Saigon Times


Menu



Đài Tưởng Niệm

Thuyền Nhân

Việt Nam

Tiếp Theo...

* CẦU NGUYỆN VÀ TƯỞNG NIỆM NGÀY THUYỀN NHÂN VIỆT NAM NĂM 2016 TẠI NAM CALI


* 40 NĂM QUỐC HẬN LỄ TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN, BỘ NHÂN ĐÃ BỎ MÌNH TRÊN ĐƯỜNG TÌM TỰ DO


* 30 THÁNG TƯ, TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN (Vi Anh)


* BI SỬ THUYỀN NHÂN (Nguyễn Quốc Cường)


* BIỂN ĐÔNG LỤC BÌNH TRÔI


* CÁI GIÁ CỦA TỰ DO


* CÁNH BÈO BIỂN CẢ (Văn Qui)


* CÂU CHUYỆN CẢM ĐỘNG VỀ CON TÀU MANG SỐ MT065


* CẦU SIÊU BẠT ĐỘ TẠI ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN VIỆT NAM WESTMINSTER


* CHUYỆN KỂ HÀNH TRÌNH BIỂN ĐÔNG (Nhiều Tác Giả)


* CHỨNG TÍCH ĐỂ ĐỜI: ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN (Vi Anh)


* CHUYẾN VƯỢT BIÊN ĐẪM MÁU (Mai Phúc)


* CHUYẾN VƯỢT BIỂN HÃI HÙNG


* CON ĐƯỜNG TÌM TỰ DO (Trần Văn Khanh)


* CÒN NHỚ HAY QUÊN (Nguyễn Tam Giang)


* DẠ TIỆC VĂN NGHỆ "LỜI NGUYỆN GIỮA BIỂN ĐÔNG" THÀNH CÔNG NGOÀI DỰ KIẾN CỦA BAN TỔ CHỨC


* ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN (Việt Hải)


* ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN TẠI QUẬN CAM (Vi Anh)


* ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN VIỆT NAM: BIỂU TƯỢNG THIÊNG LIÊNG CỦA NIỀM KHÁT VỌNG TỰ DO VÀ NHÂN QUYỀN


* ĐÊM DÀI VÔ TẬN (Lê Thị Bạch Loan)


* ĐI VỀ ĐÂU (Hoàng Thị Kim Chi)


* GALANG: BIA TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN VIỆT NAM BỊ PHÁ BỎ


* GALANG MỘT THỜI - MỘT ĐỜI (Nguyễn Mạnh Trinh)


* GIÁNG NGỌC PHỎNG VẤN NHÀ THƠ THÁI TÚ HẠP VÀ NỮ SĨ ÁI CẦM VỀ LỄ KHÁNH THÀNH ĐTNTNVN


* GIỌT NƯỚC MẮT CHO NGƯỜI TÌM TỰ DO (Lê Đinh Hùng)


* HẢI ĐẢO BUỒN LÂU BI ĐÁT


*"HÀNH TRÌNH BIỂN ĐÔNG: TỰ DO, MỘT NHU CẦU THIẾT YẾU, ĐÁNG ĐỂ TA ĐI TÌM"


*HÀNH TRÌNH GIAN NAN TÌM TỰ DO  


* HÀNH TRÌNH TÌM CON NƠI BIỂN ĐÔNG


* HÌNH ẢNH MỚI NHẤT CHUẨN BỊ KHÁNH THÀNH VÀO THÁNG 04-2009


* HÒN ĐẢO BỊ LÃNG QUÊN (Meng Yew Choong)


* HỘI ĐỒNG THÀNH PHỐ VINH DANH ỦY BAN THỰC HIỆN ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN VIỆT NAM


* HỘI ĐỒNG THÀNH PHỐ WESTMINSTER THÔNG QUA NGHỊ QUYẾT “NGÀY THUYỀN NHÂN VIỆT NAM”


* KHÁNH THÀNH ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN VIỆT NAM TẠI NAM CALI


* KHẮC TÊN TRÊN BIA TƯỞNG NIỆM (Việt Hải)


* LÀN SÓNG THUYỀN NHÂN MỚI


* LỄ ĐỘNG THỔ KHỞI CÔNG XÂY DỰNG ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN VIỆT NAM


