SG1


Menu



Đài Tưởng Niệm

Thuyền Nhân

Việt Nam

Tiếp Theo...

* CẦU NGUYỆN VÀ TƯỞNG NIỆM NGÀY THUYỀN NHÂN VIỆT NAM NĂM 2016 TẠI NAM CALI


* 40 NĂM QUỐC HẬN LỄ TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN, BỘ NHÂN ĐÃ BỎ MÌNH TRÊN ĐƯỜNG TÌM TỰ DO


* 30 THÁNG TƯ, TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN (Vi Anh)


* BI SỬ THUYỀN NHÂN (Nguyễn Quốc Cường)


* BIỂN ĐÔNG LỤC BÌNH TRÔI


* CÁI GIÁ CỦA TỰ DO


* CÁNH BÈO BIỂN CẢ (Văn Qui)


* CÂU CHUYỆN CẢM ĐỘNG VỀ CON TÀU MANG SỐ MT065


* CẦU SIÊU BẠT ĐỘ TẠI ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN VIỆT NAM WESTMINSTER


* CHUYỆN KỂ HÀNH TRÌNH BIỂN ĐÔNG (Nhiều Tác Giả)


* CHỨNG TÍCH ĐỂ ĐỜI: ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN (Vi Anh)


* CHUYẾN VƯỢT BIÊN ĐẪM MÁU (Mai Phúc)


* CHUYẾN VƯỢT BIỂN HÃI HÙNG


* CON ĐƯỜNG TÌM TỰ DO (Trần Văn Khanh)


* CÒN NHỚ HAY QUÊN (Nguyễn Tam Giang)


* DẠ TIỆC VĂN NGHỆ "LỜI NGUYỆN GIỮA BIỂN ĐÔNG" THÀNH CÔNG NGOÀI DỰ KIẾN CỦA BAN TỔ CHỨC


* ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN (Việt Hải)


* ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN TẠI QUẬN CAM (Vi Anh)


* ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN VIỆT NAM: BIỂU TƯỢNG THIÊNG LIÊNG CỦA NIỀM KHÁT VỌNG TỰ DO VÀ NHÂN QUYỀN


* ĐÊM DÀI VÔ TẬN (Lê Thị Bạch Loan)


* ĐI VỀ ĐÂU (Hoàng Thị Kim Chi)


* GALANG: BIA TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN VIỆT NAM BỊ PHÁ BỎ


* GALANG MỘT THỜI - MỘT ĐỜI (Nguyễn Mạnh Trinh)


* GIÁNG NGỌC PHỎNG VẤN NHÀ THƠ THÁI TÚ HẠP VÀ NỮ SĨ ÁI CẦM VỀ LỄ KHÁNH THÀNH ĐTNTNVN


* GIỌT NƯỚC MẮT CHO NGƯỜI TÌM TỰ DO (Lê Đinh Hùng)


* HẢI ĐẢO BUỒN LÂU BI ĐÁT


*"HÀNH TRÌNH BIỂN ĐÔNG: TỰ DO, MỘT NHU CẦU THIẾT YẾU, ĐÁNG ĐỂ TA ĐI TÌM"


*HÀNH TRÌNH GIAN NAN TÌM TỰ DO  


* HÀNH TRÌNH TÌM CON NƠI BIỂN ĐÔNG


* HÌNH ẢNH MỚI NHẤT CHUẨN BỊ KHÁNH THÀNH VÀO THÁNG 04-2009


* HÒN ĐẢO BỊ LÃNG QUÊN (Meng Yew Choong)


* HỘI ĐỒNG THÀNH PHỐ VINH DANH ỦY BAN THỰC HIỆN ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN VIỆT NAM


* HỘI ĐỒNG THÀNH PHỐ WESTMINSTER THÔNG QUA NGHỊ QUYẾT “NGÀY THUYỀN NHÂN VIỆT NAM”


* KHÁNH THÀNH ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN VIỆT NAM TẠI NAM CALI


* KHẮC TÊN TRÊN BIA TƯỞNG NIỆM (Việt Hải)


