Saigon Times


Menu



Đài Tưởng Niệm

Thuyền Nhân

Việt Nam

Tiếp Theo...

* CẦU NGUYỆN VÀ TƯỞNG NIỆM NGÀY THUYỀN NHÂN VIỆT NAM NĂM 2016 TẠI NAM CALI


* 40 NĂM QUỐC HẬN LỄ TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN, BỘ NHÂN ĐÃ BỎ MÌNH TRÊN ĐƯỜNG TÌM TỰ DO


* 30 THÁNG TƯ, TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN (Vi Anh)


* BI SỬ THUYỀN NHÂN (Nguyễn Quốc Cường)


* BIỂN ĐÔNG LỤC BÌNH TRÔI


* CÁI GIÁ CỦA TỰ DO


* CÁNH BÈO BIỂN CẢ (Văn Qui)


* CÂU CHUYỆN CẢM ĐỘNG VỀ CON TÀU MANG SỐ MT065


* CẦU SIÊU BẠT ĐỘ TẠI ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN VIỆT NAM WESTMINSTER


* CHUYỆN KỂ HÀNH TRÌNH BIỂN ĐÔNG (Nhiều Tác Giả)


* CHỨNG TÍCH ĐỂ ĐỜI: ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN (Vi Anh)


* CHUYẾN VƯỢT BIÊN ĐẪM MÁU (Mai Phúc)


* CHUYẾN VƯỢT BIỂN HÃI HÙNG


* CON ĐƯỜNG TÌM TỰ DO (Trần Văn Khanh)


* CÒN NHỚ HAY QUÊN (Nguyễn Tam Giang)


* DẠ TIỆC VĂN NGHỆ "LỜI NGUYỆN GIỮA BIỂN ĐÔNG" THÀNH CÔNG NGOÀI DỰ KIẾN CỦA BAN TỔ CHỨC


* ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN (Việt Hải)


* ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN TẠI QUẬN CAM (Vi Anh)


* ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN VIỆT NAM: BIỂU TƯỢNG THIÊNG LIÊNG CỦA NIỀM KHÁT VỌNG TỰ DO VÀ NHÂN QUYỀN


* ĐÊM DÀI VÔ TẬN (Lê Thị Bạch Loan)


* ĐI VỀ ĐÂU (Hoàng Thị Kim Chi)


* GALANG: BIA TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN VIỆT NAM BỊ PHÁ BỎ


* GALANG MỘT THỜI - MỘT ĐỜI (Nguyễn Mạnh Trinh)


* GIÁNG NGỌC PHỎNG VẤN NHÀ THƠ THÁI TÚ HẠP VÀ NỮ SĨ ÁI CẦM VỀ LỄ KHÁNH THÀNH ĐTNTNVN


* GIỌT NƯỚC MẮT CHO NGƯỜI TÌM TỰ DO (Lê Đinh Hùng)


* HẢI ĐẢO BUỒN LÂU BI ĐÁT


*"HÀNH TRÌNH BIỂN ĐÔNG: TỰ DO, MỘT NHU CẦU THIẾT YẾU, ĐÁNG ĐỂ TA ĐI TÌM"


*HÀNH TRÌNH GIAN NAN TÌM TỰ DO  


* HÀNH TRÌNH TÌM CON NƠI BIỂN ĐÔNG


* HÌNH ẢNH MỚI NHẤT CHUẨN BỊ KHÁNH THÀNH VÀO THÁNG 04-2009


* HÒN ĐẢO BỊ LÃNG QUÊN (Meng Yew Choong)


* HỘI ĐỒNG THÀNH PHỐ VINH DANH ỦY BAN THỰC HIỆN ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN VIỆT NAM


* HỘI ĐỒNG THÀNH PHỐ WESTMINSTER THÔNG QUA NGHỊ QUYẾT “NGÀY THUYỀN NHÂN VIỆT NAM”


* KHÁNH THÀNH ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN VIỆT NAM TẠI NAM CALI


* KHẮC TÊN TRÊN BIA TƯỞNG NIỆM (Việt Hải)


* LÀN SÓNG THUYỀN NHÂN MỚI


* LỄ ĐỘNG THỔ KHỞI CÔNG XÂY DỰNG ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN VIỆT NAM