* LỄ KHÁNH THÀNH TRỌNG THỂ ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN VIỆT NAM TẠI QUẬN CAM


* LỄ TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN TỔ CHỨC TRANG NGHIÊM TẠI NGHĨA TRANG WESTMINSTER MEMORIAL PARK


* LÒNG NHÂN ÁI (Tâm Hồng)


* LỜI NGUYỆN GIỮA BIỂN ĐÔNG (Thơ Thái Tú Hạp)


* MEMORIAL TO BOAT PEOPLE WHO DIED TO BE DEDICATED SATURDAY


* MỘT CÁI GIÁ CỦA TỰ DO (Trần Văn Hương)


* MƠ ƯỚC "MỘT NGÀY TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN" ĐÃ TRỞ THÀNH SỰ THẬT


* NGÀY THUYỀN NHÂN VIỆT NAM NĂM THỨ 5


* "NGÀY THUYỀN NHÂN VIỆT NAM" TỔ CHỨC TRỌNG THỂ TẠI WESTMINSTER


* NGƯỜI PHỤ NỮ SỐNG SÓT SAU CHUYẾN VƯỢT BIỂN KINH HOÀNG


* NHỮNG CHUYỆN HÃI HÙNG CỦA THUYỀN NHÂN (Biệt Hải)


* NHỮNG NGƯỜI ĐÃ CHẾT ĐỀU CÓ THẬT (Ngô Dân Dụng)


* NHỮNG THÁNG NGÀY YÊU DẤU NƠI HOANG ĐẢO (Tuấn Huy)


* NỖI BẤT HẠNH ĐỜI TÔI (Thùy Yên) 


* NỖI KHỔ CỦA MỘT THUYỀN NHÂN (Thy Vũ Thảo Uyên)


* NƯỚC MẮT CỦA MỘT THUYỀN NHÂN (Nguyễn Mỹ Linh)


* SAIGON TIMES PHỎNG VẤN MỤC SƯ HÀ JIMMY CILLPAM 4 NĂM CÓ MẶT TRÊN TÀU AKUNA CỨU HƠN 5000 NGƯỜI VIỆT NAM VƯỢT BIỂN TÌM TỰ DO TRÊN BIỂN ĐÔNG


* TÀU SẮT BẾN TRE (Tú Minh)


* THẢM KỊCH BIỂN ĐÔNG (Vũ Duy Thái)


* THẢM SÁT TRÊN ĐẢO TRƯỜNG SA


* THỊ XÃ WESTMINSTER VINH DANH TƯỢNG ĐÀI THUYỀN NHÂN


* THÔNG BÁO CỦA ỦY BAN THỰC HIỆN ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN VN


* THƠ LÀM KHI ĐỌC TIN THUYỀN NHÂN (Viên Linh)


* THUYỀN NHÂN: ẤN TÍCH LỊCH SỬ


* THUYỀN NHÂN VÀ BIỂN ĐỘNG


* THUYỀN NHÂN VÀ MỘT VÀI HÌNH ẢNH CỨU NGƯỜI VƯỢT BIỂN


* THUYỀN NHÂN VIỆT NAM VƯỢT BIÊN, TỬ NẠN, ĐẾN BỜ TỰ DO ĐÃ GIÚP NHÂN LOẠI NHÌN RÕ ĐƯỢC CHÂN TƯỚNG CỦA CỘNG SẢN (Lý Đại Nguyên)


* TRÔI GIẠT VỀ ĐÂU (Nguyễn Hoàng Hôn)


* TRỞ VỀ ĐẢO XƯA... (Nguyễn Công Chính)


* TỪ TẤM BIA TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN Ở GALANG NHÌN RA CON ĐƯỜNG HÒA GIẢI


* TƯỢNG ĐÀI THUYỀN NHÂN VIỆT NAM ĐÃ CHÍNH THỨC ĐƯA VÀO WESTMINSTER MEMORIAL PARK


* TƯỢNG ĐÀI THUYỀN NHÂN ĐÃ ĐƯỢC ĐẶT VÀO VỊ TRÍ AN VỊ TRONG KHUÔN VIÊN WESTMINSTER MEMORIAL PARK


* TƯỞNG NIỆM QUỐC HẬN 30-4-2012

* VĂN TẾ THUYỀN BỘ NHÂN ĐÃ BỎ MÌNH TRÊN ĐƯỜNG TÌM TỰ DO


* VƯỢT BIỂN (Thanh Thanh)