* LÀN SÓNG THUYỀN NHÂN MỚI


* LỄ ĐỘNG THỔ KHỞI CÔNG XÂY DỰNG ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN VIỆT NAM


* LỄ KHÁNH THÀNH TRỌNG THỂ ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN VIỆT NAM TẠI QUẬN CAM


* LỄ TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN TỔ CHỨC TRANG NGHIÊM TẠI NGHĨA TRANG WESTMINSTER MEMORIAL PARK


* LÒNG NHÂN ÁI (Tâm Hồng)


* LỜI NGUYỆN GIỮA BIỂN ĐÔNG (Thơ Thái Tú Hạp)


* MEMORIAL TO BOAT PEOPLE WHO DIED TO BE DEDICATED SATURDAY


* MỘT CÁI GIÁ CỦA TỰ DO (Trần Văn Hương)


* MƠ ƯỚC "MỘT NGÀY TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN" ĐÃ TRỞ THÀNH SỰ THẬT


* NGÀY THUYỀN NHÂN VIỆT NAM NĂM THỨ 5


* "NGÀY THUYỀN NHÂN VIỆT NAM" TỔ CHỨC TRỌNG THỂ TẠI WESTMINSTER


* NGƯỜI PHỤ NỮ SỐNG SÓT SAU CHUYẾN VƯỢT BIỂN KINH HOÀNG


* NHỮNG CHUYỆN HÃI HÙNG CỦA THUYỀN NHÂN (Biệt Hải)


* NHỮNG NGƯỜI ĐÃ CHẾT ĐỀU CÓ THẬT (Ngô Dân Dụng)


* NHỮNG THÁNG NGÀY YÊU DẤU NƠI HOANG ĐẢO (Tuấn Huy)


* NỖI BẤT HẠNH ĐỜI TÔI (Thùy Yên) 


* NỖI KHỔ CỦA MỘT THUYỀN NHÂN (Thy Vũ Thảo Uyên)


* NƯỚC MẮT CỦA MỘT THUYỀN NHÂN (Nguyễn Mỹ Linh)


* SAIGON TIMES PHỎNG VẤN MỤC SƯ HÀ JIMMY CILLPAM 4 NĂM CÓ MẶT TRÊN TÀU AKUNA CỨU HƠN 5000 NGƯỜI VIỆT NAM VƯỢT BIỂN TÌM TỰ DO TRÊN BIỂN ĐÔNG


* TÀU SẮT BẾN TRE (Tú Minh)


* THẢM KỊCH BIỂN ĐÔNG (Vũ Duy Thái)


* THẢM SÁT TRÊN ĐẢO TRƯỜNG SA


* THỊ XÃ WESTMINSTER VINH DANH TƯỢNG ĐÀI THUYỀN NHÂN


* THÔNG BÁO CỦA ỦY BAN THỰC HIỆN ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN VN


* THƠ LÀM KHI ĐỌC TIN THUYỀN NHÂN (Viên Linh)


* THUYỀN NHÂN: ẤN TÍCH LỊCH SỬ


* THUYỀN NHÂN VÀ BIỂN ĐỘNG


* THUYỀN NHÂN VÀ MỘT VÀI HÌNH ẢNH CỨU NGƯỜI VƯỢT BIỂN


* THUYỀN NHÂN VIỆT NAM VƯỢT BIÊN, TỬ NẠN, ĐẾN BỜ TỰ DO ĐÃ GIÚP NHÂN LOẠI NHÌN RÕ ĐƯỢC CHÂN TƯỚNG CỦA CỘNG SẢN (Lý Đại Nguyên)


* TRÔI GIẠT VỀ ĐÂU (Nguyễn Hoàng Hôn)


* TRỞ VỀ ĐẢO XƯA... (Nguyễn Công Chính)


* TỪ TẤM BIA TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN Ở GALANG NHÌN RA CON ĐƯỜNG HÒA GIẢI


* TƯỢNG ĐÀI THUYỀN NHÂN VIỆT NAM ĐÃ CHÍNH THỨC ĐƯA VÀO WESTMINSTER MEMORIAL PARK


* TƯỢNG ĐÀI THUYỀN NHÂN ĐÃ ĐƯỢC ĐẶT VÀO VỊ TRÍ AN VỊ TRONG KHUÔN VIÊN WESTMINSTER MEMORIAL PARK


* TƯỞNG NIỆM QUỐC HẬN 30-4-2012

* VĂN TẾ THUYỀN BỘ NHÂN ĐÃ BỎ MÌNH TRÊN ĐƯỜNG TÌM TỰ DO


* VƯỢT BIỂN (Thanh Thanh)


