu sắp sửa rụng rơi".

... Cây dài bóng xế ngẩn ngơ

-Hồn em đã chín mấy mùa thương đau

Tay anh em hãy tựa đầu

Cho anh nghe nặng trái sầu rụng rơi...

(Ngậm Ngùi-Huy Cận)

Nghĩa là chiều rồi, bóng cây đã đổ dài ra vì trời nắng xế.

Hỏi hồn em, mấy mùa thương đau, trái sầu trừu tượng quá chín rồi.

Thôi tay anh đây, xin em hãy tựa vào, anh nghe được cảm giác trái sầu chín rục đó của em, nó đã rụng xuống tay anh nặng rồi...

Tôi mất công diễn giải kiểu bình dân học vụ của tôi lâu nay, và để thấy rằng anh, nhân vật thơ tôi, đã có một linh cảm tuyệt vời.

Khi tôi bàn về 2 chữ "Khoảng Cách", anh mỉm cười, ngó thật khó hiểu, đoạn ung dung đưa hình ảnh một trái chắc chắn là trái sầu đang nứt, được 2 bàn tay giữ lại...

Ôi, trái sầu đó chỉ mới nứt rạn, hay có thể khe hở nứt đôi, nứt ba... họ chịu đựng, khoan dung, cố gắng giữ nguyên trạng thái vỡ lở của cuộc tình chung, để vượt qua những tháng năm còn lại...

Sự thể trái sầu kia đã nhiều phen khô khốc, giờ chỉ chạm nhẹ, là nó, trái sầu tư, phiền muộn, lập tức rớt xuống tan tành, không cách nào gắn liền từng mảnh vụn vào với nhau, thành một quả mới, hoặc quả vỡ, để sống qua ngày mà không có chút hạnh phúc gì.

Tất nhiên trong phạm vi... nhìn về một hay nhiều trái vỡ rớt xuống chung quanh chỗ đứng bình thường, tôi xin không đề cập tới những trái nguyên lành, thơm phức của vườn tình trồng toàn hoa tươi, trái đẹp...

Tôi nghĩ tới những quả chín đỏ trên cành mộng mơ, đang hoặc vì thời tiết, hoặc vì sức chứa của cành, khiến chuỗi quả ấy sẽ vỡ, sắp vỡ, đôi khi đã vỡ, chỉ chạm nhẹ là nó rớt toàn bộ xuống đường nhựa, hay sân cỏ nhà ai...

Thủa cách đây cả chục năm, tôi quá giang xe một ông bạn HO đi dự đại hội X. Trong buổi lễ, tôi thấy ông ta không chú tâm vào chương trình lễ lạc gì cả, cứ lo ra...

Tôi nói với ông ấy là: Nếu bận việc, bận tâm thì tới đây, buổi lễ, làm gì, sẽ không có điều chi trọn vẹn được cả...

Ông không chối đang lo âu chuyện nhà ông và nhà hàng xóm.

Ông hỏi ngược lại tôi, rằng: Xưa tôi cứ tưởng chỉ có giới trung lưu, bình dân mới hay ly dị, sao bây giờ những cặp vợ chồng trí thức cũng ly dị bà ạ.

Tôi cười trả lời: "Ly dị cũng là một cái bịnh đó ông à, đâu phải chỉ giới trung, hạ lưu như ông nói mới bị ung thư, mà thượng lưu cũng ung thư đấy chứ, đã bịnh thì không ngoại lệ giới nào, tuổi tác nào cả.

Những trái sầu nhân thế mỗi lúc mỗi thịnh khai, bởi vì quan niệm sống của mỗi người đã được nâng cấp.

Chưa khi nào cuộc sống cá nhân lại rộ nở hoa "cái tôi trên hết", có nghĩa là hoa "cá nhân" mang mầu sắc dộc lập tự chủ, đã trổ bông tràn thế kỷ.

Một lần nữa tôi không đề cập tới sự kiện được mùa hay thất thu của những lớp  hoa "cá nhân", thích vươn ra khỏi khuôn viên định mệnh.

Tôi chỉ nêu ra sự việc bình thường, mà tôi nghĩ, lại cũng như những kỷ niệm buồn, ít nhiều quý vị, nếu có, và tôi luôn luôn được chứng kiến những trái sầu rụng rơi, có lẽ vì tôi làm công tác xã hội nên đó cũng là chuyện hiển nhiên trong xã hội thôi.

Đôi khi hiện tượng trái vỡ, hay trái nứt rạn, hoặc đã hé mở đường bể rồi... mà đôi bên vẫn níu kéo lại được, tức là vẩn ở bên nhau trong cùng một ngôi nhà, chung một lối đi, mà lúc đầu cứ tưởng phải tránh mặt, phải không đội trời  chung.

Ở VN bây giờ, những cặp uyên ương có chung tài sản như nhà cửa, xe cộ vv... khi Toà án chấp nhận việc chia tay của họ, cơ quan nào đó gọi là phân chia phương tiện cho đôi bên gia chủ ... nhà, đã lập tức xẻ đôi nhà theo chiều dọc cho 2 vợ chồng làm vốn riêng. Tôi tới thăm nhà một cô y tá ở đường Nguyễn Huỳnh Đức Phú Nhuận.

Căn nhà có chiều rộng 3.50m. Một bức tường được xây từ mặt nền nhà, cao lên đụng trần nhà. cũng thế, trên lầu I đó, bức tường giữa nhà xây tiếp lên tới mái, chưa kể còn mỗi nửa nhà mất một khoảng không gian cho 2 cái cầu thang gác nữa.

Tôi hỏi cô bạn y tá: Sao tình trạng nhà lại như vậy?

Bạn y tá nói: vì ông xã bạn với bạn ấy đều muốn nhà mặt tiền, và đều muốn ở tầng trệt, nên đòi hỏi chia nhà theo chiều dọc, bởi không ai muốn nhận cái lầu, chẳng mở tiệm gì được, mà còn phải ra vào qua nhà dưới, phiền phức. Với một nửa cái nhà lép như vậy thì mở hàng mở họ nỗi gì,

Cô bạn y tá  cười: Nó đi đến sự kiện là một người phải chịu hy sinh, kêu người kia mua lại phần nhà của mình, có khi người kia không mua, và tình trạng cứ như hiện nay,  là lúc đó, mỗi người một nửa cái nhà. Vâng, đó là hình ảnh một trái sầu khổng lồ, đã nứt mà chưa tách đôi được.

Thế nên, đúng với nguyên tắc trời ban, và phải qua nhiều trải nghiệm đau thương của loài người, mới có được chân lý sống, dù trong đôi bạn đời, hay ngoài viễn ảnh cá nhân, là: "chân, thiện, mỹ".

Tức là có chân phương, thành thật, hướng thiện, làm tốt, mới nhận ra được điều mỹ cảm, tươi đẹp... của một trái nhân sinh ngào ngạt hương lành, nguyên khai tròn vẹn...

 

CAO MỴ NHÂN