SG1


Menu



Đài Tưởng Niệm

Thuyền Nhân

Việt Nam

Tiếp Theo...

* CẦU NGUYỆN VÀ TƯỞNG NIỆM NGÀY THUYỀN NHÂN VIỆT NAM NĂM 2016 TẠI NAM CALI


* 40 NĂM QUỐC HẬN LỄ TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN, BỘ NHÂN ĐÃ BỎ MÌNH TRÊN ĐƯỜNG TÌM TỰ DO


* 30 THÁNG TƯ, TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN (Vi Anh)


* BI SỬ THUYỀN NHÂN (Nguyễn Quốc Cường)


* BIỂN ĐÔNG LỤC BÌNH TRÔI


* CÁI GIÁ CỦA TỰ DO


* CÁNH BÈO BIỂN CẢ (Văn Qui)


* CÂU CHUYỆN CẢM ĐỘNG VỀ CON TÀU MANG SỐ MT065


* CẦU SIÊU BẠT ĐỘ TẠI ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN VIỆT NAM WESTMINSTER


* CHUYỆN KỂ HÀNH TRÌNH BIỂN ĐÔNG (Nhiều Tác Giả)


* CHỨNG TÍCH ĐỂ ĐỜI: ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN (Vi Anh)


* CHUYẾN VƯỢT BIÊN ĐẪM MÁU (Mai Phúc)


* CHUYẾN VƯỢT BIỂN HÃI HÙNG


* CON ĐƯỜNG TÌM TỰ DO (Trần Văn Khanh)


* CÒN NHỚ HAY QUÊN (Nguyễn Tam Giang)


* DẠ TIỆC VĂN NGHỆ "LỜI NGUYỆN GIỮA BIỂN ĐÔNG" THÀNH CÔNG NGOÀI DỰ KIẾN CỦA BAN TỔ CHỨC


* ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN (Việt Hải)


* ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN TẠI QUẬN CAM (Vi Anh)


* ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN VIỆT NAM: BIỂU TƯỢNG THIÊNG LIÊNG CỦA NIỀM KHÁT VỌNG TỰ DO VÀ NHÂN QUYỀN


* ĐÊM DÀI VÔ TẬN (Lê Thị Bạch Loan)


* ĐI VỀ ĐÂU (Hoàng Thị Kim Chi)


* GALANG: BIA TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN VIỆT NAM BỊ PHÁ BỎ


* GALANG MỘT THỜI - MỘT ĐỜI (Nguyễn Mạnh Trinh)


* GIÁNG NGỌC PHỎNG VẤN NHÀ THƠ THÁI TÚ HẠP VÀ NỮ SĨ ÁI CẦM VỀ LỄ KHÁNH THÀNH ĐTNTNVN


* GIỌT NƯỚC MẮT CHO NGƯỜI TÌM TỰ DO (Lê Đinh Hùng)


* HẢI ĐẢO BUỒN LÂU BI ĐÁT


*"HÀNH TRÌNH BIỂN ĐÔNG: TỰ DO, MỘT NHU CẦU THIẾT YẾU, ĐÁNG ĐỂ TA ĐI TÌM"


*HÀNH TRÌNH GIAN NAN TÌM TỰ DO  


* HÀNH TRÌNH TÌM CON NƠI BIỂN ĐÔNG


* HÌNH ẢNH MỚI NHẤT CHUẨN BỊ KHÁNH THÀNH VÀO THÁNG 04-2009


* HÒN ĐẢO BỊ LÃNG QUÊN (Meng Yew Choong)


* HỘI ĐỒNG THÀNH PHỐ VINH DANH ỦY BAN THỰC HIỆN ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN VIỆT NAM


* HỘI ĐỒNG THÀNH PHỐ WESTMINSTER THÔNG QUA NGHỊ QUYẾT “NGÀY THUYỀN NHÂN VIỆT NAM”


* KHÁNH THÀNH ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN VIỆT NAM TẠI NAM CALI


* KHẮC TÊN TRÊN BIA TƯỞNG NIỆM (Việt Hải)


* LÀN SÓNG THUYỀN NHÂN MỚI


* LỄ ĐỘNG THỔ KHỞI CÔNG XÂY DỰNG ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN VIỆT NAM