* VƯỢT BIỂN MỘT MÌNH (Nguyễn Trần Diệu Hương)


* XIN VỀ ĐÂY CHỨNG GIÁM, AN GIẤC NGÀN THU


* XÓA DẤU VẾT TỘI ÁC (Phạm Phú Minh)


 Saigon Times USA

BUỔI CHIỀU NGÀY 30-4-1975

Bây giờ thì đã ở Hoa Kỳ trên hai chục năm rồi, sắp gọi là 1/4 thế kỷ như quí vị thường nghe nơi này, nơi nọ là lễ kỷ niệm gì đó của cá nhân, gia đình hay cơ quan hội hè đang lưu lạc khắp thế giới, nhất là cứ mỗi dịp 30/4, lại nhớ cái ngày 30/4/1975 ở giữa Saigon.

Ngày đó, từ các cửa ngõ đô thành Saigon Chợ Lớn, đều có những tiếng súng nổ. Nó khiến cả thành phố lo lắng như người sắp chết mà thiếu người thân bên cạnh, để dặn dò, gởi gắm... những gì hiện thực, mà cũng mơ hồ.

Thật sốt ruột, khi cứ bị nghe những lời hát nào là Bồ Câu Trắng, nào là Vòng Tay Lớn... bởi vì, nếu khó tính một chút, quí vị có thể nổi sùng mà vẫn phát buồn cười, như những lão phú ông có đủ hết tiền tài, mà vẫn cứ xin thằng bờm đổi cho một chiếc quạt mo mới lạ đời.

Cái thời gian chết lặng hồi đó, chính là buổi chiều ngày 30/4/1975

Qua 37 ngày đêm không ăn, không ngủ, không nghỉ... như lời "Bên Cướp Cuộc" nói ở một số trạm thông tin cấp phường, thì VC đã có một chương trình gọi là diễu binh vào ngày Lao Động 1/5 tại Sài Gòn rồi.

Chúng chẳng giỏi dang, thần thánh gì, ngoài luận điệu "cướp chính quyền" chuyên nghiệp từ 1945 mà chúng đã ghi vào "Đảng Phả" của Đảng CSVN.

Cướp chính quyền từ tay Đế Quốc Nhật 1945, đánh thắng Đế Quốc Pháp 1954, nay đuổi Đế Quốc Mỹ 1975, với cái mưu... vặt là đánh lén, du kích.

Nghề đời, khi đã nắm được chuôi dao, thì dao của nó là dao truyền thuyết, dao huyền thoại, "nhân dân" cứ việc há miệng thật lớn thán phục, cho đôi tai tạm nghỉ ngơi.

Do đó, nhân dân trăm họ đã phải sốt sắng hưởng ứng, bằng cách nối cái đuôi cho đoàn diễu binh ngày 1/5/1975 được dài thêm.

Gia đình tôi ở Đà Nẵng vô Sài Gòn được gần một tháng, tạm ở nhờ nhà chị tôi, bấy giờ tôi cảm thấy... như làm phiền chị quá, vì lân bang hàng xóm, đã có vẻ ngó mình một cách... khác trước kia, bởi tôi thuộc thành phần "ngụy quân, ngụy quyền Sài Gòn".

Ngay buổi chiều 30/4/1975 đó, ở đâu nhảy ra một phụ nữ đen đúa, chân mang dép lốp, đến khu nhà thờ Ba Chuông, rồi một loạt thanh niên nam nữ mang băng đỏ trên tay áo, đi từng nhà "mời" tất cả phụ nữ ra "phường" làm việc, là tập trung để nghe dặn dò: 5 giờ sáng sau phải có mặt đông đủ, để đi coi cái cuộc diễu binh đó.