* LỄ KHÁNH THÀNH TRỌNG THỂ ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN VIỆT NAM TẠI QUẬN CAM


* LỄ TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN TỔ CHỨC TRANG NGHIÊM TẠI NGHĨA TRANG WESTMINSTER MEMORIAL PARK


* LÒNG NHÂN ÁI (Tâm Hồng)


* LỜI NGUYỆN GIỮA BIỂN ĐÔNG (Thơ Thái Tú Hạp)


* MEMORIAL TO BOAT PEOPLE WHO DIED TO BE DEDICATED SATURDAY


* MỘT CÁI GIÁ CỦA TỰ DO (Trần Văn Hương)


* MƠ ƯỚC "MỘT NGÀY TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN" ĐÃ TRỞ THÀNH SỰ THẬT


* NGÀY THUYỀN NHÂN VIỆT NAM NĂM THỨ 5


* "NGÀY THUYỀN NHÂN VIỆT NAM" TỔ CHỨC TRỌNG THỂ TẠI WESTMINSTER


* NGƯỜI PHỤ NỮ SỐNG SÓT SAU CHUYẾN VƯỢT BIỂN KINH HOÀNG


* NHỮNG CHUYỆN HÃI HÙNG CỦA THUYỀN NHÂN (Biệt Hải)


* NHỮNG NGƯỜI ĐÃ CHẾT ĐỀU CÓ THẬT (Ngô Dân Dụng)


* NHỮNG THÁNG NGÀY YÊU DẤU NƠI HOANG ĐẢO (Tuấn Huy)


* NỖI BẤT HẠNH ĐỜI TÔI (Thùy Yên) 


* NỖI KHỔ CỦA MỘT THUYỀN NHÂN (Thy Vũ Thảo Uyên)


* NƯỚC MẮT CỦA MỘT THUYỀN NHÂN (Nguyễn Mỹ Linh)


* SAIGON TIMES PHỎNG VẤN MỤC SƯ HÀ JIMMY CILLPAM 4 NĂM CÓ MẶT TRÊN TÀU AKUNA CỨU HƠN 5000 NGƯỜI VIỆT NAM VƯỢT BIỂN TÌM TỰ DO TRÊN BIỂN ĐÔNG


* TÀU SẮT BẾN TRE (Tú Minh)


* THẢM KỊCH BIỂN ĐÔNG (Vũ Duy Thái)


* THẢM SÁT TRÊN ĐẢO TRƯỜNG SA


* THỊ XÃ WESTMINSTER VINH DANH TƯỢNG ĐÀI THUYỀN NHÂN


* THÔNG BÁO CỦA ỦY BAN THỰC HIỆN ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN VN


* THƠ LÀM KHI ĐỌC TIN THUYỀN NHÂN (Viên Linh)


* THUYỀN NHÂN: ẤN TÍCH LỊCH SỬ


* THUYỀN NHÂN VÀ BIỂN ĐỘNG


* THUYỀN NHÂN VÀ MỘT VÀI HÌNH ẢNH CỨU NGƯỜI VƯỢT BIỂN


* THUYỀN NHÂN VIỆT NAM VƯỢT BIÊN, TỬ NẠN, ĐẾN BỜ TỰ DO ĐÃ GIÚP NHÂN LOẠI NHÌN RÕ ĐƯỢC CHÂN TƯỚNG CỦA CỘNG SẢN (Lý Đại Nguyên)


* TRÔI GIẠT VỀ ĐÂU (Nguyễn Hoàng Hôn)


* TRỞ VỀ ĐẢO XƯA... (Nguyễn Công Chính)


* TỪ TẤM BIA TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN Ở GALANG NHÌN RA CON ĐƯỜNG HÒA GIẢI


* TƯỢNG ĐÀI THUYỀN NHÂN VIỆT NAM ĐÃ CHÍNH THỨC ĐƯA VÀO WESTMINSTER MEMORIAL PARK


* TƯỢNG ĐÀI THUYỀN NHÂN ĐÃ ĐƯỢC ĐẶT VÀO VỊ TRÍ AN VỊ TRONG KHUÔN VIÊN WESTMINSTER MEMORIAL PARK


* TƯỞNG NIỆM QUỐC HẬN 30-4-2012

* VĂN TẾ THUYỀN BỘ NHÂN ĐÃ BỎ MÌNH TRÊN ĐƯỜNG TÌM TỰ DO


* VƯỢT BIỂN (Thanh Thanh)


