SG1


Menu



Đài Tưởng Niệm

Thuyền Nhân

Việt Nam

Tiếp Theo...

* CẦU NGUYỆN VÀ TƯỞNG NIỆM NGÀY THUYỀN NHÂN VIỆT NAM NĂM 2016 TẠI NAM CALI


* 40 NĂM QUỐC HẬN LỄ TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN, BỘ NHÂN ĐÃ BỎ MÌNH TRÊN ĐƯỜNG TÌM TỰ DO


* 30 THÁNG TƯ, TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN (Vi Anh)


* BI SỬ THUYỀN NHÂN (Nguyễn Quốc Cường)


* BIỂN ĐÔNG LỤC BÌNH TRÔI


* CÁI GIÁ CỦA TỰ DO


* CÁNH BÈO BIỂN CẢ (Văn Qui)


* CÂU CHUYỆN CẢM ĐỘNG VỀ CON TÀU MANG SỐ MT065


* CẦU SIÊU BẠT ĐỘ TẠI ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN VIỆT NAM WESTMINSTER


* CHUYỆN KỂ HÀNH TRÌNH BIỂN ĐÔNG (Nhiều Tác Giả)


* CHỨNG TÍCH ĐỂ ĐỜI: ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN (Vi Anh)


* CHUYẾN VƯỢT BIÊN ĐẪM MÁU (Mai Phúc)


* CHUYẾN VƯỢT BIỂN HÃI HÙNG


* CON ĐƯỜNG TÌM TỰ DO (Trần Văn Khanh)


* CÒN NHỚ HAY QUÊN (Nguyễn Tam Giang)


* DẠ TIỆC VĂN NGHỆ "LỜI NGUYỆN GIỮA BIỂN ĐÔNG" THÀNH CÔNG NGOÀI DỰ KIẾN CỦA BAN TỔ CHỨC


* ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN (Việt Hải)


* ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN TẠI QUẬN CAM (Vi Anh)


* ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN VIỆT NAM: BIỂU TƯỢNG THIÊNG LIÊNG CỦA NIỀM KHÁT VỌNG TỰ DO VÀ NHÂN QUYỀN


* ĐÊM DÀI VÔ TẬN (Lê Thị Bạch Loan)


* ĐI VỀ ĐÂU (Hoàng Thị Kim Chi)


* GALANG: BIA TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN VIỆT NAM BỊ PHÁ BỎ


* GALANG MỘT THỜI - MỘT ĐỜI (Nguyễn Mạnh Trinh)


* GIÁNG NGỌC PHỎNG VẤN NHÀ THƠ THÁI TÚ HẠP VÀ NỮ SĨ ÁI CẦM VỀ LỄ KHÁNH THÀNH ĐTNTNVN


* GIỌT NƯỚC MẮT CHO NGƯỜI TÌM TỰ DO (Lê Đinh Hùng)


* HẢI ĐẢO BUỒN LÂU BI ĐÁT


*"HÀNH TRÌNH BIỂN ĐÔNG: TỰ DO, MỘT NHU CẦU THIẾT YẾU, ĐÁNG ĐỂ TA ĐI TÌM"


*HÀNH TRÌNH GIAN NAN TÌM TỰ DO  


* HÀNH TRÌNH TÌM CON NƠI BIỂN ĐÔNG


* HÌNH ẢNH MỚI NHẤT CHUẨN BỊ KHÁNH THÀNH VÀO THÁNG 04-2009


* HÒN ĐẢO BỊ LÃNG QUÊN (Meng Yew Choong)


* HỘI ĐỒNG THÀNH PHỐ VINH DANH ỦY BAN THỰC HIỆN ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN VIỆT NAM


* HỘI ĐỒNG THÀNH PHỐ WESTMINSTER THÔNG QUA NGHỊ QUYẾT “NGÀY THUYỀN NHÂN VIỆT NAM”


* KHÁNH THÀNH ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN VIỆT NAM TẠI NAM CALI


* KHẮC TÊN TRÊN BIA TƯỞNG NIỆM (Việt Hải)


* LÀN SÓNG THUYỀN NHÂN MỚI


* LỄ ĐỘNG THỔ KHỞI CÔNG XÂY DỰNG ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN VIỆT NAM


* LỄ KHÁNH THÀNH TRỌNG THỂ ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN VIỆT NAM TẠI QUẬN CAM


* LỄ TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN TỔ CHỨC TRANG NGHIÊM TẠI NGHĨA TRANG WESTMINSTER MEMORIAL PARK


* LÒNG NHÂN ÁI (Tâm Hồng)


* LỜI NGUYỆN GIỮA BIỂN ĐÔNG (Thơ Thái Tú Hạp)