* LỄ KHÁNH THÀNH TRỌNG THỂ ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN VIỆT NAM TẠI QUẬN CAM


* LỄ TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN TỔ CHỨC TRANG NGHIÊM TẠI NGHĨA TRANG WESTMINSTER MEMORIAL PARK


* LÒNG NHÂN ÁI (Tâm Hồng)


* LỜI NGUYỆN GIỮA BIỂN ĐÔNG (Thơ Thái Tú Hạp)


* MEMORIAL TO BOAT PEOPLE WHO DIED TO BE DEDICATED SATURDAY


* MỘT CÁI GIÁ CỦA TỰ DO (Trần Văn Hương)


* MƠ ƯỚC "MỘT NGÀY TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN" ĐÃ TRỞ THÀNH SỰ THẬT


* NGÀY THUYỀN NHÂN VIỆT NAM NĂM THỨ 5


* "NGÀY THUYỀN NHÂN VIỆT NAM" TỔ CHỨC TRỌNG THỂ TẠI WESTMINSTER


* NGƯỜI PHỤ NỮ SỐNG SÓT SAU CHUYẾN VƯỢT BIỂN KINH HOÀNG


* NHỮNG CHUYỆN HÃI HÙNG CỦA THUYỀN NHÂN (Biệt Hải)


* NHỮNG NGƯỜI ĐÃ CHẾT ĐỀU CÓ THẬT (Ngô Dân Dụng)


* NHỮNG THÁNG NGÀY YÊU DẤU NƠI HOANG ĐẢO (Tuấn Huy)


* NỖI BẤT HẠNH ĐỜI TÔI (Thùy Yên) 


* NỖI KHỔ CỦA MỘT THUYỀN NHÂN (Thy Vũ Thảo Uyên)


* NƯỚC MẮT CỦA MỘT THUYỀN NHÂN (Nguyễn Mỹ Linh)


* SAIGON TIMES PHỎNG VẤN MỤC SƯ HÀ JIMMY CILLPAM 4 NĂM CÓ MẶT TRÊN TÀU AKUNA CỨU HƠN 5000 NGƯỜI VIỆT NAM VƯỢT BIỂN TÌM TỰ DO TRÊN BIỂN ĐÔNG


* TÀU SẮT BẾN TRE (Tú Minh)


* THẢM KỊCH BIỂN ĐÔNG (Vũ Duy Thái)


* THẢM SÁT TRÊN ĐẢO TRƯỜNG SA


* THỊ XÃ WESTMINSTER VINH DANH TƯỢNG ĐÀI THUYỀN NHÂN


* THÔNG BÁO CỦA ỦY BAN THỰC HIỆN ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN VN


* THƠ LÀM KHI ĐỌC TIN THUYỀN NHÂN (Viên Linh)


* THUYỀN NHÂN: ẤN TÍCH LỊCH SỬ


* THUYỀN NHÂN VÀ BIỂN ĐỘNG


* THUYỀN NHÂN VÀ MỘT VÀI HÌNH ẢNH CỨU NGƯỜI VƯỢT BIỂN


* THUYỀN NHÂN VIỆT NAM VƯỢT BIÊN, TỬ NẠN, ĐẾN BỜ TỰ DO ĐÃ GIÚP NHÂN LOẠI NHÌN RÕ ĐƯỢC CHÂN TƯỚNG CỦA CỘNG SẢN (Lý Đại Nguyên)


* TRÔI GIẠT VỀ ĐÂU (Nguyễn Hoàng Hôn)


* TRỞ VỀ ĐẢO XƯA... (Nguyễn Công Chính)


* TỪ TẤM BIA TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN Ở GALANG NHÌN RA CON ĐƯỜNG HÒA GIẢI


* TƯỢNG ĐÀI THUYỀN NHÂN VIỆT NAM ĐÃ CHÍNH THỨC ĐƯA VÀO WESTMINSTER MEMORIAL PARK


* TƯỢNG ĐÀI THUYỀN NHÂN ĐÃ ĐƯỢC ĐẶT VÀO VỊ TRÍ AN VỊ TRONG KHUÔN VIÊN WESTMINSTER MEMORIAL PARK


* TƯỞNG NIỆM QUỐC HẬN 30-4-2012

* VĂN TẾ THUYỀN BỘ NHÂN ĐÃ BỎ MÌNH TRÊN ĐƯỜNG TÌM TỰ DO


* VƯỢT BIỂN (Thanh Thanh)


* VƯỢT BIỂN MỘT MÌNH (Nguyễn Trần Diệu Hương)


* XIN VỀ ĐÂY CHỨNG GIÁM, AN GIẤC NGÀN THU


* XÓA DẤU VẾT TỘI ÁC (Phạm Phú Minh)


 Saigon Times USA

SẮP ĐẾN GIỜ NGUYỆN

 

Có lẽ quý vị cũng như chúng tôi, trong suốt cuộc đời, cũng có một ngày vô định.