* VƯỢT BIỂN MỘT MÌNH (Nguyễn Trần Diệu Hương)


* XIN VỀ ĐÂY CHỨNG GIÁM, AN GIẤC NGÀN THU


* XÓA DẤU VẾT TỘI ÁC (Phạm Phú Minh)


 Saigon Times USA

 

TÂM SỰ LẦN THỨ 40

 

Cô đào thương Bạch Tuyết đã được phong tặng nghệ sĩ ưu tú, viết tắt là NSƯT của nhà nước VN Cộng Sản từ lâu, nhưng cô đào vốn cải lương nêu trên, đã hơn một lần, nghĩa là đã nhiều lần lai vãng thủ đô tị nạn Bolsa. Thoạt đầu thì phái đoàn hải ngoại biểu tình cũng đã liên tiếp la ó ở một ngôi chùa to danh tiếng, mặc dầu cô đào chỉ hát cho đạo hữu Phật Tử nghe, khuôn viên chùa được rào kỹ, từ cách đây cả chục năm hơn. Sau rồi, đoàn ta còn nhiều việc phải đấu tranh quyết liệt hơn, nên chuyện Nàng Bạch Tuyết đã chìm trong quên lãng.

Tất nhiên rồi, Hoa Kỳ như một chiếc đũa thần khổng lồ và tinh quái, sự việc gì, gây cấn tới đâu, cứ là từ tạ nhau đi thật trật tự vào dĩ vãng, và cũng chẳng có bàn tay nào mạnh hơn Hoa Kỳ để mà kéo lùi bánh xe thời gian khi các sự việc to nhỏ, đỏ xanh vv...đã trôi qua, tất cả đều được san bằng một cách lý thú tuyệt vời.

Thế nên, cho dù tôi có kể cho quý vị nghe chuyện cách đây đã mấy chục năm, cái đoàn 3 vị nghệ sĩ cải lương qua Châu Âu trình diễn nghệ thuật cải lương kiểu mới, năm đó nghệ sĩ lừng danh Thành Được đã vượt thoát, còn nghệ sĩ Bạch Tuyết cùng bạn kia thì nằng nặc đòi trở về Việt Nam Cộng Sản, để tiếp tục thi thố tài năng do đó cổ đã thăng chức nghệ sĩ ưu tú như quý vị vừa được thưởng thức dân ca cổ nhạc trên đài truyền hình X. Với cộâng sự viên là một nam nghệ sĩ trẻ, hậu duệ của cụ Khương Tử Nha thủa Trung Hoa Phong Kiến, nghệ sĩ nam này đã biểu diễn "Fát sân sô" mấy màu áo Kiểu Đại Hán. Thành ra, có cần chi phải tuyên bố có hay không chống Trung Cộng bành trướng chứ.

Nghĩ thế rồi, cũng buồn, khi...lý luận kiểu trong nước là: Quốc nội ưa Hán hóa đã đành, sao hải ngoại cũng thích xài kiểu áo gấm cổ cao, cài khuy ở giữa đó thôi, mà lại là nút thắt Trung Hoa thứ thiệt, và nếu phụ nữ đổi mốt, không thích đồ đầm nữa, xoay qua đồ xẩm, còn có vẻ tha thứ được, nay quý ông ca sĩ có, áo lụng thụng gấm xanh xanh đỏ đỏ, viền cổ viền tay, nút thắt cứ ý như thời Đường Minh Hoàng...đó kìa.

Bộ đồ "vét" mà nam ca sĩ Trọng Nghĩa phu quân của ca nhạc sĩ Mộng Lan xử dụng đẹp một cách hào hoa, lịch sự rồi, còn nếu muốn thể hiện áo the, áo gấm kiểu dân tộc ta xưa, thì cứ đề cao quý "ông đồ già, trẻ..." bắc nam đều có cả.

Thôi thì, mọi sự việc sẽ được cái nhãn USA san bằng, san bằng một cách rất mã thượng, mà khiến mọi người đều mong muốn được san bằng một cách bình đẳng, văn minh, tức là mong muốn làm người Hợp Chủng Quốc chính hiệu, dù gốc Á, Phi, Âu, Úc.

Bên thềm ngày 30-4 dương lịch, đếm thật kỹ từng năm trôi qua, đã đúng 40 lần có tờ lịch loang lổ thù hận, hờn tủi, đau thương và năm nay sâu lắng trầm tư đến không thể chối cãi được.