* MEMORIAL TO BOAT PEOPLE WHO DIED TO BE DEDICATED SATURDAY


* MỘT CÁI GIÁ CỦA TỰ DO (Trần Văn Hương)


* MƠ ƯỚC "MỘT NGÀY TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN" ĐÃ TRỞ THÀNH SỰ THẬT


* NGÀY THUYỀN NHÂN VIỆT NAM NĂM THỨ 5


* "NGÀY THUYỀN NHÂN VIỆT NAM" TỔ CHỨC TRỌNG THỂ TẠI WESTMINSTER


* NGƯỜI PHỤ NỮ SỐNG SÓT SAU CHUYẾN VƯỢT BIỂN KINH HOÀNG


* NHỮNG CHUYỆN HÃI HÙNG CỦA THUYỀN NHÂN (Biệt Hải)


* NHỮNG NGƯỜI ĐÃ CHẾT ĐỀU CÓ THẬT (Ngô Dân Dụng)


* NHỮNG THÁNG NGÀY YÊU DẤU NƠI HOANG ĐẢO (Tuấn Huy)


* NỖI BẤT HẠNH ĐỜI TÔI (Thùy Yên) 


* NỖI KHỔ CỦA MỘT THUYỀN NHÂN (Thy Vũ Thảo Uyên)


* NƯỚC MẮT CỦA MỘT THUYỀN NHÂN (Nguyễn Mỹ Linh)


* SAIGON TIMES PHỎNG VẤN MỤC SƯ HÀ JIMMY CILLPAM 4 NĂM CÓ MẶT TRÊN TÀU AKUNA CỨU HƠN 5000 NGƯỜI VIỆT NAM VƯỢT BIỂN TÌM TỰ DO TRÊN BIỂN ĐÔNG


* TÀU SẮT BẾN TRE (Tú Minh)


* THẢM KỊCH BIỂN ĐÔNG (Vũ Duy Thái)


* THẢM SÁT TRÊN ĐẢO TRƯỜNG SA


* THỊ XÃ WESTMINSTER VINH DANH TƯỢNG ĐÀI THUYỀN NHÂN


* THÔNG BÁO CỦA ỦY BAN THỰC HIỆN ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN VN


* THƠ LÀM KHI ĐỌC TIN THUYỀN NHÂN (Viên Linh)


* THUYỀN NHÂN: ẤN TÍCH LỊCH SỬ


* THUYỀN NHÂN VÀ BIỂN ĐỘNG


* THUYỀN NHÂN VÀ MỘT VÀI HÌNH ẢNH CỨU NGƯỜI VƯỢT BIỂN


* THUYỀN NHÂN VIỆT NAM VƯỢT BIÊN, TỬ NẠN, ĐẾN BỜ TỰ DO ĐÃ GIÚP NHÂN LOẠI NHÌN RÕ ĐƯỢC CHÂN TƯỚNG CỦA CỘNG SẢN (Lý Đại Nguyên)


* TRÔI GIẠT VỀ ĐÂU (Nguyễn Hoàng Hôn)


* TRỞ VỀ ĐẢO XƯA... (Nguyễn Công Chính)


* TỪ TẤM BIA TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN Ở GALANG NHÌN RA CON ĐƯỜNG HÒA GIẢI


* TƯỢNG ĐÀI THUYỀN NHÂN VIỆT NAM ĐÃ CHÍNH THỨC ĐƯA VÀO WESTMINSTER MEMORIAL PARK


* TƯỢNG ĐÀI THUYỀN NHÂN ĐÃ ĐƯỢC ĐẶT VÀO VỊ TRÍ AN VỊ TRONG KHUÔN VIÊN WESTMINSTER MEMORIAL PARK


* TƯỞNG NIỆM QUỐC HẬN 30-4-2012

* VĂN TẾ THUYỀN BỘ NHÂN ĐÃ BỎ MÌNH TRÊN ĐƯỜNG TÌM TỰ DO


* VƯỢT BIỂN (Thanh Thanh)


* VƯỢT BIỂN MỘT MÌNH (Nguyễn Trần Diệu Hương)


* XIN VỀ ĐÂY CHỨNG GIÁM, AN GIẤC NGÀN THU


* XÓA DẤU VẾT TỘI ÁC (Phạm Phú Minh)


 Saigon Times USA

NỖI ĐAM MÊ CUỘC SỐNG

Cao Mỵ Nhân

 

Tháng năm chưa nằm đã sáng, là ám chỉ mùa hè, bây giờ đang mùa hè, nên ngày thật dài, đêm ngắn, đúng với lời ví von của dân chúng VN.

Nhưng với tôi năm nay, mùa hè này đêm lại dài quá đỗi. Bởi vì suốt ngày, tôi chẳng làm gì, trong cái khoảng thời gian liên tục từ sớm tới khuya...

