SG1


Menu



Đài Tưởng Niệm

Thuyền Nhân

Việt Nam

Tiếp Theo...

* CẦU NGUYỆN VÀ TƯỞNG NIỆM NGÀY THUYỀN NHÂN VIỆT NAM NĂM 2016 TẠI NAM CALI


* 40 NĂM QUỐC HẬN LỄ TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN, BỘ NHÂN ĐÃ BỎ MÌNH TRÊN ĐƯỜNG TÌM TỰ DO


* 30 THÁNG TƯ, TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN (Vi Anh)


* BI SỬ THUYỀN NHÂN (Nguyễn Quốc Cường)


* BIỂN ĐÔNG LỤC BÌNH TRÔI


* CÁI GIÁ CỦA TỰ DO


* CÁNH BÈO BIỂN CẢ (Văn Qui)


* CÂU CHUYỆN CẢM ĐỘNG VỀ CON TÀU MANG SỐ MT065


* CẦU SIÊU BẠT ĐỘ TẠI ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN VIỆT NAM WESTMINSTER


* CHUYỆN KỂ HÀNH TRÌNH BIỂN ĐÔNG (Nhiều Tác Giả)


* CHỨNG TÍCH ĐỂ ĐỜI: ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN (Vi Anh)


* CHUYẾN VƯỢT BIÊN ĐẪM MÁU (Mai Phúc)


* CHUYẾN VƯỢT BIỂN HÃI HÙNG


* CON ĐƯỜNG TÌM TỰ DO (Trần Văn Khanh)


* CÒN NHỚ HAY QUÊN (Nguyễn Tam Giang)


* DẠ TIỆC VĂN NGHỆ "LỜI NGUYỆN GIỮA BIỂN ĐÔNG" THÀNH CÔNG NGOÀI DỰ KIẾN CỦA BAN TỔ CHỨC


* ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN (Việt Hải)


* ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN TẠI QUẬN CAM (Vi Anh)


* ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN VIỆT NAM: BIỂU TƯỢNG THIÊNG LIÊNG CỦA NIỀM KHÁT VỌNG TỰ DO VÀ NHÂN QUYỀN


* ĐÊM DÀI VÔ TẬN (Lê Thị Bạch Loan)


* ĐI VỀ ĐÂU (Hoàng Thị Kim Chi)


* GALANG: BIA TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN VIỆT NAM BỊ PHÁ BỎ


* GALANG MỘT THỜI - MỘT ĐỜI (Nguyễn Mạnh Trinh)


* GIÁNG NGỌC PHỎNG VẤN NHÀ THƠ THÁI TÚ HẠP VÀ NỮ SĨ ÁI CẦM VỀ LỄ KHÁNH THÀNH ĐTNTNVN


* GIỌT NƯỚC MẮT CHO NGƯỜI TÌM TỰ DO (Lê Đinh Hùng)


* HẢI ĐẢO BUỒN LÂU BI ĐÁT


*"HÀNH TRÌNH BIỂN ĐÔNG: TỰ DO, MỘT NHU CẦU THIẾT YẾU, ĐÁNG ĐỂ TA ĐI TÌM"


*HÀNH TRÌNH GIAN NAN TÌM TỰ DO  


* HÀNH TRÌNH TÌM CON NƠI BIỂN ĐÔNG


* HÌNH ẢNH MỚI NHẤT CHUẨN BỊ KHÁNH THÀNH VÀO THÁNG 04-2009


* HÒN ĐẢO BỊ LÃNG QUÊN (Meng Yew Choong)


* HỘI ĐỒNG THÀNH PHỐ VINH DANH ỦY BAN THỰC HIỆN ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN VIỆT NAM


* HỘI ĐỒNG THÀNH PHỐ WESTMINSTER THÔNG QUA NGHỊ QUYẾT “NGÀY THUYỀN NHÂN VIỆT NAM”


* KHÁNH THÀNH ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN VIỆT NAM TẠI NAM CALI


* KHẮC TÊN TRÊN BIA TƯỞNG NIỆM (Việt Hải)


* LÀN SÓNG THUYỀN NHÂN MỚI


* LỄ ĐỘNG THỔ KHỞI CÔNG XÂY DỰNG ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN VIỆT NAM


* LỄ KHÁNH THÀNH TRỌNG THỂ ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN VIỆT NAM TẠI QUẬN CAM


* LỄ TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN TỔ CHỨC TRANG NGHIÊM TẠI NGHĨA TRANG WESTMINSTER MEMORIAL PARK


* LÒNG NHÂN ÁI (Tâm Hồng)


* LỜI NGUYỆN GIỮA BIỂN ĐÔNG (Thơ Thái Tú Hạp)


* MEMORIAL TO BOAT PEOPLE WHO DIED TO BE DEDICATED SATURDAY


* MỘT CÁI GIÁ CỦA TỰ DO (Trần Văn Hương)


* MƠ ƯỚC "MỘT NGÀY TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN" ĐÃ TRỞ THÀNH SỰ THẬT


* NGÀY THUYỀN NHÂN VIỆT NAM NĂM THỨ 5


* "NGÀY THUYỀN NHÂN VIỆT NAM" TỔ CHỨC TRỌNG THỂ TẠI WESTMINSTER


* NGƯỜI PHỤ NỮ SỐNG SÓT SAU CHUYẾN VƯỢT BIỂN KINH HOÀNG


* NHỮNG CHUYỆN HÃI HÙNG CỦA THUYỀN NHÂN (Biệt Hải)


