SG1


Menu



Đài Tưởng Niệm

Thuyền Nhân

Việt Nam

Tiếp Theo...

* CẦU NGUYỆN VÀ TƯỞNG NIỆM NGÀY THUYỀN NHÂN VIỆT NAM NĂM 2016 TẠI NAM CALI


* 40 NĂM QUỐC HẬN LỄ TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN, BỘ NHÂN ĐÃ BỎ MÌNH TRÊN ĐƯỜNG TÌM TỰ DO


* 30 THÁNG TƯ, TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN (Vi Anh)


* BI SỬ THUYỀN NHÂN (Nguyễn Quốc Cường)


* BIỂN ĐÔNG LỤC BÌNH TRÔI


* CÁI GIÁ CỦA TỰ DO


* CÁNH BÈO BIỂN CẢ (Văn Qui)


* CÂU CHUYỆN CẢM ĐỘNG VỀ CON TÀU MANG SỐ MT065


* CẦU SIÊU BẠT ĐỘ TẠI ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN VIỆT NAM WESTMINSTER


* CHUYỆN KỂ HÀNH TRÌNH BIỂN ĐÔNG (Nhiều Tác Giả)


* CHỨNG TÍCH ĐỂ ĐỜI: ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN (Vi Anh)


* CHUYẾN VƯỢT BIÊN ĐẪM MÁU (Mai Phúc)


* CHUYẾN VƯỢT BIỂN HÃI HÙNG


* CON ĐƯỜNG TÌM TỰ DO (Trần Văn Khanh)


* CÒN NHỚ HAY QUÊN (Nguyễn Tam Giang)


* DẠ TIỆC VĂN NGHỆ "LỜI NGUYỆN GIỮA BIỂN ĐÔNG" THÀNH CÔNG NGOÀI DỰ KIẾN CỦA BAN TỔ CHỨC


* ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN (Việt Hải)


* ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN TẠI QUẬN CAM (Vi Anh)


* ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN VIỆT NAM: BIỂU TƯỢNG THIÊNG LIÊNG CỦA NIỀM KHÁT VỌNG TỰ DO VÀ NHÂN QUYỀN


* ĐÊM DÀI VÔ TẬN (Lê Thị Bạch Loan)


* ĐI VỀ ĐÂU (Hoàng Thị Kim Chi)


* GALANG: BIA TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN VIỆT NAM BỊ PHÁ BỎ


* GALANG MỘT THỜI - MỘT ĐỜI (Nguyễn Mạnh Trinh)


* GIÁNG NGỌC PHỎNG VẤN NHÀ THƠ THÁI TÚ HẠP VÀ NỮ SĨ ÁI CẦM VỀ LỄ KHÁNH THÀNH ĐTNTNVN


* GIỌT NƯỚC MẮT CHO NGƯỜI TÌM TỰ DO (Lê Đinh Hùng)


* HẢI ĐẢO BUỒN LÂU BI ĐÁT


*"HÀNH TRÌNH BIỂN ĐÔNG: TỰ DO, MỘT NHU CẦU THIẾT YẾU, ĐÁNG ĐỂ TA ĐI TÌM"


*HÀNH TRÌNH GIAN NAN TÌM TỰ DO  


* HÀNH TRÌNH TÌM CON NƠI BIỂN ĐÔNG


* HÌNH ẢNH MỚI NHẤT CHUẨN BỊ KHÁNH THÀNH VÀO THÁNG 04-2009


* HÒN ĐẢO BỊ LÃNG QUÊN (Meng Yew Choong)


* HỘI ĐỒNG THÀNH PHỐ VINH DANH ỦY BAN THỰC HIỆN ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN VIỆT NAM


* HỘI ĐỒNG THÀNH PHỐ WESTMINSTER THÔNG QUA NGHỊ QUYẾT “NGÀY THUYỀN NHÂN VIỆT NAM”


* KHÁNH THÀNH ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN VIỆT NAM TẠI NAM CALI


* KHẮC TÊN TRÊN BIA TƯỞNG NIỆM (Việt Hải)


* LÀN SÓNG THUYỀN NHÂN MỚI


* LỄ ĐỘNG THỔ KHỞI CÔNG XÂY DỰNG ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN VIỆT NAM


* LỄ KHÁNH THÀNH TRỌNG THỂ ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN VIỆT NAM TẠI QUẬN CAM


* LỄ TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN TỔ CHỨC TRANG NGHIÊM TẠI NGHĨA TRANG WESTMINSTER MEMORIAL PARK


* LÒNG NHÂN ÁI (Tâm Hồng)


* LỜI NGUYỆN GIỮA BIỂN ĐÔNG (Thơ Thái Tú Hạp)


* MEMORIAL TO BOAT PEOPLE WHO DIED TO BE DEDICATED SATURDAY


* MỘT CÁI GIÁ CỦA TỰ DO (Trần Văn Hương)


