SG1


Menu



Đài Tưởng Niệm

Thuyền Nhân

Việt Nam

Tiếp Theo...

* CẦU NGUYỆN VÀ TƯỞNG NIỆM NGÀY THUYỀN NHÂN VIỆT NAM NĂM 2016 TẠI NAM CALI


* 40 NĂM QUỐC HẬN LỄ TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN, BỘ NHÂN ĐÃ BỎ MÌNH TRÊN ĐƯỜNG TÌM TỰ DO


* 30 THÁNG TƯ, TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN (Vi Anh)


* BI SỬ THUYỀN NHÂN (Nguyễn Quốc Cường)


* BIỂN ĐÔNG LỤC BÌNH TRÔI


* CÁI GIÁ CỦA TỰ DO


* CÁNH BÈO BIỂN CẢ (Văn Qui)


* CÂU CHUYỆN CẢM ĐỘNG VỀ CON TÀU MANG SỐ MT065


* CẦU SIÊU BẠT ĐỘ TẠI ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN VIỆT NAM WESTMINSTER


* CHUYỆN KỂ HÀNH TRÌNH BIỂN ĐÔNG (Nhiều Tác Giả)


* CHỨNG TÍCH ĐỂ ĐỜI: ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN (Vi Anh)


* CHUYẾN VƯỢT BIÊN ĐẪM MÁU (Mai Phúc)


* CHUYẾN VƯỢT BIỂN HÃI HÙNG


* CON ĐƯỜNG TÌM TỰ DO (Trần Văn Khanh)


* CÒN NHỚ HAY QUÊN (Nguyễn Tam Giang)


* DẠ TIỆC VĂN NGHỆ "LỜI NGUYỆN GIỮA BIỂN ĐÔNG" THÀNH CÔNG NGOÀI DỰ KIẾN CỦA BAN TỔ CHỨC


* ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN (Việt Hải)


* ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN TẠI QUẬN CAM (Vi Anh)


* ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN VIỆT NAM: BIỂU TƯỢNG THIÊNG LIÊNG CỦA NIỀM KHÁT VỌNG TỰ DO VÀ NHÂN QUYỀN


* ĐÊM DÀI VÔ TẬN (Lê Thị Bạch Loan)


* ĐI VỀ ĐÂU (Hoàng Thị Kim Chi)


* GALANG: BIA TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN VIỆT NAM BỊ PHÁ BỎ


* GALANG MỘT THỜI - MỘT ĐỜI (Nguyễn Mạnh Trinh)


* GIÁNG NGỌC PHỎNG VẤN NHÀ THƠ THÁI TÚ HẠP VÀ NỮ SĨ ÁI CẦM VỀ LỄ KHÁNH THÀNH ĐTNTNVN


* GIỌT NƯỚC MẮT CHO NGƯỜI TÌM TỰ DO (Lê Đinh Hùng)


* HẢI ĐẢO BUỒN LÂU BI ĐÁT


*"HÀNH TRÌNH BIỂN ĐÔNG: TỰ DO, MỘT NHU CẦU THIẾT YẾU, ĐÁNG ĐỂ TA ĐI TÌM"


*HÀNH TRÌNH GIAN NAN TÌM TỰ DO  


* HÀNH TRÌNH TÌM CON NƠI BIỂN ĐÔNG


* HÌNH ẢNH MỚI NHẤT CHUẨN BỊ KHÁNH THÀNH VÀO THÁNG 04-2009


* HÒN ĐẢO BỊ LÃNG QUÊN (Meng Yew Choong)


* HỘI ĐỒNG THÀNH PHỐ VINH DANH ỦY BAN THỰC HIỆN ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN VIỆT NAM


* HỘI ĐỒNG THÀNH PHỐ WESTMINSTER THÔNG QUA NGHỊ QUYẾT “NGÀY THUYỀN NHÂN VIỆT NAM”


* KHÁNH THÀNH ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN VIỆT NAM TẠI NAM CALI


* KHẮC TÊN TRÊN BIA TƯỞNG NIỆM (Việt Hải)


* LÀN SÓNG THUYỀN NHÂN MỚI


* LỄ ĐỘNG THỔ KHỞI CÔNG XÂY DỰNG ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN VIỆT NAM


* LỄ KHÁNH THÀNH TRỌNG THỂ ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN VIỆT NAM TẠI QUẬN CAM


* LỄ TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN TỔ CHỨC TRANG NGHIÊM TẠI NGHĨA TRANG WESTMINSTER MEMORIAL PARK


