SG1


Menu



Đài Tưởng Niệm

Thuyền Nhân

Việt Nam

Tiếp Theo...

* CẦU NGUYỆN VÀ TƯỞNG NIỆM NGÀY THUYỀN NHÂN VIỆT NAM NĂM 2016 TẠI NAM CALI


* 40 NĂM QUỐC HẬN LỄ TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN, BỘ NHÂN ĐÃ BỎ MÌNH TRÊN ĐƯỜNG TÌM TỰ DO


* 30 THÁNG TƯ, TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN (Vi Anh)


* BI SỬ THUYỀN NHÂN (Nguyễn Quốc Cường)


* BIỂN ĐÔNG LỤC BÌNH TRÔI


* CÁI GIÁ CỦA TỰ DO


* CÁNH BÈO BIỂN CẢ (Văn Qui)


* CÂU CHUYỆN CẢM ĐỘNG VỀ CON TÀU MANG SỐ MT065


* CẦU SIÊU BẠT ĐỘ TẠI ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN VIỆT NAM WESTMINSTER


* CHUYỆN KỂ HÀNH TRÌNH BIỂN ĐÔNG (Nhiều Tác Giả)


* CHỨNG TÍCH ĐỂ ĐỜI: ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN (Vi Anh)


* CHUYẾN VƯỢT BIÊN ĐẪM MÁU (Mai Phúc)


* CHUYẾN VƯỢT BIỂN HÃI HÙNG


* CON ĐƯỜNG TÌM TỰ DO (Trần Văn Khanh)


* CÒN NHỚ HAY QUÊN (Nguyễn Tam Giang)


* DẠ TIỆC VĂN NGHỆ "LỜI NGUYỆN GIỮA BIỂN ĐÔNG" THÀNH CÔNG NGOÀI DỰ KIẾN CỦA BAN TỔ CHỨC


* ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN (Việt Hải)


* ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN TẠI QUẬN CAM (Vi Anh)


* ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN VIỆT NAM: BIỂU TƯỢNG THIÊNG LIÊNG CỦA NIỀM KHÁT VỌNG TỰ DO VÀ NHÂN QUYỀN


* ĐÊM DÀI VÔ TẬN (Lê Thị Bạch Loan)


* ĐI VỀ ĐÂU (Hoàng Thị Kim Chi)


* GALANG: BIA TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN VIỆT NAM BỊ PHÁ BỎ


* GALANG MỘT THỜI - MỘT ĐỜI (Nguyễn Mạnh Trinh)


* GIÁNG NGỌC PHỎNG VẤN NHÀ THƠ THÁI TÚ HẠP VÀ NỮ SĨ ÁI CẦM VỀ LỄ KHÁNH THÀNH ĐTNTNVN


* GIỌT NƯỚC MẮT CHO NGƯỜI TÌM TỰ DO (Lê Đinh Hùng)


* HẢI ĐẢO BUỒN LÂU BI ĐÁT


*"HÀNH TRÌNH BIỂN ĐÔNG: TỰ DO, MỘT NHU CẦU THIẾT YẾU, ĐÁNG ĐỂ TA ĐI TÌM"


*HÀNH TRÌNH GIAN NAN TÌM TỰ DO  


* HÀNH TRÌNH TÌM CON NƠI BIỂN ĐÔNG


* HÌNH ẢNH MỚI NHẤT CHUẨN BỊ KHÁNH THÀNH VÀO THÁNG 04-2009


* HÒN ĐẢO BỊ LÃNG QUÊN (Meng Yew Choong)


* HỘI ĐỒNG THÀNH PHỐ VINH DANH ỦY BAN THỰC HIỆN ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN VIỆT NAM


* HỘI ĐỒNG THÀNH PHỐ WESTMINSTER THÔNG QUA NGHỊ QUYẾT “NGÀY THUYỀN NHÂN VIỆT NAM”


* KHÁNH THÀNH ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN VIỆT NAM TẠI NAM CALI


* KHẮC TÊN TRÊN BIA TƯỞNG NIỆM (Việt Hải)


* LÀN SÓNG THUYỀN NHÂN MỚI


* LỄ ĐỘNG THỔ KHỞI CÔNG XÂY DỰNG ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN VIỆT NAM


* LỄ KHÁNH THÀNH TRỌNG THỂ ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN VIỆT NAM TẠI QUẬN CAM


* LỄ TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN TỔ CHỨC TRANG NGHIÊM TẠI NGHĨA TRANG WESTMINSTER MEMORIAL PARK