* VƯỢT BIỂN MỘT MÌNH (Nguyễn Trần Diệu Hương)


* XIN VỀ ĐÂY CHỨNG GIÁM, AN GIẤC NGÀN THU


* XÓA DẤU VẾT TỘI ÁC (Phạm Phú Minh)


 Saigon Times USA

 

KẺ THA HƯƠNG

 

CAO MỴ NHÂN

 

Có tới 2 người đóng góp cho tôi viết nên bài này: Kẻ Tha Hương hay Trầm Tư Của Một Tín Đồ.

Ngày tôi rời quê mẹ, ra đi tìm quê hương mới, vị giáo sư dạy Pháp Văn ở vài trường trung học Saigon, qua giới thiệu thơ văn trước đó, là bạn khá thân với thi sĩ lão thành Hà Thượng Nhân vừa quá cố năm ngoái, tới thăm tôi lần sau cùng, ông ta, giáo sư Pháp Văn, gởi cho tôi tờ giấy viết tay: L' Exilé của F. De Lamennais, chỉ một trang thôi, chữ viết thật nhỏ, hơi nghiêng... nhưng tôi chỉ thích cái đồng hồ, phải nói là rất đẹp, mà đơn giản như bản tính của ông, tặng tôi.

Bên cạnh kỷ niệm nêu trên, là 4, 5 tập bản thảo đã đánh máy, viết về văn chương văn học Pháp, Anh. Những tác giả cận và hiện đại. Vị giáo sư Pháp Văn cứ đinh ninh tôi... giỏi lắm, về cả 2 mặt tinh thần và vật chất, ý ông muốn tôi nhờ ai đâu đó, in ấn, xuất bản dùm ông, vì ông đang kẹt ở quê nhà.

Thú thật bấy giờ, cách đây đã hai chục năm, tôi chỉ mong ước được sớm tới Hoa Kỳ để thay đổi cuộc sống khá hơn, nên nhận thì nhận, mà nào tôi có để tâm vào việc gởi gấm đó đâu. Tôi phải dồn hết tâm trí vào các sinh hoạt trước mặt, như học hành, tìm việc làm chẳng hạn.

Một ngày kia tôi đã có việc làm, tương đối hợp với ý thích của mình, là thư ký văn phòng cho trường thẩm mỹ Redondo Beach, lại cũng do ông bà bạn quen cũ ở Đà Nẵng xưa, nguyên Trung tá Quân Cảnh Nguyễn Trọng Mạc có thời làm chỉ huy trưởng trại giam tù binh cộng sản ở Non Nước, nay phụ tá cho phu nhân ông, là bà Nancy Nghĩa giám đốc.

Tại văn phòng trường thẩm mỹ đó, một nữ học viên từ Paris qua học thêm nghề chăm sóc sắc đẹp, bà rất lịch sự và rất Tây, thỉnh thoảng tới bàn làm việc của tôi, rồi thân quen hơn một chút, tuần lễ kế tiếp, bà trao cho tôi bài thơ chép lại Một Buổi Dạo Phố của tác giả Lê Văn Phong còn chua thêm mấy chữ tưởng nhớ...

Đọc thơ, tôi thực lòng xúc động, hỏi thăm sao bà quen biết giáo sư Pháp Văn mà tôi đề cập ở trên, bà nghiêm mặt trả lời, quen với gia đình ông giáo sư, nay ông ấy mất rồi.

Tôi chỉ thốt được tiếng "Tại sao?"

Tôi bị dày vò không bởi bài thơ "Một buổi dạo phố", ông ta đã một mình lang thang trên phố xá Saigon, bi lụy vì tình cảm cho một Kẻ Tha Hương, mà vì mớ bản thảo, mấy cuốn dày cộm của ông, tôi đã chẳng chú tâm giúp ông một mảy may.

Từ ngày tới Mỹ, tôi chưa bị buồn bã vì chuyện tha hương, nên chưa chịu đọc L' Exilé ông gởi tặng tôi lúc rời đất nước.