* LÒNG NHÂN ÁI (Tâm Hồng)


* LỜI NGUYỆN GIỮA BIỂN ĐÔNG (Thơ Thái Tú Hạp)


* MEMORIAL TO BOAT PEOPLE WHO DIED TO BE DEDICATED SATURDAY


* MỘT CÁI GIÁ CỦA TỰ DO (Trần Văn Hương)


* MƠ ƯỚC "MỘT NGÀY TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN" ĐÃ TRỞ THÀNH SỰ THẬT


* NGÀY THUYỀN NHÂN VIỆT NAM NĂM THỨ 5


* "NGÀY THUYỀN NHÂN VIỆT NAM" TỔ CHỨC TRỌNG THỂ TẠI WESTMINSTER


* NGƯỜI PHỤ NỮ SỐNG SÓT SAU CHUYẾN VƯỢT BIỂN KINH HOÀNG


* NHỮNG CHUYỆN HÃI HÙNG CỦA THUYỀN NHÂN (Biệt Hải)


* NHỮNG NGƯỜI ĐÃ CHẾT ĐỀU CÓ THẬT (Ngô Dân Dụng)


* NHỮNG THÁNG NGÀY YÊU DẤU NƠI HOANG ĐẢO (Tuấn Huy)


* NỖI BẤT HẠNH ĐỜI TÔI (Thùy Yên) 


* NỖI KHỔ CỦA MỘT THUYỀN NHÂN (Thy Vũ Thảo Uyên)


* NƯỚC MẮT CỦA MỘT THUYỀN NHÂN (Nguyễn Mỹ Linh)


* SAIGON TIMES PHỎNG VẤN MỤC SƯ HÀ JIMMY CILLPAM 4 NĂM CÓ MẶT TRÊN TÀU AKUNA CỨU HƠN 5000 NGƯỜI VIỆT NAM VƯỢT BIỂN TÌM TỰ DO TRÊN BIỂN ĐÔNG


* TÀU SẮT BẾN TRE (Tú Minh)


* THẢM KỊCH BIỂN ĐÔNG (Vũ Duy Thái)


* THẢM SÁT TRÊN ĐẢO TRƯỜNG SA


* THỊ XÃ WESTMINSTER VINH DANH TƯỢNG ĐÀI THUYỀN NHÂN


* THÔNG BÁO CỦA ỦY BAN THỰC HIỆN ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN VN


* THƠ LÀM KHI ĐỌC TIN THUYỀN NHÂN (Viên Linh)


* THUYỀN NHÂN: ẤN TÍCH LỊCH SỬ


* THUYỀN NHÂN VÀ BIỂN ĐỘNG


* THUYỀN NHÂN VÀ MỘT VÀI HÌNH ẢNH CỨU NGƯỜI VƯỢT BIỂN


* THUYỀN NHÂN VIỆT NAM VƯỢT BIÊN, TỬ NẠN, ĐẾN BỜ TỰ DO ĐÃ GIÚP NHÂN LOẠI NHÌN RÕ ĐƯỢC CHÂN TƯỚNG CỦA CỘNG SẢN (Lý Đại Nguyên)


* TRÔI GIẠT VỀ ĐÂU (Nguyễn Hoàng Hôn)


* TRỞ VỀ ĐẢO XƯA... (Nguyễn Công Chính)


* TỪ TẤM BIA TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN Ở GALANG NHÌN RA CON ĐƯỜNG HÒA GIẢI


* TƯỢNG ĐÀI THUYỀN NHÂN VIỆT NAM ĐÃ CHÍNH THỨC ĐƯA VÀO WESTMINSTER MEMORIAL PARK


* TƯỢNG ĐÀI THUYỀN NHÂN ĐÃ ĐƯỢC ĐẶT VÀO VỊ TRÍ AN VỊ TRONG KHUÔN VIÊN WESTMINSTER MEMORIAL PARK


* TƯỞNG NIỆM QUỐC HẬN 30-4-2012

* VĂN TẾ THUYỀN BỘ NHÂN ĐÃ BỎ MÌNH TRÊN ĐƯỜNG TÌM TỰ DO


* VƯỢT BIỂN (Thanh Thanh)


* VƯỢT BIỂN MỘT MÌNH (Nguyễn Trần Diệu Hương)


* XIN VỀ ĐÂY CHỨNG GIÁM, AN GIẤC NGÀN THU


* XÓA DẤU VẾT TỘI ÁC (Phạm Phú Minh)


 Saigon Times USA

CHẤT NHA PHIẾN HUẾ

 

 

Cha ơi, đã nói rồi, mà thề rồi nữa, là không đụng tới "Huế của anh", chỉ vì anh làm quyền với tui quá mức đi..