Quý vị và chúng tôi vẫn nghe những bài hát đấu tranh của hàng ngũ di tản, tị nạn, kể từ 30-4-1975 tới nay. Nhưng, hình như tâm ý bị bảo hòa vì yếu tố thời gian: 40 năm.

Chẳng phải chỉ thấy sự bão hòa trong các bài bản đấu tranh mà ngay cả khi, không biết quý vị có thế không, hay chỉ tôi với một điều tuyệt vọng, là đứng giữa đô thành Saigon Chợ Lớn xưa, mà giống như đang tới một đất nước không phải Việt nam.

Do đó, tôi mới hiểu vì sao bác sĩ Nguyễn Đan Quế sau khi ở tù ra, ông đã từ chối trở lại Hoa Kỳ. Không phải vì phu nhân ông bây giờ là một danh ca tên tuổi xưa ở miền Nam, ông nghĩ rằng: Việc đấu tranh cho dân tộc, dân chủ, dân quyền, nhân quyền ở VN có ý nghĩa hơn. Có lẽ ông cũng thoáng thấy USA là một cái bào vĩ đại, sẽ bào nhẵn thín những sự việc từ tinh thần đến vật chất nếu ai đó muốn cho sự việc nổi lên nhanh chóng. Hoa Kỳ lúc nào cũng tôn trọng thời gian cuộc đời và kiếp sống phải hoàn hảo!

Để chuẩn bị cho cái mặt phẳng, nhẵn bóng, mỗi lúc mỗi trong sáng, tươi tốt, bất cứ ai là "ông bà trời" ở đất nước nào, đã đến được, hay bị đến, nếu bảo là không yêu thích Mỹ, thì, khi được xếp lên mặt phẳng Hợp Chủng Quốc, cũng đều thú vị học hỏi khai phá, và nhất là bảo vệ cái mặt phẳng to lớn đương nêu: Hoa Kỳ này.

Vẫn không rời câu chuyện nghệ sĩ Thành Được vượt thoát ở Âu Châu, qua Mỹ, ông có tiếp tục "chơi nổi" cải lương, như là những á nghệ sĩ sau này, dù yếu tố tuổi tác cũng chưa gọi là già, mà vì ông chấp nhận cái mặt phẳng Hoa Kỳ, ông cũng thành công kiểu khác, mở nhà hàng ở San Jose chẳng hạn. Nhà cửa ở Mỹ của ông cũng chẳng thua gì ngôi biệt thự sang trọng mang bảng đồng "Thành Được" nơi đường Công Lý mà ông đã thoát ly.

Sự san bằng cuộc sống và...tư duy ở Mỹ đôi khi muộn màng, như tôi chẳng hạn, nó cứ trũng sâu nỗi niềm quá khứ, có lúc bộc phát nhanh chóng, như quý ông bà "Phản Kháng", quý ông bà bắt đầu học lái xe, và tìm việc làm, ô hay, Hoa Kỳ là hợp chủng, như một nồi Kê nóng, luôn luôn bốc khói, quý vị ấy muốn được dính chùm vào các mẻ Kê khác, không dám tách rời, vì Kê dễ cháy nữa.

Đồng thời, người Hoa Kỳ, chính hiệu, họ mừng mỗi lần thấy ai di dân muốn sống như họ, họ không khó chịu, đố kỵ khi biết người di dân đó giàu, nghèo, có mấy chục bằng cấp đại học, nhưng họ lại tôn trọng chuyên môn.

Em họ tôi làm "chuyên viên"thẩm mỹ, nói nôm na là thợ làm móng tay chân, khách tặng quà cáp đầy nhà, nhất là những ngày lễ có dính chút phụ nữ, trong khi chồng cô là kỹ sư, thì có lúc phải mang việc về nhà làm, mệt nghỉ, vì sợ...thất nghiệp.

Sự san bằng lý thú không thấy được hành động, hành trình, nhưng rất rõ rằng lúc trầm ngâm ngó ra thực tế, trông vào thâm tâm, khiến hôm nay tôi phải ngậm ngùi nhớ lại những ngày gian truân bước tới tương lai gần, xa đã, đang là qúa khứ, và thực tại phẳng phiu, giải bầy tâm sự lần thứ 40 có tờ lịch ghi số 30-4, buồn nản, bơ thờ...

CAO MỴ NHÂN.