SG1


Menu



Đài Tưởng Niệm

Thuyền Nhân

Việt Nam

Tiếp Theo...

* CẦU NGUYỆN VÀ TƯỞNG NIỆM NGÀY THUYỀN NHÂN VIỆT NAM NĂM 2016 TẠI NAM CALI


* 40 NĂM QUỐC HẬN LỄ TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN, BỘ NHÂN ĐÃ BỎ MÌNH TRÊN ĐƯỜNG TÌM TỰ DO


* 30 THÁNG TƯ, TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN (Vi Anh)


* BI SỬ THUYỀN NHÂN (Nguyễn Quốc Cường)


* BIỂN ĐÔNG LỤC BÌNH TRÔI


* CÁI GIÁ CỦA TỰ DO


* CÁNH BÈO BIỂN CẢ (Văn Qui)


* CÂU CHUYỆN CẢM ĐỘNG VỀ CON TÀU MANG SỐ MT065


* CẦU SIÊU BẠT ĐỘ TẠI ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN VIỆT NAM WESTMINSTER


* CHUYỆN KỂ HÀNH TRÌNH BIỂN ĐÔNG (Nhiều Tác Giả)


* CHỨNG TÍCH ĐỂ ĐỜI: ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN (Vi Anh)


* CHUYẾN VƯỢT BIÊN ĐẪM MÁU (Mai Phúc)


* CHUYẾN VƯỢT BIỂN HÃI HÙNG


* CON ĐƯỜNG TÌM TỰ DO (Trần Văn Khanh)


* CÒN NHỚ HAY QUÊN (Nguyễn Tam Giang)


* DẠ TIỆC VĂN NGHỆ "LỜI NGUYỆN GIỮA BIỂN ĐÔNG" THÀNH CÔNG NGOÀI DỰ KIẾN CỦA BAN TỔ CHỨC


* ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN (Việt Hải)


* ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN TẠI QUẬN CAM (Vi Anh)


* ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN VIỆT NAM: BIỂU TƯỢNG THIÊNG LIÊNG CỦA NIỀM KHÁT VỌNG TỰ DO VÀ NHÂN QUYỀN


* ĐÊM DÀI VÔ TẬN (Lê Thị Bạch Loan)


* ĐI VỀ ĐÂU (Hoàng Thị Kim Chi)


* GALANG: BIA TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN VIỆT NAM BỊ PHÁ BỎ


* GALANG MỘT THỜI - MỘT ĐỜI (Nguyễn Mạnh Trinh)


* GIÁNG NGỌC PHỎNG VẤN NHÀ THƠ THÁI TÚ HẠP VÀ NỮ SĨ ÁI CẦM VỀ LỄ KHÁNH THÀNH ĐTNTNVN


* GIỌT NƯỚC MẮT CHO NGƯỜI TÌM TỰ DO (Lê Đinh Hùng)


* HẢI ĐẢO BUỒN LÂU BI ĐÁT


*"HÀNH TRÌNH BIỂN ĐÔNG: TỰ DO, MỘT NHU CẦU THIẾT YẾU, ĐÁNG ĐỂ TA ĐI TÌM"


*HÀNH TRÌNH GIAN NAN TÌM TỰ DO  


* HÀNH TRÌNH TÌM CON NƠI BIỂN ĐÔNG


* HÌNH ẢNH MỚI NHẤT CHUẨN BỊ KHÁNH THÀNH VÀO THÁNG 04-2009


* HÒN ĐẢO BỊ LÃNG QUÊN (Meng Yew Choong)


* HỘI ĐỒNG THÀNH PHỐ VINH DANH ỦY BAN THỰC HIỆN ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN VIỆT NAM


* HỘI ĐỒNG THÀNH PHỐ WESTMINSTER THÔNG QUA NGHỊ QUYẾT “NGÀY THUYỀN NHÂN VIỆT NAM”


* KHÁNH THÀNH ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN VIỆT NAM TẠI NAM CALI


* KHẮC TÊN TRÊN BIA TƯỞNG NIỆM (Việt Hải)


