SG1


Menu



Đài Tưởng Niệm

Thuyền Nhân

Việt Nam

Tiếp Theo...

* CẦU NGUYỆN VÀ TƯỞNG NIỆM NGÀY THUYỀN NHÂN VIỆT NAM NĂM 2016 TẠI NAM CALI


* 40 NĂM QUỐC HẬN LỄ TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN, BỘ NHÂN ĐÃ BỎ MÌNH TRÊN ĐƯỜNG TÌM TỰ DO


* 30 THÁNG TƯ, TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN (Vi Anh)


* BI SỬ THUYỀN NHÂN (Nguyễn Quốc Cường)


* BIỂN ĐÔNG LỤC BÌNH TRÔI


* CÁI GIÁ CỦA TỰ DO


* CÁNH BÈO BIỂN CẢ (Văn Qui)


* CÂU CHUYỆN CẢM ĐỘNG VỀ CON TÀU MANG SỐ MT065


* CẦU SIÊU BẠT ĐỘ TẠI ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN VIỆT NAM WESTMINSTER


* CHUYỆN KỂ HÀNH TRÌNH BIỂN ĐÔNG (Nhiều Tác Giả)


* CHỨNG TÍCH ĐỂ ĐỜI: ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN (Vi Anh)


* CHUYẾN VƯỢT BIÊN ĐẪM MÁU (Mai Phúc)


* CHUYẾN VƯỢT BIỂN HÃI HÙNG


* CON ĐƯỜNG TÌM TỰ DO (Trần Văn Khanh)


* CÒN NHỚ HAY QUÊN (Nguyễn Tam Giang)


* DẠ TIỆC VĂN NGHỆ "LỜI NGUYỆN GIỮA BIỂN ĐÔNG" THÀNH CÔNG NGOÀI DỰ KIẾN CỦA BAN TỔ CHỨC


* ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN (Việt Hải)


* ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN TẠI QUẬN CAM (Vi Anh)


* ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN VIỆT NAM: BIỂU TƯỢNG THIÊNG LIÊNG CỦA NIỀM KHÁT VỌNG TỰ DO VÀ NHÂN QUYỀN


* ĐÊM DÀI VÔ TẬN (Lê Thị Bạch Loan)


* ĐI VỀ ĐÂU (Hoàng Thị Kim Chi)


* GALANG: BIA TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN VIỆT NAM BỊ PHÁ BỎ


* GALANG MỘT THỜI - MỘT ĐỜI (Nguyễn Mạnh Trinh)


* GIÁNG NGỌC PHỎNG VẤN NHÀ THƠ THÁI TÚ HẠP VÀ NỮ SĨ ÁI CẦM VỀ LỄ KHÁNH THÀNH ĐTNTNVN


* GIỌT NƯỚC MẮT CHO NGƯỜI TÌM TỰ DO (Lê Đinh Hùng)


* HẢI ĐẢO BUỒN LÂU BI ĐÁT


*"HÀNH TRÌNH BIỂN ĐÔNG: TỰ DO, MỘT NHU CẦU THIẾT YẾU, ĐÁNG ĐỂ TA ĐI TÌM"


*HÀNH TRÌNH GIAN NAN TÌM TỰ DO  


* HÀNH TRÌNH TÌM CON NƠI BIỂN ĐÔNG


* HÌNH ẢNH MỚI NHẤT CHUẨN BỊ KHÁNH THÀNH VÀO THÁNG 04-2009


* HÒN ĐẢO BỊ LÃNG QUÊN (Meng Yew Choong)


* HỘI ĐỒNG THÀNH PHỐ VINH DANH ỦY BAN THỰC HIỆN ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN VIỆT NAM


* HỘI ĐỒNG THÀNH PHỐ WESTMINSTER THÔNG QUA NGHỊ QUYẾT “NGÀY THUYỀN NHÂN VIỆT NAM”


* KHÁNH THÀNH ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN VIỆT NAM TẠI NAM CALI


* KHẮC TÊN TRÊN BIA TƯỞNG NIỆM (Việt Hải)


* LÀN SÓNG THUYỀN NHÂN MỚI


* LỄ ĐỘNG THỔ KHỞI CÔNG XÂY DỰNG ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN VIỆT NAM