* MƠ ƯỚC "MỘT NGÀY TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN" ĐÃ TRỞ THÀNH SỰ THẬT


* NGÀY THUYỀN NHÂN VIỆT NAM NĂM THỨ 5


* "NGÀY THUYỀN NHÂN VIỆT NAM" TỔ CHỨC TRỌNG THỂ TẠI WESTMINSTER


* NGƯỜI PHỤ NỮ SỐNG SÓT SAU CHUYẾN VƯỢT BIỂN KINH HOÀNG


* NHỮNG CHUYỆN HÃI HÙNG CỦA THUYỀN NHÂN (Biệt Hải)


* NHỮNG NGƯỜI ĐÃ CHẾT ĐỀU CÓ THẬT (Ngô Dân Dụng)


* NHỮNG THÁNG NGÀY YÊU DẤU NƠI HOANG ĐẢO (Tuấn Huy)


* NỖI BẤT HẠNH ĐỜI TÔI (Thùy Yên) 


* NỖI KHỔ CỦA MỘT THUYỀN NHÂN (Thy Vũ Thảo Uyên)


* NƯỚC MẮT CỦA MỘT THUYỀN NHÂN (Nguyễn Mỹ Linh)


* SAIGON TIMES PHỎNG VẤN MỤC SƯ HÀ JIMMY CILLPAM 4 NĂM CÓ MẶT TRÊN TÀU AKUNA CỨU HƠN 5000 NGƯỜI VIỆT NAM VƯỢT BIỂN TÌM TỰ DO TRÊN BIỂN ĐÔNG


* TÀU SẮT BẾN TRE (Tú Minh)


* THẢM KỊCH BIỂN ĐÔNG (Vũ Duy Thái)


* THẢM SÁT TRÊN ĐẢO TRƯỜNG SA


* THỊ XÃ WESTMINSTER VINH DANH TƯỢNG ĐÀI THUYỀN NHÂN


* THÔNG BÁO CỦA ỦY BAN THỰC HIỆN ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN VN


* THƠ LÀM KHI ĐỌC TIN THUYỀN NHÂN (Viên Linh)


* THUYỀN NHÂN: ẤN TÍCH LỊCH SỬ


* THUYỀN NHÂN VÀ BIỂN ĐỘNG


* THUYỀN NHÂN VÀ MỘT VÀI HÌNH ẢNH CỨU NGƯỜI VƯỢT BIỂN


* THUYỀN NHÂN VIỆT NAM VƯỢT BIÊN, TỬ NẠN, ĐẾN BỜ TỰ DO ĐÃ GIÚP NHÂN LOẠI NHÌN RÕ ĐƯỢC CHÂN TƯỚNG CỦA CỘNG SẢN (Lý Đại Nguyên)


* TRÔI GIẠT VỀ ĐÂU (Nguyễn Hoàng Hôn)


* TRỞ VỀ ĐẢO XƯA... (Nguyễn Công Chính)


* TỪ TẤM BIA TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN Ở GALANG NHÌN RA CON ĐƯỜNG HÒA GIẢI


* TƯỢNG ĐÀI THUYỀN NHÂN VIỆT NAM ĐÃ CHÍNH THỨC ĐƯA VÀO WESTMINSTER MEMORIAL PARK


* TƯỢNG ĐÀI THUYỀN NHÂN ĐÃ ĐƯỢC ĐẶT VÀO VỊ TRÍ AN VỊ TRONG KHUÔN VIÊN WESTMINSTER MEMORIAL PARK


* TƯỞNG NIỆM QUỐC HẬN 30-4-2012

* VĂN TẾ THUYỀN BỘ NHÂN ĐÃ BỎ MÌNH TRÊN ĐƯỜNG TÌM TỰ DO


* VƯỢT BIỂN (Thanh Thanh)


* VƯỢT BIỂN MỘT MÌNH (Nguyễn Trần Diệu Hương)


* XIN VỀ ĐÂY CHỨNG GIÁM, AN GIẤC NGÀN THU


* XÓA DẤU VẾT TỘI ÁC (Phạm Phú Minh)


 Saigon Times USA

VÙNG MẶT TRỜI NGỦ KỸ

 

Được sinh ra và lớn lên ở vùng núi non cao nhất nước, trong khai sinh tôi, sổ bộ đề: Chapa Laokay. Sau 1954, họ đổi Sa Pa. Hoàng Liên Sơn Bắc Việt.

Rặng núi Fan Ci Pan cao 3142m được kể làm mốc không gian cho những người thích đi về miền lâm nguyên... Tuyệt vời đó.

Buổi sáng nào mặt trời cũng ngủ kỹ lắm, cứ thật trưa mới chịu lóe những tia nắng đầu ngày mầu Hoa đào cánh kép mà tôi thường diễn tả lâu nay.

Mầu hoa đào của một thời xuân sắc quê hương chưa nhuộm những trang sử đỏ bầm sắc màu của nhóm người xuất phát từ cây đa Tân Trào phía đông bắc miền Bắc Việt Nam.

