Saigon Times


Menu



Đài Tưởng Niệm

Thuyền Nhân

Việt Nam

Tiếp Theo...

* CẦU NGUYỆN VÀ TƯỞNG NIỆM NGÀY THUYỀN NHÂN VIỆT NAM NĂM 2016 TẠI NAM CALI


* 40 NĂM QUỐC HẬN LỄ TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN, BỘ NHÂN ĐÃ BỎ MÌNH TRÊN ĐƯỜNG TÌM TỰ DO


* 30 THÁNG TƯ, TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN (Vi Anh)


* BI SỬ THUYỀN NHÂN (Nguyễn Quốc Cường)


* BIỂN ĐÔNG LỤC BÌNH TRÔI


* CÁI GIÁ CỦA TỰ DO


* CÁNH BÈO BIỂN CẢ (Văn Qui)


* CÂU CHUYỆN CẢM ĐỘNG VỀ CON TÀU MANG SỐ MT065


* CẦU SIÊU BẠT ĐỘ TẠI ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN VIỆT NAM WESTMINSTER


* CHUYỆN KỂ HÀNH TRÌNH BIỂN ĐÔNG (Nhiều Tác Giả)


* CHỨNG TÍCH ĐỂ ĐỜI: ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN (Vi Anh)


* CHUYẾN VƯỢT BIÊN ĐẪM MÁU (Mai Phúc)


* CHUYẾN VƯỢT BIỂN HÃI HÙNG


* CON ĐƯỜNG TÌM TỰ DO (Trần Văn Khanh)


* CÒN NHỚ HAY QUÊN (Nguyễn Tam Giang)


* DẠ TIỆC VĂN NGHỆ "LỜI NGUYỆN GIỮA BIỂN ĐÔNG" THÀNH CÔNG NGOÀI DỰ KIẾN CỦA BAN TỔ CHỨC


* ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN (Việt Hải)


* ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN TẠI QUẬN CAM (Vi Anh)


* ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN VIỆT NAM: BIỂU TƯỢNG THIÊNG LIÊNG CỦA NIỀM KHÁT VỌNG TỰ DO VÀ NHÂN QUYỀN


* ĐÊM DÀI VÔ TẬN (Lê Thị Bạch Loan)


* ĐI VỀ ĐÂU (Hoàng Thị Kim Chi)


* GALANG: BIA TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN VIỆT NAM BỊ PHÁ BỎ


* GALANG MỘT THỜI - MỘT ĐỜI (Nguyễn Mạnh Trinh)


* GIÁNG NGỌC PHỎNG VẤN NHÀ THƠ THÁI TÚ HẠP VÀ NỮ SĨ ÁI CẦM VỀ LỄ KHÁNH THÀNH ĐTNTNVN


* GIỌT NƯỚC MẮT CHO NGƯỜI TÌM TỰ DO (Lê Đinh Hùng)


* HẢI ĐẢO BUỒN LÂU BI ĐÁT


*"HÀNH TRÌNH BIỂN ĐÔNG: TỰ DO, MỘT NHU CẦU THIẾT YẾU, ĐÁNG ĐỂ TA ĐI TÌM"


*HÀNH TRÌNH GIAN NAN TÌM TỰ DO  


* HÀNH TRÌNH TÌM CON NƠI BIỂN ĐÔNG


* HÌNH ẢNH MỚI NHẤT CHUẨN BỊ KHÁNH THÀNH VÀO THÁNG 04-2009


* HÒN ĐẢO BỊ LÃNG QUÊN (Meng Yew Choong)


* HỘI ĐỒNG THÀNH PHỐ VINH DANH ỦY BAN THỰC HIỆN ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN VIỆT NAM


* HỘI ĐỒNG THÀNH PHỐ WESTMINSTER THÔNG QUA NGHỊ QUYẾT “NGÀY THUYỀN NHÂN VIỆT NAM”


* KHÁNH THÀNH ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN VIỆT NAM TẠI NAM CALI


* KHẮC TÊN TRÊN BIA TƯỞNG NIỆM (Việt Hải)


* LÀN SÓNG THUYỀN NHÂN MỚI


* LỄ ĐỘNG THỔ KHỞI CÔNG XÂY DỰNG ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN VIỆT NAM


* LỄ KHÁNH THÀNH TRỌNG THỂ ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN VIỆT NAM TẠI QUẬN CAM


* LỄ TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN TỔ CHỨC TRANG NGHIÊM TẠI NGHĨA TRANG WESTMINSTER MEMORIAL PARK


* LÒNG NHÂN ÁI (Tâm Hồng)