* LỄ KHÁNH THÀNH TRỌNG THỂ ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN VIỆT NAM TẠI QUẬN CAM


* LỄ TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN TỔ CHỨC TRANG NGHIÊM TẠI NGHĨA TRANG WESTMINSTER MEMORIAL PARK


* LÒNG NHÂN ÁI (Tâm Hồng)


* LỜI NGUYỆN GIỮA BIỂN ĐÔNG (Thơ Thái Tú Hạp)


* MEMORIAL TO BOAT PEOPLE WHO DIED TO BE DEDICATED SATURDAY


* MỘT CÁI GIÁ CỦA TỰ DO (Trần Văn Hương)


* MƠ ƯỚC "MỘT NGÀY TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN" ĐÃ TRỞ THÀNH SỰ THẬT


* NGÀY THUYỀN NHÂN VIỆT NAM NĂM THỨ 5


* "NGÀY THUYỀN NHÂN VIỆT NAM" TỔ CHỨC TRỌNG THỂ TẠI WESTMINSTER


* NGƯỜI PHỤ NỮ SỐNG SÓT SAU CHUYẾN VƯỢT BIỂN KINH HOÀNG


* NHỮNG CHUYỆN HÃI HÙNG CỦA THUYỀN NHÂN (Biệt Hải)


* NHỮNG NGƯỜI ĐÃ CHẾT ĐỀU CÓ THẬT (Ngô Dân Dụng)


* NHỮNG THÁNG NGÀY YÊU DẤU NƠI HOANG ĐẢO (Tuấn Huy)


* NỖI BẤT HẠNH ĐỜI TÔI (Thùy Yên) 


* NỖI KHỔ CỦA MỘT THUYỀN NHÂN (Thy Vũ Thảo Uyên)


* NƯỚC MẮT CỦA MỘT THUYỀN NHÂN (Nguyễn Mỹ Linh)


* SAIGON TIMES PHỎNG VẤN MỤC SƯ HÀ JIMMY CILLPAM 4 NĂM CÓ MẶT TRÊN TÀU AKUNA CỨU HƠN 5000 NGƯỜI VIỆT NAM VƯỢT BIỂN TÌM TỰ DO TRÊN BIỂN ĐÔNG


* TÀU SẮT BẾN TRE (Tú Minh)


* THẢM KỊCH BIỂN ĐÔNG (Vũ Duy Thái)


* THẢM SÁT TRÊN ĐẢO TRƯỜNG SA


* THỊ XÃ WESTMINSTER VINH DANH TƯỢNG ĐÀI THUYỀN NHÂN


* THÔNG BÁO CỦA ỦY BAN THỰC HIỆN ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN VN


* THƠ LÀM KHI ĐỌC TIN THUYỀN NHÂN (Viên Linh)


* THUYỀN NHÂN: ẤN TÍCH LỊCH SỬ


* THUYỀN NHÂN VÀ BIỂN ĐỘNG


* THUYỀN NHÂN VÀ MỘT VÀI HÌNH ẢNH CỨU NGƯỜI VƯỢT BIỂN


* THUYỀN NHÂN VIỆT NAM VƯỢT BIÊN, TỬ NẠN, ĐẾN BỜ TỰ DO ĐÃ GIÚP NHÂN LOẠI NHÌN RÕ ĐƯỢC CHÂN TƯỚNG CỦA CỘNG SẢN (Lý Đại Nguyên)


* TRÔI GIẠT VỀ ĐÂU (Nguyễn Hoàng Hôn)


* TRỞ VỀ ĐẢO XƯA... (Nguyễn Công Chính)


* TỪ TẤM BIA TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN Ở GALANG NHÌN RA CON ĐƯỜNG HÒA GIẢI


* TƯỢNG ĐÀI THUYỀN NHÂN VIỆT NAM ĐÃ CHÍNH THỨC ĐƯA VÀO WESTMINSTER MEMORIAL PARK


* TƯỢNG ĐÀI THUYỀN NHÂN ĐÃ ĐƯỢC ĐẶT VÀO VỊ TRÍ AN VỊ TRONG KHUÔN VIÊN WESTMINSTER MEMORIAL PARK


* TƯỞNG NIỆM QUỐC HẬN 30-4-2012

* VĂN TẾ THUYỀN BỘ NHÂN ĐÃ BỎ MÌNH TRÊN ĐƯỜNG TÌM TỰ DO


* VƯỢT BIỂN (Thanh Thanh)