* LÀN SÓNG THUYỀN NHÂN MỚI


* LỄ ĐỘNG THỔ KHỞI CÔNG XÂY DỰNG ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN VIỆT NAM


* LỄ KHÁNH THÀNH TRỌNG THỂ ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN VIỆT NAM TẠI QUẬN CAM


* LỄ TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN TỔ CHỨC TRANG NGHIÊM TẠI NGHĨA TRANG WESTMINSTER MEMORIAL PARK


* LÒNG NHÂN ÁI (Tâm Hồng)


* LỜI NGUYỆN GIỮA BIỂN ĐÔNG (Thơ Thái Tú Hạp)


* MEMORIAL TO BOAT PEOPLE WHO DIED TO BE DEDICATED SATURDAY


* MỘT CÁI GIÁ CỦA TỰ DO (Trần Văn Hương)


* MƠ ƯỚC "MỘT NGÀY TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN" ĐÃ TRỞ THÀNH SỰ THẬT


* NGÀY THUYỀN NHÂN VIỆT NAM NĂM THỨ 5


* "NGÀY THUYỀN NHÂN VIỆT NAM" TỔ CHỨC TRỌNG THỂ TẠI WESTMINSTER


* NGƯỜI PHỤ NỮ SỐNG SÓT SAU CHUYẾN VƯỢT BIỂN KINH HOÀNG


* NHỮNG CHUYỆN HÃI HÙNG CỦA THUYỀN NHÂN (Biệt Hải)


* NHỮNG NGƯỜI ĐÃ CHẾT ĐỀU CÓ THẬT (Ngô Dân Dụng)


* NHỮNG THÁNG NGÀY YÊU DẤU NƠI HOANG ĐẢO (Tuấn Huy)


* NỖI BẤT HẠNH ĐỜI TÔI (Thùy Yên) 


* NỖI KHỔ CỦA MỘT THUYỀN NHÂN (Thy Vũ Thảo Uyên)


* NƯỚC MẮT CỦA MỘT THUYỀN NHÂN (Nguyễn Mỹ Linh)


* SAIGON TIMES PHỎNG VẤN MỤC SƯ HÀ JIMMY CILLPAM 4 NĂM CÓ MẶT TRÊN TÀU AKUNA CỨU HƠN 5000 NGƯỜI VIỆT NAM VƯỢT BIỂN TÌM TỰ DO TRÊN BIỂN ĐÔNG


* TÀU SẮT BẾN TRE (Tú Minh)


* THẢM KỊCH BIỂN ĐÔNG (Vũ Duy Thái)


* THẢM SÁT TRÊN ĐẢO TRƯỜNG SA


* THỊ XÃ WESTMINSTER VINH DANH TƯỢNG ĐÀI THUYỀN NHÂN


* THÔNG BÁO CỦA ỦY BAN THỰC HIỆN ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN VN


* THƠ LÀM KHI ĐỌC TIN THUYỀN NHÂN (Viên Linh)


* THUYỀN NHÂN: ẤN TÍCH LỊCH SỬ


* THUYỀN NHÂN VÀ BIỂN ĐỘNG


* THUYỀN NHÂN VÀ MỘT VÀI HÌNH ẢNH CỨU NGƯỜI VƯỢT BIỂN


* THUYỀN NHÂN VIỆT NAM VƯỢT BIÊN, TỬ NẠN, ĐẾN BỜ TỰ DO ĐÃ GIÚP NHÂN LOẠI NHÌN RÕ ĐƯỢC CHÂN TƯỚNG CỦA CỘNG SẢN (Lý Đại Nguyên)


* TRÔI GIẠT VỀ ĐÂU (Nguyễn Hoàng Hôn)


* TRỞ VỀ ĐẢO XƯA... (Nguyễn Công Chính)