Chapa của tôi ở cận tây, ráp ranh Thượng Lào (AiLao, Laos).

Thế rồi thì rừng hoa đào cánh kép đó bị lửa đốt cháy cả một vùng chát chúa, để gọi là “tiêu thổ kháng chiến”, có lẽ, bởi vì chị em tôi còn bé quá, ba tôi lại là công chức cao cấp nên được đổi về Phi Trường Gia Lâm làm việc ngay, Rồi xuống Hải Phòng làm ở Phi Trường Cát Bi, trước khi di cư vào Nam.

Nhưng khi chuyến tàu cuối cùng từ Lao Kay về Hà Nội, cũng là lúc thanh niên Hà Nội “Tây tiến” với những đoàn quân không mọc tóc vì sốt rét rừng Sơn La...

Những Quang Dũng, Tất Vinh... rời Hà Nội đi Sơn La thăm thẳm mà câu thơ còn để lại của Tất Vinh là: Con đường đi La Hán, xa như đường lên trời, đôi giầy tao vẹt đế... Bởi vì những người đó đi không trở về nữa.

Mẹ tôi trông ngóng ngày trở về đã tuyệt lộ nhớ thương vùng trời sương khói quanh năm, nơi có giếng Chân Tiên, có mảnh trăng tròn chỉ thấp thoáng khi hơi rừng khí núi không bao phủ mịt mù...

Và rồi năm tháng qua đi như dòng suối thầm lặng... Những ông tây bà đầm ở làng nghỉ mát Chapa thời Tây đô hộ 100 năm đã lục tục hồi hương... Phả Lang Sa, tiếng chỉ nước Pháp quen tai của dân gian ngoài Bắc thủa đó.

Mẹ tôi đã mất cùng nỗi ưu tư khi biết chắc rừng hoa đào cánh kép bao quanh thành phố Chapa ấy không còn.

Nơi lâm nguyên chỉ còn một viền chỉ màu hồng trên biên giới Việt Trung từ cận Tây đến nửa chừng Hà Giang thấp thoáng như một giải lụa đào đứt đoạn sầu thương...

30 năm sau, ba tôi vốn là một chuyên gia thí nghiệm đất để thành lập Phi trường... Ông đã đi từ Tân Sơn Nhứt ra Phú Quốc để xây dựng Phi trường Dương Đông, lên Ban Mê Thuột để hình thành Phi trường Phụng Dực (Còn gọi Phi Trường Phùng Đức) qua Đà Lạt để quí vị thấy một Phi trường lọt giữa núi rừng suối thác Liên Khương... thơ mộng, lặng lẽ...

Ba tôi trở về Saigon vừa đúng tuổi hạ thọ... tuổi viên mãn nhất của đời người đàn ông, thì ông từ giã gia đình, xã hội chung quanh, sau một năm ngó cuộc đổi đời... Tôi nhận giải khăn tang từ tay chị tôi khi gia đình đi thăm nuôi tôi ở trại tù cải tạo năm 1976.

Nhi vị Trung Tá Mai Quý và Hoàng Ngọc Liên nói với tôi rằng: Trung Tá nhạc sĩ Thục Vũ Vũ Văn Sâm đã gởi xác ở đồi Hoa Ban dưới chân núi Hoàng Liên Sơn, nếu Cao Mỵ Nhân có dịp về nơi chôn nhau cắt rún của cô thì ghé sườn đồi có những nấm mồ sĩ quan cải tạo ở đó...

Bất giác tôi nói: Biết Trung Tá nhạc sĩ Thục Vũ mất ở trại tù cải tạo Hoàng Liên Sơn rồi, nhưng Trung Tá Vũ Văn Sâm có biết là, đã hơn nửa thế kỷ, ở đỏ có một cánh rừng Hoa đào cánh kép... xinh tươi như má môi nàng thiếu nữ...

Trung Tá Mai Quỳ quạt ngang tư tưởng lãng mạn cũ kỹ của tôi:

Không còn Hoa đào mầu hồng phấn của cô đâu, nay chúng trồng toàn cây lấy gỗ..., Hoa thì chỉ có Hoa ban mẫu trắng xóa như những vành khăn tang buồn bã lắm...

Ngày xưa vị Cha xứ người Pháp ở nhà thờ Chapa Khoác áo đó ngoài áo trắng làm lễ Giáng sinh cho những người dân Tây ở thành phố nghỉ mát ấy như một ngày hội rực rỡ nhất, cao sang nhất. Buổi đó bên trong và chung quanh nhà thờ trang hoàng toàn Hoa đào cánh kép đến lắp cả lối đi thênh thang, Cha xứ cười “Rose Paix”

Thế rồi mất hút ảnh hình đẹp đẽ, tươi vui, chứa chan tình ý trong quá khứ mênh mông...

CAO MỴ NHÂN