Nhưng chết nỗi tui lại ưa cái vẻ "làm quyền" của anh, khiến khổ như rứa mờ răng tui vẫn chịu phép anh mới lạ.

Bởi ri, buổi trưa, tui bỗng cảm thấy giận anh quá, anh đừng cười ghẹo tui chớ, tui thấy anh lúc mô cũng không muốn thua một ai.

Anh ngó tui sắp ca tụng ông mô Huế, quả là tui đang khen ông Huế nớ thiệt. Biết ai không đố quý vị ?

Khen ai thì nói huỵch toẹt ra, ai giựt mô mà giấu giếm chớ .

Số là tui nghe lại cái bài thơ "Giọng Huế" của thi sĩ tiêu lang Tô Kiều Ngân, vì chẳng ai nói giọng Huế cho tui nghe ở xứ này.

Anh giả bộ như không quen tui, không nói giọng Huếcho tui nghe, thì tui phải kiếm tay tổ giọng Huế thủ thỉ bên tai cho bõ nhớ...

Ngắt một chút mây trên lăng Tự Đức

Thả vào mắt em thêm một dáng u hoài

Đôi mắt ấy vốn đã buồn thăm thẳm

Thêm mây vào, e tan nát lòng ai ...

 (Giọng Huế - Tô Kiều Ngân )

Tui thấy anh giả đò quay đi, làm như Huế không ăn nhậu chì với anh vậy. Nói ra, anh sẽ bảo: " Mắt mấy o Huế buồn thăm thẳm, chớ có ai mắt xếch như ...

Như ai hở? Phải biết là đôi mắt Điêu Thuyền này thực sự đã có mấy người lận, không phải một mô,đòi ...bơi trong nớ, khổ lắm tề, nhưng đây không màng, đây chỉ thích bơi trên dòng sông Hương, khúc cầu Lòn, nhà ông chú ở đó.

Anh không háy, răng ngỡ như anh háy vậy .

Mình tiếp luôn:

Anh quỳ xuống, hôn lên đôi mắt đó

Bỗng dưng sao thương nhớ Huế lạ lùng

Chắc tại em ngồi bên anh thỏ thẻ

Tiếng quê hương xao động đến vô cùng

(Giọng Huế- Tô Kiều Ngân)

Anh lúc lắc cái đầu, nở nụ cười thật kẻ cả : "ông ni ghê thật, mới thấy đôi mắt o Huế buồn tan nát lòng, đã vội quỳ xuống, để nói lên... chi rứa?

Nói lên gì đâu chưa thấy, có lẽ 2 tiếng "thỏ thẻ" là bao gồm tình tiết chuyện rồi.

Anh gật đầu ngay, dù tui đang tưởng tượng thôi, nhưng chắc chắn anh phê phán, vì có Huế đi nữa, anh vẫn không quên cái thiên chức huấn luyện tác chiến, phải rõ ràng, không línhđi sai mục tiêu của anh thì sao ?

Do đó, anh lên giọng... trầm với tui, bởi vốn anh giọng trầm ấm, nên tăng độ âm thanh cho vui vẻ đó mờ.

Ông nhà thơ thiếu tá QL/ VNCH này dùng "thỏ thẻ" là vừa nói lên tất cả, thay cho việc gạch đầu dòng, vừa diễn tả giọng Huế đó.

Chưa hết, thi sĩ Tô Kiều Ngân còn đốt thêm giai đoạn: Mới gặp thôi, đã có cuộc hẹn hò...

Song mục đích vẫn là trưng ra từ ngữ Huế, mà ai Huế cũng biết: "Em sợ lắm", tiếng thân quen của các o Huế gần như là câu trả lời sẵn sàng cho các câu hỏi của người tình...

Hẹn chi rứa, răng chừ, em sợ lắm

Mạ ngày xưa cũng từng nói như em

Anh mất mạ, càng thương em tha thiết

Như từng thương câu hát Huế êm đềm...