* LÒNG NHÂN ÁI (Tâm Hồng)


* LỜI NGUYỆN GIỮA BIỂN ĐÔNG (Thơ Thái Tú Hạp)


* MEMORIAL TO BOAT PEOPLE WHO DIED TO BE DEDICATED SATURDAY


* MỘT CÁI GIÁ CỦA TỰ DO (Trần Văn Hương)


* MƠ ƯỚC "MỘT NGÀY TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN" ĐÃ TRỞ THÀNH SỰ THẬT


* NGÀY THUYỀN NHÂN VIỆT NAM NĂM THỨ 5


* "NGÀY THUYỀN NHÂN VIỆT NAM" TỔ CHỨC TRỌNG THỂ TẠI WESTMINSTER


* NGƯỜI PHỤ NỮ SỐNG SÓT SAU CHUYẾN VƯỢT BIỂN KINH HOÀNG


* NHỮNG CHUYỆN HÃI HÙNG CỦA THUYỀN NHÂN (Biệt Hải)


* NHỮNG NGƯỜI ĐÃ CHẾT ĐỀU CÓ THẬT (Ngô Dân Dụng)


* NHỮNG THÁNG NGÀY YÊU DẤU NƠI HOANG ĐẢO (Tuấn Huy)


* NỖI BẤT HẠNH ĐỜI TÔI (Thùy Yên) 


* NỖI KHỔ CỦA MỘT THUYỀN NHÂN (Thy Vũ Thảo Uyên)


* NƯỚC MẮT CỦA MỘT THUYỀN NHÂN (Nguyễn Mỹ Linh)


* SAIGON TIMES PHỎNG VẤN MỤC SƯ HÀ JIMMY CILLPAM 4 NĂM CÓ MẶT TRÊN TÀU AKUNA CỨU HƠN 5000 NGƯỜI VIỆT NAM VƯỢT BIỂN TÌM TỰ DO TRÊN BIỂN ĐÔNG


* TÀU SẮT BẾN TRE (Tú Minh)


* THẢM KỊCH BIỂN ĐÔNG (Vũ Duy Thái)


* THẢM SÁT TRÊN ĐẢO TRƯỜNG SA


* THỊ XÃ WESTMINSTER VINH DANH TƯỢNG ĐÀI THUYỀN NHÂN


* THÔNG BÁO CỦA ỦY BAN THỰC HIỆN ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN VN


* THƠ LÀM KHI ĐỌC TIN THUYỀN NHÂN (Viên Linh)


* THUYỀN NHÂN: ẤN TÍCH LỊCH SỬ


* THUYỀN NHÂN VÀ BIỂN ĐỘNG


* THUYỀN NHÂN VÀ MỘT VÀI HÌNH ẢNH CỨU NGƯỜI VƯỢT BIỂN


* THUYỀN NHÂN VIỆT NAM VƯỢT BIÊN, TỬ NẠN, ĐẾN BỜ TỰ DO ĐÃ GIÚP NHÂN LOẠI NHÌN RÕ ĐƯỢC CHÂN TƯỚNG CỦA CỘNG SẢN (Lý Đại Nguyên)


* TRÔI GIẠT VỀ ĐÂU (Nguyễn Hoàng Hôn)


* TRỞ VỀ ĐẢO XƯA... (Nguyễn Công Chính)


* TỪ TẤM BIA TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN Ở GALANG NHÌN RA CON ĐƯỜNG HÒA GIẢI


* TƯỢNG ĐÀI THUYỀN NHÂN VIỆT NAM ĐÃ CHÍNH THỨC ĐƯA VÀO WESTMINSTER MEMORIAL PARK


* TƯỢNG ĐÀI THUYỀN NHÂN ĐÃ ĐƯỢC ĐẶT VÀO VỊ TRÍ AN VỊ TRONG KHUÔN VIÊN WESTMINSTER MEMORIAL PARK


* TƯỞNG NIỆM QUỐC HẬN 30-4-2012

* VĂN TẾ THUYỀN BỘ NHÂN ĐÃ BỎ MÌNH TRÊN ĐƯỜNG TÌM TỰ DO


* VƯỢT BIỂN (Thanh Thanh)


* VƯỢT BIỂN MỘT MÌNH (Nguyễn Trần Diệu Hương)