* LỜI NGUYỆN GIỮA BIỂN ĐÔNG (Thơ Thái Tú Hạp)


* MEMORIAL TO BOAT PEOPLE WHO DIED TO BE DEDICATED SATURDAY


* MỘT CÁI GIÁ CỦA TỰ DO (Trần Văn Hương)


* MƠ ƯỚC "MỘT NGÀY TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN" ĐÃ TRỞ THÀNH SỰ THẬT


* NGÀY THUYỀN NHÂN VIỆT NAM NĂM THỨ 5


* "NGÀY THUYỀN NHÂN VIỆT NAM" TỔ CHỨC TRỌNG THỂ TẠI WESTMINSTER


* NGƯỜI PHỤ NỮ SỐNG SÓT SAU CHUYẾN VƯỢT BIỂN KINH HOÀNG


* NHỮNG CHUYỆN HÃI HÙNG CỦA THUYỀN NHÂN (Biệt Hải)


* NHỮNG NGƯỜI ĐÃ CHẾT ĐỀU CÓ THẬT (Ngô Dân Dụng)


* NHỮNG THÁNG NGÀY YÊU DẤU NƠI HOANG ĐẢO (Tuấn Huy)


* NỖI BẤT HẠNH ĐỜI TÔI (Thùy Yên) 


* NỖI KHỔ CỦA MỘT THUYỀN NHÂN (Thy Vũ Thảo Uyên)


* NƯỚC MẮT CỦA MỘT THUYỀN NHÂN (Nguyễn Mỹ Linh)


* SAIGON TIMES PHỎNG VẤN MỤC SƯ HÀ JIMMY CILLPAM 4 NĂM CÓ MẶT TRÊN TÀU AKUNA CỨU HƠN 5000 NGƯỜI VIỆT NAM VƯỢT BIỂN TÌM TỰ DO TRÊN BIỂN ĐÔNG


* TÀU SẮT BẾN TRE (Tú Minh)


* THẢM KỊCH BIỂN ĐÔNG (Vũ Duy Thái)


* THẢM SÁT TRÊN ĐẢO TRƯỜNG SA


* THỊ XÃ WESTMINSTER VINH DANH TƯỢNG ĐÀI THUYỀN NHÂN


* THÔNG BÁO CỦA ỦY BAN THỰC HIỆN ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN VN


* THƠ LÀM KHI ĐỌC TIN THUYỀN NHÂN (Viên Linh)


* THUYỀN NHÂN: ẤN TÍCH LỊCH SỬ


* THUYỀN NHÂN VÀ BIỂN ĐỘNG


* THUYỀN NHÂN VÀ MỘT VÀI HÌNH ẢNH CỨU NGƯỜI VƯỢT BIỂN


* THUYỀN NHÂN VIỆT NAM VƯỢT BIÊN, TỬ NẠN, ĐẾN BỜ TỰ DO ĐÃ GIÚP NHÂN LOẠI NHÌN RÕ ĐƯỢC CHÂN TƯỚNG CỦA CỘNG SẢN (Lý Đại Nguyên)


* TRÔI GIẠT VỀ ĐÂU (Nguyễn Hoàng Hôn)


* TRỞ VỀ ĐẢO XƯA... (Nguyễn Công Chính)


* TỪ TẤM BIA TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN Ở GALANG NHÌN RA CON ĐƯỜNG HÒA GIẢI


* TƯỢNG ĐÀI THUYỀN NHÂN VIỆT NAM ĐÃ CHÍNH THỨC ĐƯA VÀO WESTMINSTER MEMORIAL PARK


* TƯỢNG ĐÀI THUYỀN NHÂN ĐÃ ĐƯỢC ĐẶT VÀO VỊ TRÍ AN VỊ TRONG KHUÔN VIÊN WESTMINSTER MEMORIAL PARK


* TƯỞNG NIỆM QUỐC HẬN 30-4-2012

* VĂN TẾ THUYỀN BỘ NHÂN ĐÃ BỎ MÌNH TRÊN ĐƯỜNG TÌM TỰ DO


* VƯỢT BIỂN (Thanh Thanh)


* VƯỢT BIỂN MỘT MÌNH (Nguyễn Trần Diệu Hương)


* XIN VỀ ĐÂY CHỨNG GIÁM, AN GIẤC NGÀN THU


* XÓA DẤU VẾT TỘI ÁC (Phạm Phú Minh)


 Saigon Times USA

 

Ở MỘT NGÃ TƯ ĐƯỜNG

 

Thời gian cứ trôi qua, hết tháng lại năm, mới đó mà đã hơn vài chục năm, thủa tôi còn làm huấn luyện viên Thể Dục Dưỡng Sinh ở câu lạc bộ VIỆN Y DƯỢC HỌC DÂN TỘC, nơi ngã từ đường CÔNG LÝ và NGUỄN MINH CHIẾU SÀI GÒN, sau họ đổi thành đường Nam Kỳ Khởi Nghĩa và Nguyễn Trọng Tuyển.