Buổi đó về nhà, tức tốc tìm lại bản thảo và tờ rời ông trao lúc chia tay, bằng tiếng Pháp, nên khó mà thấm thía, tôi vội gởi qua nhà văn Đặng Trần Huân để nhà văn rất chuyên Pháp ngữ này, dịch "qua loa" cho tôi gấp.

Nhà văn Đặng Trần Huân bảo là:

- Phải dịch kỹ, để cô đừng rỡn chơi chuyện tình cảm, hơn nữa, bài Kẻ Tha Hương còn là Paroles D'un Croyant tức Trầm Tư Của Một Tín Đồ.

Nhà văn Đặng Trần Huân hỏi dò:

- Người muốn chuyển cho cô bài băn L' Exilé này ở đâu rồi?

Tôi đáp gọn: "Ông ta đã chết!"

Lại một câu thốt tình cờ như tôi đã thốt: "Tại sao?"

- Người bạn nói lại với tôi thôi, tôi không liên lạc với ông ấy từ ngày tới Hoa Kỳ.

Kẻ Tha Hương thoạt thì thâu tóm những khắc khoải, buồn phiền của những người rời xa Tổ quốc, đất mẹ, gia đình. Ở đâu, Kẻ Tha Hương cũng buồn bã, nhớ nhung, tha thiết, tiếc nuối và cô đơn.

Những hình ảnh rất bình thường, tầm thường cũng gợi cho Kẻ Tha Hương nào đó trên trái đất nhớ về dĩ vãng, nhưng Kẻ Tha Hương lại không bắt kịp được cảm giác vừa đến đã đi, cách biệt ngay...

Nhà văn Đặng Trần Huân nói tôi nên đọc kỹ, đọc kỹ hơn từng lời mà tác giả F. De Lamennais kê ra mỗi câu, từ căn nhà ấm, khói chiều bay, từ những đứa trẻ, đến các cụ già xa lạ, ở đâu Kẻ Tha Hương cũng cô đơn.

Nhiều hình ảnh lắm, nhưng tất cả đều không phải của mình.

Bài viết mở đầu:

Người ấy lang thang trên Trái đất...

Rồi kết thúc:

Người ta cứ đi, đi mãi, lạc lõng trên quả địa cầu. Xin Thượng Đế dìu dắt kẻ tha hương khốn khổ.

- Cô có thấy ý nghĩa của bài viết, chính là những lời lẽ, những suy tư của một tín đồ. Như vậy chúng ta, phải hiểu sâu hơn, cao hơn, nghĩa là cho dù ta có ở đâu trên trái đất, trên hành tinh này, vẫn cô đơn.

- Tức là chung quanh, gần, xa vẫn không phải của ta.

Nhà văn Đặng Trần Huân, người viết truyện cười, nhưng hiếm khi thấy ông cười, ngay trong lúc đối thoại với bất cứ tha nhân, bằng hữu, ông vẫn giữ thái độ xa cách và trầm tư. Hoặc giả nếu có cười, là cũng qua một câu châm biếm.

Này nhé, F. De Lamennais vừa viết:

Mình chỉ có thể có bạn bè, có cha mẹ, có anh chị em khi mình ở quê hương. Kẻ tha hương ở nơi nào cũng cô đơn.

Tức là có tất cả điều mong ước, lập tức ông tín đồ trên lại khẳng định:

Hỡi kẻ tha hương khốn khổ, thôi đừng rên rỉ nữa, tất cả đều tha hương như người, tất cả đều lướt qua rồi tan biến, cha mẹ, anh em, bè bạn.

Quê hương không phải ở đây, người ta vô vọng đi tìm nó, người ta coi nó như nơi tạm trú qua đêm.

Biết rằng lời lẽ thanh cao, ngôn ngữ thần học, đạo học, nhưng quả thật là buồn khi cứ ngồi phân tích, rồi tổng hợp hay tổng hợp rồi phân tích... ở khía cạnh nào, vẫn không giải tỏa được nỗi suy tư của một lữ khách cô độc, một Kẻ Tha Hương ngắn hạn hay lâu dài...

Hawthorne 18-7-2012

CAO MỴ NHÂN