* XIN VỀ ĐÂY CHỨNG GIÁM, AN GIẤC NGÀN THU


* XÓA DẤU VẾT TỘI ÁC (Phạm Phú Minh)


 Saigon Times USA

MỘT NGÀY CUỐI THÁNG 3

CAO MỴ NHÂN


Rời căn cứ hải quân Tiên Sha vào nửa đêm 27 sắp qua ngày 28-3-1975, tôi được Đại tá Hoàng Mạnh Đáng, tham mưu trưởng Quân Đoàn I / Quân Khu 1 chỉ thị qua Thiếu tá Hoàng Xuân Đạm, chánh văn phòng Tham Mưu trưởng, rằng tôi có thể tìm phương tiện cho con cái về Saigon, rồi trở ra Đà Nẵng tiếp tục làm việc.
Tôi còn nhớ như in, buổi chiều ngày 27-3 ấy, khuôn mặt buồn sũng nước mắt Thiếu tá Hoàng Xuân Đạm nói với tôi:
- Các trưởng phòng, ban Bộ Tư Lệnh trên tàu ngoài khơi hết rồi, họ làm việc ngoài ấy cả tuần nay, hầu hết gia đình họ đi Saigon rồi, chỉ còn gia đình cô và gia đình tôi là kẹt lại, cô thu xếp đưa tụi nhỏ đi, rồi phải trở ra đây, còn nhiều công tác lắm.
Thật là:
Bốn bề bát ngát xa trông
Một màu hỗn loạn từ đông sang đoài...
Giờ phút đó, làm gì có phương tiện để cho con cái vào Saigon đây. Tôi về nhà, băn khoăn, lo lắng kinh khủng. Khổ nỗi cách đó 2 ngày, tức 25-3-1975, Tổng cục chiến tranh chính trị và Cục xã hội lại gởi ra một phái đoàn gồm 7 vị như sau:
- Trung tá Khuê
- Dược sĩ Dũng
- Một thiếu úy Tâm lý chiến
- Một thông tấn viên
- Một nhiếp ảnh viên
- Và 2 ông dân dự thuộc Đài Phát Thanh Xám (tức đài Mỹ, Việt đặc biệt).
Nhưng tới Đà Nẵng, 2 ông dân sự Đài này biến nhanh vào đám đông đang hỗn độn di tản, rồi sau cũng tự lo được phương tiện trở về Saigon. Chỉ có 5 vị nhà binh nêu trên là, tất nhiên theo sát công tác xã hội tiền phương của... tôi.
Tất cả trường học và cơ sở công cộng đều phải dành cho dân chúng từ Quảng Trị, Huế di tản vào tạm trú. Tất cả các khách sạn đều chật cứng các giới người tứ phương tới, nên phái đoàn 5 vị nhà binh đương nêu phải cư trú bất đắc dĩ ở nhà tôi, khiến lòng tôi cứ nóng như lửa đốt vì trăm thứ phải lo.
Đã thế, trung tá Khuê trưởng phái đoàn còn tươi cười giải thích cho tôi nghe:
- Cô chưa có kinh nghiệm về di tản chiến thuật gì cả. Này nhé, trung ương muốn dồn lực lượng quân ta vào 3 điểm chủ yếu, để có thể phản công, là Cảnh Dương (Huế), Chu Lai (Quang Ngãi) và chính Đà Nẵng này, cứ an tâm, đừng lo lắng nữa.
Vào đêm 27-3-1975 đó, những quả pháo to cối sầm của Việt Cộng bắt đầu nã các điểm ngoài vòng đai thành phố, mấy gia đình thuộc Phòng xã hội QĐ1/QK1 của... tôi phải chạy tới nhà ông trung sĩ Bảo tài xế kiêm thủ kho của Phòng Xã Hội ở Thanh Bồ, tức gần Trẹm, cửa sông Hàn ra biển Thanh Bình để tránh pháo kích, các vị trong phái đoàn trung tá Khuê vẫn ở lại nhà tôi.
12 giờ đêm 27-3-1975, nghe tiếng xe hơi đậu sát cửa nhà trung sĩ Bảo, giọng nói rất nhỏ của ông xã tôi:
- Có 2 chiếc tàu Phi Luật Tuân đậu ở Tiên Sha, Tổng lãnh sự Mỹ cho tất cả nhân viên Mỹ và gia đình di tản vô Saigon, rồi đi Phi Luật Tân, cho các con đi ngay.