Ở ngã tư đường này, tôi gặp lại biết bao nhiêu người thuộc chế độ cũ, và đồng thời cũng gặp bao nhiêu người thuộc chế đội mới, song tất cả 2 "thực thể" nêu trên, đều rất "thực tế", ấy là toàn bộ đang bắt đầu già nua và bệnh hoạn.

Chỉ khi tuổi tác bắt đầu già nua, và cơ thể, thân xác hoặc giả tâm hồn thực sự có vấn đề không bình thường, tất cả mới nằm, ngồi chung trên một chiếc chiếu, suy ngẫm thời gian quá vãng, hay buồn nản trước tương lai mịt mù sương khói hóa sinh.

Tại đây, câu lạc bộ DƯỠNG SINH, vào thập niên 80 thế kỷ trước, vừa qua cuộc đổi đời bi thảm 30-4-1975, sau khi đã khốn khổ lao đao ở các trại tù cộng sản từ Nam ra Bắc, rồi lại từ Bắc, trở về Nam, từng đợt một "khéo tu thì sống, vụng tu thì chết" nơi kiểu oan ức, thề bồi, chỉ có Trời, Phật biết, ấy là:

"Khéo tu thì nổi, vụng tu thì chìm" trong câu ca dao thường được nghe ở cửa biển, đầu sông:

"Đưa nhau ra cửa Thần Phù"...tận miền cực nam BẮC VIỆT xa xôi.

Như trên tôi đã trình bày, tôi được gặp lại biết bao người của chế độ cũ, thủa ông UNO tức Tông Tông... nhiệm chức nguyên thủ quốc gia VIỆT NAM CỘNG HÒA.

Rồi Tông Tông...tôi lưu lạc phương nào chẳng biết, số người đi theo ông thì ít, số người bị kẹt lại bởi đủ thứ lý do thì chao ôi, cũng khá đông.

Bởi vậy, nếu tôi nhớ không lầm, thì có một cặp ông bà dáng dấp thuộc giới quý tộc, đã đến câu lạc bộ...tôi, xin tập DƯỠNG DINH, để bảo vệ SỨC KHỎE, có lẽ thế, vì 2 ông bà nhìn tươi tắn, mạnh mẽ lắm có điều ông bà chỉ...nhìn ngắm thiên hạ chung quanh, ít thấy chuyện trò...thao thao, đôi khi mĩm cười kín đáo...

Thường khóa học DƯỠNG SINH trong vòng 3 tháng, nhưng không nguyên tắc đến độ các học viên phải theo đuổi lý thuyết và thao tác đến độ "cứng ngắc", học viên tùy nghi tập luyện, muốn nghỉ lưng chừng vv...cũng được.

Do đó, một buổi đẹp trời kia, tôi dang đi bộ từ nhà tới viện Y DƯỢC HỌC DÂN TỘC, thì vừa tới ngã tư nêu ở đầu bài, trên vỉa hè đường Công Lý cũ, tôi gặp ngay ông X. cũng từ đâu đến, tôi cười chào:

- Thưa bác không ở lại lớp tập, mà về sớm vậy?

Ông bà X. theo tôi vừa diễn tả, thì linh hoạt, khỏe khoắn, nhưng khi dừng lại nói chuyện cùng tôi, thấy có vẻ hơi buồn và ngập ngừng, ông không cười, nói vừa đủ nghe:

- Tôi đến câu lạc bộ xin nghỉ tập luôn cô ạ, không thấy cô, đang băn khoăn chưa gởi được lời chào, thì gặp cô vừa tới, may quá!

Chúng tôi đã quen với những sự dở dang tập luyện thể dục của học viện, nên không lấy làm ngạc nhiên_ Nhưng tôi vốn là huấn luyện viên, kiêm luôn thư ký, tiếp tân của văn phòng câu lạc bộ, nên cũng có vài câu giao tế chứ.

- Cũng sắp mãn khóa rồi, sao 2 bác không chờ kết thúc, dự lễ mãn khóa luôn.