* VƯỢT BIỂN MỘT MÌNH (Nguyễn Trần Diệu Hương)


* XIN VỀ ĐÂY CHỨNG GIÁM, AN GIẤC NGÀN THU


* XÓA DẤU VẾT TỘI ÁC (Phạm Phú Minh)


 Saigon Times USA

 

 

HỒN ẢNH

 

Từ 2 năm nay tôi không thích chụp hình nữa. Ai cũng vậy, tới một lúc không thích chụp hình khi đã nhận chân ra rằng chẳng có gì quý hơn cái bản thể con người, ảnh yếc chỉ là phụ thuộc, ngoại  trừ những tấm ảnh tùy thân cần thiết, bắt buộc.

Một ngày buồn, tôi mở 4 thùng "ảnh" ra ngắm lại. Tất nhiên không phải hoàn toàn ảnh tôi, mà còn người này, người kia, thân, sơ... đầy đủ.

Thế thì, cảm giác sầu tư chi lạ. Những bức hình chụp tôi, chụp ba, chụp bảy, chụp mười... vân vân trở lên, có khi chi chít đứng ngồi cạnh nhau, mà mặt chỉ bé bằng hạt đậu xanh, chao ơi, còn nhìn thấy gì, mắt cứ hoa lên, mặt mũi mọi người nhòa nhoẹt vào nhau, thành một mặt bằng thân ái, là quá đủ, giờ nên xếp vào... kỷ niệm muôn đời.

Đặc biệt có những tấm hình mà xét ra, tôi có thể biếu lại các nhân vật, các quý vị sưu tầm về những sự kiện liên hệ tới nhân vật nào đó vô tình tôi có được chẳng hạn.

Từ thủa lớn lên, ngay từ khi ở bậc tiểu học, tôi đã thích chụp hình, đi đầu dù gần, dù xa để chụp vài ba kiểu hình. Tới thời gọi là thanh thiếu niên thì chụp hàng chục tấm hình, hoặc nhiều hơn vẫn thích thú.

Hình ảnh cũng từng bước già lên theo người ta. Vì thế theo hình chụp, ta có thể biết ai quen ai trong thời gian nào. Đồng thời cũng biết sự kiện chụp hình ở hoàn cảnh, tình huống nào nữa: đi học, đi làm, du lịch...

Thế rồi thì như trên tôi đã nói, hình ảnh già theo tình trạng cuộc sống.

Có những tấm hình mà ngó rồi, chỉ muốn khóc, hay bâng khuâng, buồn chán bởi kiếp đời hữu hạn vô thường.

Chiếc bàn vuông với 4 chiếc ghế thân quen, 3 vị niên trưởng hội thơ Quỳnh Dao đã mãn phần, còn mình tôi ngơ ngác ngó quanh đó đây tỉ muội.

Một tấm hình 3 người đứng trước văn phòng PEN/ VNCH, tôi còn nhớ cả những câu trao đổi giữa giáo sư Lưu Trung Khảo, nhạc sĩ Nguyễn Hiền với tôi. Rằng tôi cảm thấy không làm được gì vì khả năng kém quá, cũng đành... Nhạc sĩ Nguyễn Hiền cao giọng: sao lại cũng đành, Cao Mỵ Nhân là người năng nổ, phải vững niềm tin chứ. Giáo sư Lưu Trung Khảo ôn tồn: cũng đành thế nào được, phải tìm cách tiến lên, cô thực sự có khả năng...

Nhị vị niên trưởng vừa nêu đã ra đi về cõi vĩnh hằng một cách tự nhiên đến độ ngạc nhiên vì quý vị trước thềm sinh hóa, thấy khỏe mạnh, bình thường quá.

Một trong những tấm hình chụp 2 người, là Chủ tịch Hội Tương Trợ Tù Nhân Chính Trị: Ông Nguyễn Hậu và tôi. Vị Chủ Tịch đó chung cuộc đã lâu, đám tang với đoàn người đi bộ dài cả cây số trong khuôn viên Peek, toàn cựu tù nhân chính trị, gia đình HO, thành phần được ông đón tiếp, giúp đỡ.

thủa đầu tiên tới Mỹ.