Hồi đó ông xã tôi làm ở cơ quan DAO trong phi trường Đà Nẵng, anh có xe hơi riêng, nên khi chúng tôi vội vàng mở cửa nhà trung sĩ Bảo, để cùng... chạy loạn, chúng tôi đã thấy các vị trong phái đoàn ngồi trên xe của ông xã tôi. Thế là chúng tôi phải nhờ Bảo lái xe Phòng Xã Hội, chất gia đình ông Bảo, gia đình 2 cô Xã Hội đi luôn. Ngồi trên xe ông xã tôi, tôi không dám hỏi trung tá Khuê một câu gì nữa.
2 chiếc xe nhỏ mà chở 4 gia đình cùng phái đoàn tản cư, y như sau này quý vị đi vượt biên, tức là chật ních vậy.
Xe chạy trên đường Độc Lập, qua viện bảo tàng Chàm, chạy hết đường Trưng Nữ Vương, ngang trại Nguyễn Tri Phương, tức Bộ Tư Lệnh QĐI/QK1 của... tôi, rồi qua cầu Trình Minh Thế, để rẽ trái đi Tiên Sha, tôi cứ nhìn lại đằng sau, thấy còn những quân nhân đi quanh các dãy nhà ngói cao, điện còn thắp sáng các hành lang phòng ốc Bộ tư lệnh. Có đâu ngờ đó là lần chót tôi nhìn thấy nơi tôi làm việc gần chục năm, từ 1-11-1965 tới 27-3-1975.
Những gian truân dọc đường tản cư, nói thế cho nhẹ, vì danh xưng Di Tản có tính cách chiến thuật, mà tôi đem gia đình vô Saigon tị nạn, thì mắc cỡ quá đối với một quân nhân có chút gì cảm khái, xúc động, nên tôi băng qua đoạn trường này, cả những thương tâm tôi phải gặp hay chứng kiến... Để chỉ nói lên điều này tôi sắp phải bật khóc khi ban chỉ huy tàu Phi Luật Tân lên boong làm lễ chào thành phố Đà Nẵng thất thủ, buổi sáng 29-3-1275, tàu đang chạy ngang hải phận Quy Nhơn.
Sau khi tàu Phi Luật Tân rút neo, rời Tiên Sha đêm gần sáng ngày 28-3-1975, tàu bọc qua căn cứ hải quân Vùng 1 Duyên Hải rồi thẳng đường sóng biếc, chạy về hướng Nam, tàu luôn luôn chạy sát bờ thềm lục địa, tức là chúng tôi dù chen chúc như cá hộp, vẫn còn khoảng khoát không gian để nhìn vô làng mạc, cây cối, núi non, vẫn nhìn thấy được mặt trời mọc, mặt trời lặn, và một viền xanh màu lá phía tây thân tàu, là đất liền duyên hải miền Trung.
Bỗng chị chuẩn úy Trần Thị Tứ, phụ tá tôi ôm mặt khóc, tôi chưa định thần xem chuyện gì, thì chị nói:
- Ông sĩ quan hải quân Phi Luật Tân nói mất Đà Nẵng rồi, họ sắp làm lễ trên boong tàu, và kèn đồng sẽ thổi bài tiễn biệt Quân Khu I.
Ông xã chị Tứ, ông xã tôi, ông tài xế và một loạt các ông xã của các bà, các cô Phòng xã hội QĐI/QK1 chúng tôi, đều chưa rời Đã Nẵng.
Chỉ có quý vị nào, đã ở hoàn cảnh chúng tôi hôm đó, chồng đang rơi vào tình huống mất mát, biết bao giờ trở lại mái nhà xưa, thành phố cũ v.v... mới thấy được tâm trạng não nề, khốn khổ làm sao.
Hạm trưởng tàu Phi Luật Tân đứng trước máy vi âm, mặt giữ vẻ nghiêm, nói tiếng Anh giọng cất buồn rằng: "Chúng tôi chia sẻ nỗi buồn thương cùng quý vị đã sống lâu năm, đã sinh ra và lớn lên ở Đà Nẵng, thành phố rực rỡ, tươi đẹp của quý vị, nay Cộng Sản tiến chiếm đóng, rất buồn, rất buồn, thân ái...".
Tuy Đà Nẵng không phải quê hương tôi, nhưng tôi đã có chồng, sanh con ở thành phố đó, tôi lặng người một lúc, rồi nước mắt trào ra.
Hawthorn 4-3-2012
CAO MỴ NHÂN