Ông X. ngó chung quanh, nhìn đăm đăm vào bức tường đầy hoa giấy trước mặt, nắng vừa lên, hoa đỏ hồng như xác pháo, đẹp vô cùng, rồi ông X. nhìn lên trời mây trắng sáng mầu bạc, đoạn như là thở dài, vẫn nói nhỏ đủ nghe:

- Chúng tôi sắp xuất ngoại cô ạ, tôi biết cô thuộc chế độ cũ, chúng tôi rất quý mến cô, một người luôn lạc quan, đã phần nào giúp chúng tôi giữ được niềm tin tưởng...ngày mai tươi sáng.

Thủa đó, gần cuối thập niên 80 thế kỷ trước, nói ra được câu trên, quả là ông X. rất thật với suy nghĩ của riêng ông, và của chung những người xưa còn sót lại nơi cái thành phố hỗn tạp sau này.

Tôi lặng người đi, lại một người, một nhà, sắp lên đường...xuất cảnh, ông mặc bộ đồ bình thường, quần tây cũ và chiếc áo sơ mi màu xanh lơ kẻ sọc trắng nhỏ xíu, ông đưa tay lên túi áo, rút 2 cây bút Bic một màu xanh, một màu đỏ, mà mỗi lần ghi bài tập lý thuyết, ông thường dùng bút Bic xanh đỏ ấy để đánh dấu những điều cần thiết, và, ngần ngừ đưa cho tôi:

- Chẳng có gì tặng cô làm kỷ niệm, thôi cô cầm tạm 2 cây bút Bic này đi nhé.

- Ơ cháu có cần bút thước gì đâu, văn phòng phải cấp cho cháu phương tiện làm việc chứ.

Ông gật đầu, hơi...lúng túng:

- Tôi biết, tôi biết, nhưng cô cứ nhận đi, chút kỷ niệm cuối cùng tôi ở VIỆT NAM_ Tôi là BỬU NGHI, dù cho cô có ra được ngoại quốc, hay bị kẹt lại ở đây, có dịp thì cô gặp lại chúng tôi, thôi chào nhé, tạm biệt nhé.

Rồi ông X. lầm lũi đi những bước chậm và nặng trên đường, có lẽ ông đang nghĩ đến chuyện phải từ giã quê hương nay mai.

Ông BỬU NGHI, một công chức cao cấp trong phủ Tông Tông...tôi, chắc chắn có nhiều vị quân, cán chính đồng liêu, đồng song, đồng tuế với ông biết ông chứ.

Sau đó, thì có những chuyến ồ ạt trở về từ các trại tù cải tạo, rồi tiếp theo vài năm sau là các chuyến ồ ạt ra đi theo các diện đoàn tụ gia đình, hay bảo lãnh chiến hữu H.O., gia đình tôi được ra đi theo diện H.O. tái định cư ở HOA KỲ, vào mấy năm dầu thập niên 90 thế kỷ trước.

Ông BỬU NGHI, vị công chức cao cấp ở phủ đầu RỒNG Việt Nam Cộng Hòa hẳn ra đi theo diện đoàn tụ, do con cái hay thân nhân bảo lãnh, trước sự thay đổi rõ rệt, đến một xứ sở văn minh, đã có sẵn tất cả những phương tiện vật chất tiện nghi, tinh thần thoải mái...

Vậy mà trước lúc rời xa cố quận, quê hương chìm đắm hỗn mang, vẫn có điều gì như luyến lưu, nuối tiếc...Tất nhiên, vì đã sinh trưởng, lão thành ở đất mẹ thân thương rồi.

Cuộc đời trôi nổi, tôi cũng quên bẵng tất cả, tuy vậy hình ảnh phẳng lặng lúc chia tay ở một ngã tư đường, đôi khi nhớ lại, ồ, thì quên nhớ là chuyện bình thường đối với khách đường xa, đi mãi, bao nhiêu chặng đường dài là bấy nhiêu đám mây tan, tụ.

Vì thế, nữ sĩ THÂN THỊ NGỌC QUẾ là phu nhân của bác sĩ, họa sĩ DƯƠNG CẨM CHƯƠNG mới viết nên tác phẩm "MÂY TRẮNG ĐƯỜNG VỀ", khi bà đã năm, sáu mưới năm ở xứ người, vẫn muốn về quê hương, và đã về, đã mất ở quê hương_ Ông BỬU NGHI đã năm, sáu mươi năm ở quê hương, lại phải ra đi ở xứ người_ Nỗi ưu tư của người chạm vào tuổi già, như khách lữ hành đứng trước một ngã tư đường, biết được nơi mình đến, mình đi... nhưng vẫn như là có nổi gì bâng khuâng tồn tại mãi.

Hawthrone 27-8-2013

(Kỷ niệm ngày tới USA 22 năm trước)

CAO MỴ NHÂN