Tuỳ quan niệm của mỗi người, ngày vô định đó đẹp hay xấu ...

Song thường đã vô định rồi, người ta luôn nghĩ ngày vô định đó không đẹp, nếu xét theo Khoa học huyền bí, còn có thể gọi là ngày xấu nữa .

Thế nhưng đối với tôi, tôi có một số ngày vô định, chứng tỏ tôi... an nhàn quá hả ?

Và một trong những ngày vô định đó, để lại cho tôi một kỷ niệm đẹp ...

Thấm thoát đã 36 năm...

Vào một sớm thứ hai, năm X đó, trời mưa thật tầm tã... tôi phải rời nhà ở gần chợ Thị Nghè, để đón xe Honda thồ ra bến xe bus Bình Triệu, tiếp tục đi Bình Dương.

Rồi sẽ đón cái xe đò cọc cạch, lên nông trường Rạch Bắp, như tôi đã thường kể lâu nay.

Buổi đó tôi đang đi bộ tà tà, có ý chờ "xe ôm", ở ngay ngã 3 đường cửa chợ, thì thấy một xe Honda chạy thốc tháo dưới mưa nghiêng...

Tôi chưa kịp nhận ra xe... tư, hay xe ôm của các ông đi mối hàng quen cho các bà buôn bán hàng họ ở chợ Thị Nghè... nếu họ chạy từ hướng chợ ra, thì mình có thể kêu, vì họ đã xong việc họ, lúc đó khoảng mới hơn 5 giờ sáng.

Chiếc xe Honda đó chẳng đợi tôi kêu, mà xịch đậu ngay trước mặt tôi. Người lái xe hỏi :

" Có phải đi Bình Triệu không ? "

Tôi gật đầu liền, vì xe ôm thì đi xe nào chẳng được, tính tôi cẩn thận, mặc cả tiền xe trước :

" T$ ra Bình Triệu nghe ". Tôi thấy người lái xe gật đầu, còn đưa bàn tay phẩy ra chiếc yên sau xe, với ý nói là tôi lên xe đi.

Người lái xe nói trống không: "xong chưa để chạy" .

Tôi cũng thản nhiên trả lời: " rồi, chạy đi " .

Chỉ một loáng sau, xe đã ngang bến bus Bình Triệu , bấy giờ Bình Triệu còn có trạm ga xe lửa, nên khách đi xuyên Việt đông lắm, ồn ào gấp mấy cái chợ.

Tôi chuẩn bị xuống xe, người lái Honda chạy chậm lại, anh ta còn trẻ, chắc quanh 30 tuổi, nhìn trạm bus trống vắng, hỏi tôi :

Có phải chị định đi Bình Dương không ?

Tôi gật đầu : "đúng vậy"

Anh ta nói : "Tôi cũng đi Bình Dương, chị có muốn theo xe tôi không ? "

Theo xe anh ta là thế nào nhỉ ? Tiền đi như taxi đâu chịu nổi. Tôi trả lời : "thôi cám ơn, tôi chờ bus vậy " .

Anh ta nhìn ra khoảng không trước mặt, mưa vẫn nghiêng như tấm lưới khổng lồ, rồi lại nhìn mái tóc ngắn của tôi...

Anh lái xe Honda đó nói :

Thôi chị cứ lên xe, tôi chở giúp chị, không phải trả tiền .

Tất nhiên là tôi ngồi lên yên sau xe Honda của người thanh niên xa lạ, anh ta thở dài đạp máy nổ, như một... bổn phận chở tôi đi trong mưa.

Xe chạy một lúc, chẳng ai nói với ai, mưa như nặng hạt hơn, bất giác anh ta hỏi tôi :

Chị làm gì mà phải đi Bình Dương sớm thế ?