* TỪ TẤM BIA TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN Ở GALANG NHÌN RA CON ĐƯỜNG HÒA GIẢI


* TƯỢNG ĐÀI THUYỀN NHÂN VIỆT NAM ĐÃ CHÍNH THỨC ĐƯA VÀO WESTMINSTER MEMORIAL PARK


* TƯỢNG ĐÀI THUYỀN NHÂN ĐÃ ĐƯỢC ĐẶT VÀO VỊ TRÍ AN VỊ TRONG KHUÔN VIÊN WESTMINSTER MEMORIAL PARK


* TƯỞNG NIỆM QUỐC HẬN 30-4-2012

* VĂN TẾ THUYỀN BỘ NHÂN ĐÃ BỎ MÌNH TRÊN ĐƯỜNG TÌM TỰ DO


* VƯỢT BIỂN (Thanh Thanh)


* VƯỢT BIỂN MỘT MÌNH (Nguyễn Trần Diệu Hương)


* XIN VỀ ĐÂY CHỨNG GIÁM, AN GIẤC NGÀN THU


* XÓA DẤU VẾT TỘI ÁC (Phạm Phú Minh)


 Saigon Times USA

SÓNG THỜI GIAN

 

Bây giờ là đã hơn nửa thế kỷ rồi. Trưởng nữ hướng đạo Việt Nam thời đệ nhất Cộng Hòa, là Trung Úy Hồ Thị Vẻ, nhân dịp nghỉ hè, chị tổ chức một trại Hướng đạo dành riêng cho quý trưởng đang phụ trách các đoàn, chủ yếu là ngành Thiếu, ở rừng dừa Vạn Giả, Vạn Ninh, cách Nha trang độ hơn 70km, hướng Bắc.

Tôi thuộc toán Thanh Quan, nhưng không phải trưởng hay phó, vì sẵn nghỉ hè và ham thích du lịch, nên xin đi theo.

Chúng tôi đi xe lửa từ Saigon ra Nha Trang, rồi tại Nha Trang, trưởng Hồ Thị Vẻ nhờ phần hành liên hệ về quân đội giúp cho 1 xe GMC, để chở chúng tôi ra vùng nêu trên.

Trưởng Lê Quang Giao là giáo sư dạy ở trường Lê Quý Đôn của trưởng gộc Cung giũ Nguyên, gởi cô em gái bằng tuổi tôi, đi dự trại hè đó, Lê Thị Kim Giám không trong hướng đạo.

Sau khi ổn định lều trại, bắt đầu cuộc thám du trọn ngày dọc bờ biển, từ đèo Cổ Mã ra tới đèo Cả.

Là dọc một bờ biển danh tiếng miền Trung, tên biển Đại Lãnh.

Trên đường đi từ Vạn Giả ra Đại Lãnh, chúng tôi rẽ vô núi thăm Đập Sổ. Rồi xuống đèo Cổ Mã, nơi tôi đã từ nó, viết nên tập thơ "Ga xép", sau này mất luôn bản thảo, mấy chục bài chỉ còn nhớ được 4 câu:

Ngàn sau có dịp qua Cổ Mã

Đừng khóc thương nhau ở chốn này

Anh sợ thời gian phải kỷ niệm

Và buồn héo ruột tựa hôm nay

(Ga xép. CMN)

Rồi thì Đại Lãnh hiện ra trước mắt chúng tôi, một mặt biển xanh ngắt, và một bờ cát trắng tinh. Mọi thứ trong không gian ấy đều trở nên tầm thường, bé nhỏ, chỉ còn biển với trời thôi.

Chúng tôi ăn trưa kiểu hướng đạo, là không mất thì giờ và thích nghi mọi việc cần thiết, rồi tắm biển hoặc nghỉ ngơi.

Thay vì làm một trong 2 việc nêu trên, tôi lại "sáng chế" ra cái việc thứ 3, ấy là tự ý rủ Thanh Tâm đi thám du phía Bắc bãi biển Đại Lãnh, nơi cuối vòng bờ, có một chiếc cầu sơn màu đen. Thanh Tâm là đoàn phó thiếu đoàn Phong Châu, chắc hơn tôi mấy tuổi, nhưng đã từng đi dự trại trường, nên có tên rừng là Voi Ục Ịch. Nghe tên quý vị đủ biết Voi Ục Ịch Thanh Tâm thế nào rồi.