 Tôi đi bộ từ nhà chị tôi ở khu nhà thờ Ba Chuông, xuống nhà ba tôi ở đường Nguyễn Huỳnh Đức Phú Nhuận.

Ba tôi rất buồn vì đại gia đình có 3 người làm việc cho chính phủ VNCH, sắp gặp gian nan... thời thế, như thế nào đây?

Trước nhất anh rể tôi là nhân viên Phủ Đặc Ủy Trung ương tình báo, kể tới em rể tôi, là đại úy cảnh sát đặc biệt, trưởng ty cảnh sát quốc gia Cam Ranh. Cuối cùng, là tôi phục vụ trong Quân Lực VNCH. Ba tôi cứ nhìn tôi thương hại, ông nói nghe muốn rơi nước mắt: đi tù là... may, chứ chúng nó còn... nguy hiểm hơn nữa. Ý ba tôi nói họ, tức CS Bắc Việt, có thể hãm hại, thủ tiêu vv...

Không khí trong nhà chẳng còn rộn ràng, dù tôi có tới 7 em con má kế, các em còn nhỏ, ngoại trừ cô bé đầu đàn có chồng là trưởng ty cảnh sát Cam Ranh nêu trên.

Tôi thì bình tĩnh một chút, vì nghĩ cho cùng, bắt quá là cái chết. Người em rể tôi, lại khẳng định, ngày cậu ta đi tù sẽ là ngày giỗ luôn.

Ông anh rể tôi vừa lo âu, và bực bội, lý do trong suốt thời gian đi làm ở phủ Đặc Ủy, ông đã thấy tận mắt bọn Việt Cộng, vừa ngu dốt vừa ngoan cố.

Mỗi lần nhân viên "tình báo" thả mình vào công chuyện, giả vờ như một người dân nghèo mạt, đang muốn "đổi đời", thì lập tức đối phương, tức là bọn nằm vùng đâu đó "lý luận vô sản" ngay, móc nối làm bậy, phá quân, phá dân miền Nam, chúng còn hãnh diện:

"Đảng ta có trăm tay nghìn mắt"

Những tai những mắt đó, chính là dân chúng chung chung thôi.

Nhưng người dân vốn an phận, cầu hòa, đôi khi vì hoàn cảnh cá nhân, gia đình lại thích "thiền cấp tốc" tức là muốn xua đi những tạp niệm xã hội chung quanh, để được bình yên, thanh thản. Anh rể tôi đã khóc trước mặt ba tôi khi buổi chiều 30-4-1975 mỗi lúc mỗi khép lại, ở giữa đường phố nơi đô thành siêu đẳng miền Nam.

Rồi nghe như có tiếng ma rên, quỷ xiết... y như mặt trận đã đổ máu xương tràn lan Saigon Chợ Lớn.

Ba tôi nắm chặt mỗi bên một bàn tay của anh rể và em rể tôi, tới lượt ba tôi khóc, đó là cả một sự thật. Nếu quý vị thấy được cảnh buổi chiều ngày 30-4-1975, ở căn nhà số XX/YY đường Nguyễn Huỳnh Đức quận Phú Nhuận của ba tôi, thì... mỉm cười, giống... cải lương quá phải không?

Đúng thế, quý vị và chúng tôi trong ngày đổi đời bi thảm đó, đã có thể là những nhân chứng sống nhất, không cần phải so sánh với ai, nếu quý vị hiện diện ở đô thành Sài Gòn Chợ Lớn.

Con đường Võ Di Nguy Phú Nhuận thường hay để đèn sáng choáng trước 30-4-1975, chiều tối ngày trên, đã nhiều nhà đóng cửa sớm, hay tắt đèn lớn để ngồi nghiền ngẫm "nỗi đổi thay" không kịp thở.

Và rồi, ngày tháng lại đủ thứ lý do trôi qua, cả 3 anh em tôi, tức là anh rể, em rể, và cái tôi đang đứng ở sân chơi dành cho huynh đệ chi binh này, đã không gặp được ba tôi nữa, một năm sau buổi chiều hoang lạnh đó, ba tôi đã từ giả cuộc đời...

Cao Mỵ Nhân