Cũng như thế, trong những lần đi ra mắt sách ở nhiều nơi, chụp hình kỷ niệm là một... thông lệ với bất cứ tác giả nào, nên Cao Mỵ Nhân tôi có khá nhiều hình ảnh Kỷ niệm những chuyến đi gần, xa ấy. Có người đề nghị với tôi là nếu với những vị đã quá cố, thì nên hóa hình đi, tức là đốt đi, còn quý vị vẫn tại thế thì gởi tặng họ.

Chính tôi cũng có ý tưởng này, nhưng sao tôi vẫn chưa thực hiện được.

Tôi cứ lặng lẽ quan sát lẽ đời, vẫn giữ luôn cách sinh hoạt... văn nghệ trước sau không thay đổi tình thân với bạn bè, tha nhân... tự tại và xa vắng.

Nghĩa là vẫn để hình ảnh xưa cũ trong ngăn bàn viết, và vẫn biết có những bóng ma quanh quất trên cõi sống này, những chiếc bóng ẩn hiện, chập chờn lặng lẽ, thì tất nhiên là thế rồi, một thời thân thiết.

Ở đời, dù là người thân đi nữa, một lúc nào đó, cũng phải mở đường nét dung nhan, nhân dáng... khi thời gian cách biệt đã lâu.

Tôi ngán nhất bộ nhớ của tôi, nó cứ như được tu bổ liên tục. Bạn thân sơ gì, kể cả những người dưng tình cờ gặp gỡ, tôi cứ việc thẳng cánh nhớ đến không ngăn được chi tiết đặc biệt về họ.

Đến nỗi một lần người đối thoại với tôi cười vỡ tung lên, như vầy: tôi có kể nhiều lần với quý vị là tôi làm huấn luyện ở câu lạc bộ Dưỡng Sinh Viện Y Dược Học Dân Tộc Sài Gòn, giữ việc nhận học viên là những bệnh nhân hay người tập các động tác để phòng bệnh.

Sáng hôm đó, tôi hí hoáy viết biên lai cho các học viên mới nhập khóa. Vị khách ngồi trước mặt tôi thay vì nói tên cho tôi ghi, ông ta lại nói:

Xin lỗi cho tôi hỏi thăm, cô có nhớ một sáng sớm rất xưa, hồi cô mới ra trường, tôi đã gặp cô. Ôi chao, lời kể mơ hồ quá chứ, tôi hơi ngạc nhiên.

Tôi dừng bút, nhìn ông ta, mặt thì thấy quen quen, nhưng chưa nhớ ra, tôi nói: ông chỉ cần nhắc một điều gì đó trong buổi gặp gỡ, là tôi nhớ ngay thôi.

Ông ta hơi ngại vì sợ tôi không nhớ ra thì... kỳ. Tôi bảo rằng tôi sẽ nhớ ngay, chắc chắn vì tôi đã từng như vậy rồi. Ông ta ngẫm nghĩ, đoạn thấp giọng:

Tôi phải chở cô đi Phú Bài công tác, ông ngập ngừng...

Thế là tôi kể một lèo: Ông là Trung Úy Dư, lái xe Jeep từ trại nhập ngũ (số 3) tới cư xá độc thân chúng tôi ở cạnh kho dầu đường Trưng Nữ Vương, đón tôi từ Đà Nẵng ra Huế. Khi xe chạy ngang cái eo gần cầu Hai, ông vòng cái xe nghiêng, chỉ tay lên ngọn núi Bạch Mã...

Trời ơi, 25 năm, chỉ gặp nhau có duy nhất lần đó mà sao cô nhớ quá vậy?

Vâng thưa quí vị, trời cho tôi cái sức nhớ để không thể quên được quí vị nếu như ta có dịp gặp nhau. Trung Úy Dư thủa tôi mới ra trường, sau lên Trung Tá, lúc tan hàng.

Thành ra, ưu điểm mà cũng là khuyết điểm của tôi. Bộ nhớ làm việc không ngừng nghỉ, khiến hình ảnh những người đã đang ở bên kia thế giới mà tôi còn chưa muốn hóa cho bớt nặng nề kỷ niệm, thì làm sao quên... hiện tại chứ nhưng có lẽ cũng vì đặc tính này, khiến tôi giữ được bộ nhớ khá tốt chăng, xin cám ơn Thượng Đế vô lượng, vô biên...

CAO MỴ NHÂN