Tôi có cái lỗi huyễn hoặc chị, khích chị khỏe mạnh, dư sức cùng tôi đi một chặng đường dài cả nhiều cây số, sẽ trở về trong vòng nghỉ trưa của các chị lớn.

Cát ở bờ biển trắng đến nổi lóa cả mắt, không mang kiếng mát, nên khô cứng cả tia nhìn đường trường trước mặt. Vì thế màu biển xanh bỗng như... đặc lại.

Tôi bắt đầu sợ, nhưng cả 2 đứa tôi cứ lầm lũi đi, không cười nói. Thật lạ, chiếc cầu sơn màu đen cứ mỗi lúc mỗi... xa thêm.

Thanh Tâm và tôi chưa ai chịu quay trở lại, rồi còn lởn vởn lời hát trong bài Hướng đạo VN: "... dầu thấy khó, đừng mau lui chân, ta cứ tiến lên nào... "

Thế rồi cũng đến chân cái cầu mục tiêu đi tới đó. Hai đứa nhìn nhau, xong quay gót trở về nơi quý chị, chắc trưởng Hồ Thị Vẻ đang bực lắm.

Chuyến về không mạnh tiến lắm, còn lo bị... thế nào đây, nhưng nhờ nỗi lo âu ấy, mà chúng tôi có thể chạy được cho mau hơn.

Từ thật xa đã thấy trưởng Vẻ đứng giơ một bàn tay ngang trán, trời đang quá nắng...

Tôi hỏi thăm quý chị ở chỗ tập trung đó, có biết và có thấy Thanh Tâm với tôi không? Các chị ở "nhà" bảo: biết liền và thấy chứ, bãi biển rộng nhưng trống toắc, 2 cái bóng cứ lấp ló trên bờ cát...

Trưởng Hồ Thị Vẻ giận quá, không nói một câu, chúng tôi lên xe đi tiếp ra phía Bắc, vì chương trình còn đi thăm đèo Cả, xem núi Đá Bia, là xong hành trình hôm đó.

Xe GMC đậu ngay chân đèo Cả, chính nơi cái cầu sơn đen mà trước đó vài giờ, Voi Ục Ịch Thanh Tâm với tôi đã tách đoàn tự ý đến đó xem cho được.

"Ga xép" Đại Lãnh xưa, ngoài bãi biển cát trắng, nước xanh, chỉ có một ngôi nhà nhỏ dùng làm chỗ tạm dừng cho hành khách lên, xuống...

Thời gian 21 năm chinh chiến, ga buồn theo nỗi sót sa của khách đi đường trường, nhưng lại đẹp kín đáo, thanh tịnh hơn bây giờ chỗ nào cũng trưng bảng quảng cáo táp nham, khiến thiên nhiên không còn thuần khiết, đường lên đỉnh núi Đá Bia không còn mơ hồ như trong bài hát Hòn Vọng Phu của Nhac Sĩ Lê Thương thủa nào.

Trại hè của các trường Nữ Hướng Đạo VN ở "Rừng Dừa Vạn Giả" mùa hè năm 1958, mỗi lúc mỗi lùi sâu vào quá khứ êm đềm, người tổ chức trại cũng đã vắng mặt trên đời 11 năm nay, các trường khác ở khắp nơi, còn một mình tôi... gậm nhấm nỗi buồn...

Chiếc khăn quàng màu xanh lơ, nơi góc vuông sau vai, một hình vuông nhỏ, được vẽ một cây dừa và hàng chữ ghi tên trại nêu trên, vẫn còn trong trí nhớ tôi, vẫn còn trải ra trước mặt tôi, nhưng sao cứ như là mất mát hết.

Còn hơn cả sóng thần Tsunami, những trận bão tố với hàng ngàn lớp sóng thời gian cuốn đi bao nhiêu hình ảnh, vĩnh viễn chẳng gặp được...

CAO MỴ NHÂN