Tôi thản nhiên đáp: "Tôi phải đến bến xe Bình Dương để chuyển xe đi Rạch Bắp vô nông trường làm việc."

Anh ta không ngạc nhiên, vì thủa đó chuyện đi... lao động là đã quen tai người nghe, cho dù đối tượng là phụ nữ hay thiếu niên, 1980, anh quay lại đằng sau, chắc coi thử tôi là hạng người ba đá nào...

Trời vừa mưa, vừa còn tối đen, đồng quê hai bên đường vắng và buồn đến có thể tự tử được. Tôi nghe anh ta thở dài lần thứ hai sau lúc sắp rời Bình Triệu như trình bày trên, đoạn anh ta chậm rãi nói :

"Chị có biết tôi là ai không? Sao chị chẳng quản ngại khi tôi mời chị đi xe trên đường trường mưa gió thế này? "

Chao ôi, vô lẽ tôi trả lời anh Honda ấy là một người điên, khi tôi có thể là một đàn bà điên mới liều lĩnh lên xe cho anh ta chạy như bay từ nãy giờ, kiểu :

Đùng đùng gió giục mây vần

Một xe trong cõi hồng trần như bay...

( thơ của thi hào Nguyễn Du )

Tôi bỗng hào hứng nói một cách rất chủ quan :

Anh bạn à, tôi xin lỗi vì chúng ta đang cùng trên một chuyến xe... lãng tử, tôi không phải Chí Phèo để bảo không còn gì để mất, mà tôi còn rất nhiều thứ ở trên đời này cần phải giữ gìn nhiều hơn chuyện đi xe của anh, vậy chứ anh là ai, xin cho biết...

Hình như anh ta rất thú vị và hứng khởi khi nghe tôi nói

vừa dứt lời, anh ta reo lên: Ô, vậy chứ chị... sao hay quá, tôi vẫn đang muốn có một người ... phong cách như chị, chị là ai vậy, còn tôi là một sĩ quan công binh chế độ cũ, cấp thiếu uý, vừa đi cải tạo về, gốc là kỹ sư công nghiệp xưa, tên La Thành Ngh.

Họ La, tên lót Thành, tên chính Ngh. giống như tên của một nhân vật VNCH khá nổi tiếng xưa, tôi cười vui vẻ:

Thế có họ hàng với ông bà La Thành Nghệ không ? Tên quen quá nhỉ ? Nhưng bây giờ làm gì ở Bình Dương đây ?

Thanh niên họ La cho hay, là từ trại tù cải tạo ra do cái quyết định bạo quyền CSVN thông báo cho một số tù nhân có tay nghề gọi là chuyên viên như Bác sĩ quân y VNCH, kỹ sư chuyên các ngành gì đó, anh ta chuyên đánh giá độ bền của cầu đường, nên được về để cùng các kỹ sư "đỏ" nghiên cứu bắc cây cầu qua sông Bé, hoá cho nên anh ta phải mỗi ngày chạy xe Honda từ Saigon lên Bình Dương công tác vậy.

Thế rồi thì suốt dọc đường đôi bên gia sức bày tỏ quan điểm về bất cứ vấn nạn nào, đang cảm thấy khó chịu cho mỗi người chúng tôi.

Riêng tôi nghĩ rằng những sĩ quan chế độ cũ nhiệt tình với... xã hội, mà bạo quyền nói là với nhân dân, dù chẳng hiểu "nhân dân" là gì cả ?

Nói như hô khẩu hiệu, thì cứ xem như cái đám đông... vô sản, bởi nếu trí thức, tiểu tư sản... họ đã gạt ra ngoài rồi.

Nên, một người còn trẻ đã liên tục ngâm mình dưới nước, để đo cho được cái sức nước cuồn cuộn trôi qua thân hình anh ta, La Thành Ngh. hầu kiếm cách làm cầu... rẻ nhất .

Và, một người đã phải để 4 con nhỏ ở "cố đô VNCH là Saigon" để đi chặt cây rừng, khai quang xây dựng nông trường như tôi, thì cũng chẳng còn gì phải sợ... hạ tầng lao động, chứ đừng nói... công với tác .