Thay vì như các cụ ta xưa, chớ có để "nhàn cư" mà "vi bất thiện", thì phải tìm việc phủ lấp ngày giờ, kiểu khi vào canh cửi, khi ra thêu thùa... chẳng hạn. Tại sao lại có cái khoảng thời gian đứng lại một cách đơn điệu suốt 24 tiếng đồng hồ mỗi ngày. Dẫu có ăn đầy đủ 3 bữa, nghỉ trưa, tôi vẫn dư dả thời giờ, nhìn mây, nghe gió, kể cả hát thầm karaoke trong cái Iphone bé nhỏ...

Quả tình tôi đang muốn được vật lộn với cuộc sống một cách hăm hở, để níu kéo kiếp đời mỗi lúc một tàn phai.

Nhưng không phải vật lộn với tiền bạc, bệnh hoạn, hay những điều bế tắc, bất lực trước xã hội đi lên. Mà là sự hồn nhiên nhập cuộc với xã hội máy móc, có hứa hẹn thăng tiến rút ngắn thời gian.

Thí dụ làm việc theo hệ thống dây chuyền, hay hợp đồng, khiến tôi không thể để lãng phí thời gian vô ích, hay xem thường công việc này kia...

Tôi bèn nhờ người đến hãng may, nhận những bao quần áo cần được cắt chỉ, để tôi chuyên chú vào việc làm thủ công đó, trong thời gian gia đình con trai về VN thăm bên ngoại của cháu tôi.

Những ngày đầu tiên tôi ở Mỹ cách đây gần 1/4 thế kỷ rồi, tôi cũng đã từng làm việc này, cắt chỉ.

Song, hồi đó tôi ham nhặt tiền lẻ cho đầy túi lưu vong, để thêm chất liệu thi ca cho tôi... viết lách chơi.

Sau đó tôi xin được mấy việc khá hơn, một chút sắc mầu chữ nghĩa, kẻo "lao động", nó khiến cho người ta đánh mất cả niềm tin lẫn nỗi đam mê cuộc sống, thì tai hại vô cùng, cho chính bản thân lẫn con cháu chung quanh.

Vậy mà những ngày tha hương mới mẻ đó, tôi còn đủ thời gian đi nhà thờ cầu nguyện, tham gia các việc cộng đồng, nụ cười không bao giờ tắt trước những khuyết điểm, sơ suất... của mình.

Những người thủa ấy ra đi theo diện HO tị nạn... không phải ai cũng giống ai đâu. Có nhà còn chút vốn liếng mang theo che đỡ... mưa bay ở xứ người, chứ có người tay trắng hoàng hôn... giữa đường lưu lạc, phải căng mắt ra cho tròn, để tiếp nhận xứ người làm quê mẹ, hầu sớm ổn định... hành trình tái định cư.

Thế rồi thì đâu cũng vào đấy, cái lưỡi bào khổng lồ của xã hội Hoa Kỳ, đã bào thật nhẵn những gì gọi là không thích hợp với đám đông sắc tộc ở USA, để tất cả, bất cứ ai, đều cảm thấy được đối xử như nhau...

Con cái học hành tạm ổn, con cái tự tìm cách xếp hàng vào những lối đi của đất nước cưu mang...

Con cái cũng phải sinh hoạt cho giống người địa phương, làm tối mày tối mặt quanh năm, phải được hưởng chuỗi ngày nghỉ phép, để đàn hồi thể chất tinh thần, hầu tiếp tục đường trường tiến tới trước mặt.

Do đó chúng rong chơi ít tuần, để mẹ giữ cả ngôi nhà im vắng, cửa nẻo thênh thang... mặc sức trông chừng, cùng con chó Mi Nê thắc thỏm, sợ hãi tứ tung.

Làm việc lặt vặt mãi trong nhà, mà vẫn không hết giờ dài thườn thượt, đêm thực huyền ảo vô tư...

Ngày đang trôi lướt thướt, đồng hồ chỉ tổng số giờ ngày lấn hẳn sang đêm... mà vẫn chưa hết nỗi bơ vơ trong một khung cảnh không gian thu hẹp buồn chán...

Thế nên chỉ mong trời sáng...

Đêm ơi mau hết cho ngày

Sáng ra, đỡ phải rảnh tay, nằm buồn...

Sớm mai, nắng trạng nguyên sẽ đưa cánh chim bồ câu trắng muốt trên bè mây tinh khôi, về khuôn viên "xơ xác điêu tàn vì ai" của tôi.

Người tình huyễn mộng sẽ mỉm cười: "chào mừng ngày mới vui vẻ, yêu người, yêu đời, cùng đón nhận hành trình... rong chơi như mơ ước...: nhé...

CAO MỴ NHÂN