(Giọng Huế- Tô Kiều Ngân )

Họ gặp nhau không phải ở cố đô Huế, mà 2 người nớ hạnh ngộ bên sông Saigon, nhưng hình ảnh và ngôn ngữ đã khiến họ xích lại gần nhau, cùng nhớ về nơi họ đã ra đi, nếu không có tiếng nói của người phụ nữ Huế, có thể còn trẻ, cũng có thể đã hết tuổi thanh xuân...

Nhưng những o Huế thường giữ vóc dáng thanh tú, mộng mơ, nên nhà thơ Tô Kiều Ngân có được cảm giác Huế giữa lòng Saigon:

Cám ơn em, đã cho anh nhìn lại

Dòng sông Hương trên Bến Cảng Saigon

Nước như ngọc in bóng thuyền lấp lánh

Mái chèo khua vương nhẹ nhánh rong non

(Giọng Huế - Tô Kiều Ngân )

Tới đây thì tui lại phải thú thiệt lòng mình, tui có lẽ ...không là gì của Huế. Không phải đờn ông đa tình lãng mạn như thi sĩ Tô Kiều Ngân, lại không được may mắn là một o Huế, để mặt nào cũng có thể mộng mơ hết biết.

Đó là... chết vì chất Huế, bởi chỉ vì giọng Huế có một ma lực tiềm tàng, tiếng hò mái đẩy cất lên hoà cùng tranh tỳ nhị nguyệt, thì ôi thôi trường thành cũng có lúc ngả nghiêng:

Nếu lại được em ru bằng giọng Huế

Được vỗ về như mạ hát ngày xưa

Câu mái đẩy chứa chan lời dịu ngọt

Chết cũng đành không nuối tiếc chi mô...

(Giọng Huế- Tô Kiều Ngân )

Tui chạnh nhớ ngày ra trại tù cải tạo. Một giáo sư chế độ cũ, mang nghệ danh ngâm sĩ Vân Khanh, vốn là chủ tiệm đồ cổ Xtọa lạc cuối đường Tự Do ( sau bạo quyền đổi là Đồng Khởi) . Vân Khanh thường đi cặp với mệ Bửu Lộc để đôi bên thi thố hết tài năng, mệ Bửu Lộc thì chơi đàn tranh hoặc đàn bầu. Vân Khanh cứ nương theo tiếng đàn, đưa lời ngâm dặt dìu ra xa bát ngát... trời ạ.

Có điều nhị vị nớ đều gốc Thần Kinh, nên bắt nhịp và ăn nhịp rất hoà hợp...

Tiếng đàn thì ẩn ức thê lương, đôi khi cũng vui như mây lượn, hạc bay, còn tiếng thơ, thì chả làm sao nói hết được, nó Huế một cách "tàn nhẫn" luôn, là người nghe nếu thâm ý, đậm tình thì chao ôi, có thể chết được, đúng như nhà thơ Tô Kiều Ngân viết lời kết:

Câu mái đẩy chứa chan lời dịu ngọt

Chết cũng đành không nuối tiếc chi mô...

Điều này chắc chắn anh sẽ ngạo mạn hỏi mình: "có thật chết vì giọng Huế không hè?".

Thì đồng thời mình nhớ câu nói của anh tự buổi nào: "Đừng ca tụng đàn ông Huế nhiều lắm nghe, họ cũng có chút điếm đàng"

Điếm đàng, sao lại điếm đàng? Cũng như hoang đàng của người bắc và người nam vậy thôi phải không? Nhưng khi thốt ra câu này, dẫu ôn mệ hay tao nhân mặc khách thường kèm theo nụ cười vui vẻ, chớ không phải nặng trịch dung nhan oán trách, chê bai mô.

Chao ôi, chẳng lẽ mình lại mê cả cái tính điếm đàng của ông Huế đó chăng? Lẽ ra mình phải khóc ngất đi, thì lòng mình lại mở toang ra, đón nhận một hiện tượng khó giải thích, có phải là mình thích cả cái tốt, lẫn cái không tốt của anh, cái chất nha phiến Huế mà hết cả đời mình khổ sở vì nó.

Thôi tui chẳng nói nữa mô, giá bậc đàn anh tui là nhà thơ Tô Kiều Ngân chưa mệnh chung, thì tui còn bao điều để nói, nay ông đã về thiên cổ, bạn thơ nhớ tiếc một giọng Huế lững lờ...

Thỉnh thoảng lại vang lên giọng ngâm Huế đâu đó.

Tuyệt nhiên, anh đã cất kỹ ngôn ngữ Huế, để ...hành mình quay quắt đắm say, cho bõ... ghét .    

CAO MỴ NHÂN