La Thành Ngh. tâm sự rằng : tuy học đại học Bách khoa Phú Thọ Saigon trước 30-4-1975, nhưng anh ta rất thích đọc Hermann Hesse (1877- 1962), Jean Paul Sartre (1905 - 1980), nên chẳng hứng thú gì Karl Marx (1818 - 1883), chán ngấy lên tới cổ.

Tôi chột dạ: Nhưng biết đâu "tên này" là công an thì sao, bèn giả bộ: "này thế Sartre còn đang tại thế đây, sau này biết triết gia chết đúng cái năm 1980 mà tôi đang giang xe của... đệ tử ông ta, tiến bộ hơn Marx cả trăm năm, sao vẫn không gây được phong trào hả ?

La Thành Ngh. nói không ngừng :

Tại chị không biết tình hình thanh niên thế giới sau 1945 đấy, có phen chúng đã tự tử hằng loạt vì mất niềm tin vào cuộc sống, họ chỉ còn hiện sinh chị biết không ?

Họ đã chán quá cái cuộc đời vô vọng này .

Vậy họ muốn nó, cuộc đời phải thế nào ?

Phải thế nào à? Chị có biết ông Sartre đó đã từng theo Cộng sản rồi phải đi ra, gay cấn lắm. Tôi cũng sắp đi ra.

Tôi ngại ngùng thật sự: vậy là đảng viên CS à ? Còn trẻ lắm mà... ý tôi giả vờ lên tinh thần anh ta xem hắn thuộc giới chức nào.

La Thành Ngh. cười ngất: Chị đừng có ngại gì cả, tôi nhắc lại cho chị hay lần thứ hai, mà cũng là lần chót nhé: tôi là một thiếu uý công binh VNCH, đi tù cải tạo về ...

Và đang chuẩn bị đi xa đây. Hắn cười nửa rỡn nửa nghiêm trang: chị đã cùng đi với tôi gần trọn đường rồi, nay mai, chị có muốn đi cùng với tôi nữa không? Tôi nghĩ chị nên đi thêm đoạn cuối nữa, rồi đường ai nấy đi, tôi là người hiện sinh, không đòi hỏi gì cả .

Mưa đã gần như tạnh hẳn, xe vô bến xe Bình Dương .

Hai chúng tôi chuẩn bị chia tay... chiếc xe đò cọc cạch đang chờ đầy khách để lên đường đi Rạch Bắp .

Tôi cám ơn La Thành Ngh. , không nói thêm gì... Ngh. ngậm ngùi nói nhỏ: Chị đừng đi như thế nữa, bỏ cái nông trường đó đi, tôi muốn chở chị về lại Saigon.

Tôi rất nhẹ dạ từ lâu rồi, nhưng cũng rất kiên quyết mới lạ kỳ. Tôi đáp gọn: "không" .

La Thành Ngh. ra nói với tài xế xe đò Rạch Bắp là ông có thể chờ chúng tôi ăn sáng ở cái cửa hàng nhà nước đông nghẹt kia, vì chị này rất yếu .

Chúng tôi ăn với nhau bữa đầu tiên mà cũng là bữa cuối cùng.

Vài hôm sau ban quản lý nông trường cho biết tôi có người nhà tới thăm, nhưng anh ta lại bỏ đi khi quản lý nông trường nói rằng tôi rất bộn bề công việc.

Tôi thầm vui nhưng đồng thời thầm nhủ chớ có tiến thêm trong cái tình... bạn bất chợt ma quái, khi lòng mình luôn để tâm hồn phiêu du như thế.

Cuối tuần tôi về thăm nhà ở khu nhà thờ Ba Chuông Saigon. Chị tôi bảo rằng:"cách đây 2 ngày, có người bạn tên La Thành Nghi. tới tìm tôi, với ý định rủ tôi đi vượt biên bằng tầu nhà của gia đình anh ta... Ngh. buồn lắm nhưng không thể chờ được vì giờ khởi hành phải giữ bí mật, mà tôi thì... biết đâu mà chờ ..."

Chị tôi cám ơn và khuyên La Thành Ngh. nên đừng chờ tôi, chúc La Thành Ngh. may mắn trên đường đi tìm... tự do .

Chị tôi nhìn tôi, xem tôi có buồn không, và buồn đến cỡ nào, tôi lặng lẽ ngó đồng hồ: sắp 4 giờ chiều, "thôi để em ra nhà thờ, sắp đến giờ nguyện rồi " .

CAO MỴ NHÂN