* NHỮNG NGƯỜI ĐÃ CHẾT ĐỀU CÓ THẬT (Ngô Dân Dụng)


* NHỮNG THÁNG NGÀY YÊU DẤU NƠI HOANG ĐẢO (Tuấn Huy)


* NỖI BẤT HẠNH ĐỜI TÔI (Thùy Yên) 


* NỖI KHỔ CỦA MỘT THUYỀN NHÂN (Thy Vũ Thảo Uyên)


* NƯỚC MẮT CỦA MỘT THUYỀN NHÂN (Nguyễn Mỹ Linh)


* SAIGON TIMES PHỎNG VẤN MỤC SƯ HÀ JIMMY CILLPAM 4 NĂM CÓ MẶT TRÊN TÀU AKUNA CỨU HƠN 5000 NGƯỜI VIỆT NAM VƯỢT BIỂN TÌM TỰ DO TRÊN BIỂN ĐÔNG


* TÀU SẮT BẾN TRE (Tú Minh)


* THẢM KỊCH BIỂN ĐÔNG (Vũ Duy Thái)


* THẢM SÁT TRÊN ĐẢO TRƯỜNG SA


* THỊ XÃ WESTMINSTER VINH DANH TƯỢNG ĐÀI THUYỀN NHÂN


* THÔNG BÁO CỦA ỦY BAN THỰC HIỆN ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN VN


* THƠ LÀM KHI ĐỌC TIN THUYỀN NHÂN (Viên Linh)


* THUYỀN NHÂN: ẤN TÍCH LỊCH SỬ


* THUYỀN NHÂN VÀ BIỂN ĐỘNG


* THUYỀN NHÂN VÀ MỘT VÀI HÌNH ẢNH CỨU NGƯỜI VƯỢT BIỂN


* THUYỀN NHÂN VIỆT NAM VƯỢT BIÊN, TỬ NẠN, ĐẾN BỜ TỰ DO ĐÃ GIÚP NHÂN LOẠI NHÌN RÕ ĐƯỢC CHÂN TƯỚNG CỦA CỘNG SẢN (Lý Đại Nguyên)


* TRÔI GIẠT VỀ ĐÂU (Nguyễn Hoàng Hôn)


* TRỞ VỀ ĐẢO XƯA... (Nguyễn Công Chính)


* TỪ TẤM BIA TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN Ở GALANG NHÌN RA CON ĐƯỜNG HÒA GIẢI


* TƯỢNG ĐÀI THUYỀN NHÂN VIỆT NAM ĐÃ CHÍNH THỨC ĐƯA VÀO WESTMINSTER MEMORIAL PARK


* TƯỢNG ĐÀI THUYỀN NHÂN ĐÃ ĐƯỢC ĐẶT VÀO VỊ TRÍ AN VỊ TRONG KHUÔN VIÊN WESTMINSTER MEMORIAL PARK


* TƯỞNG NIỆM QUỐC HẬN 30-4-2012

* VĂN TẾ THUYỀN BỘ NHÂN ĐÃ BỎ MÌNH TRÊN ĐƯỜNG TÌM TỰ DO


* VƯỢT BIỂN (Thanh Thanh)


* VƯỢT BIỂN MỘT MÌNH (Nguyễn Trần Diệu Hương)


* XIN VỀ ĐÂY CHỨNG GIÁM, AN GIẤC NGÀN THU


* XÓA DẤU VẾT TỘI ÁC (Phạm Phú Minh)


 Saigon Times USA

MỘT THỦA NÀO

CAO MỴ NHÂN

Có những thi sĩ suốt cuộc đời THƠ của nhà thơ, chỉ viết một bài hoặc vài câu, thậm chí chí 2 câu, cũng làm nên...lịch sử THƠ CA mà độc giả nào khó tính lắm, cũng phải công nhận chất THƠ ấy đúng thơ, còn gì thơ hơn chẳng hạn.
Những ngày tôi vừa rời trại tù CẢI TẠO về, tôi thường lui tới biệt thự ÚC VIÊN còn gọi VƯỜN ÚC, của cô thi sĩ ĐÔNG HỒ và nữ sĩ MỘNG TUYẾT THẤT TIỂU MUỘI lúc sinh thời, tức khoảng hai chục năm cuối thế kỷ trước, để tại khuôn viên đó, tôi gặp được rất nhiều quý vị văn nghệ sĩ tên tuổi ở cả đôi miền Nam Bắc, quý vị ấy đã lừng danh trước năm 1975, trước 1954 và trước 1975 như quý văn nghệ sĩ lão thành bạn của chủ nhân ÚC VIÊN, NGUYỄN TUẤN, TÔ HOÀI, VŨ ĐÌNH LIÊN, ANH THƠ, CHẾ LAN VIÊN, và nhất là 2 ông HUY CẬN, XUÂN DIỆU...Họ đi công tác, tư tác, đi để thấy tận mắt miền NAM lúc lâm chung, tất cả nhân dân, của cả miền NAM đã thất tung, thất tán, mà sao thành phố vẫn lộng lẫy, huy hoàng đến thế.
Tôi còn nhớ một lần, nữ sĩ MỘNG TUYẾT, nhờ tôi, vì còn đang chân chạy, cứ phóc lên xe đạp chạy vòng quanh SAIGON CHỢ LỚN, nên gần như bà đại tỷ của tôi xếp cho cái chân đưa thư, hoặc cùng bà đi cyclo tới đây đó bạn văn thơ. Buổi đó tôi không cần chạy xe đạp mà an nhàn cuốc bộ với bà từ ÚC VIÊN tới tư thất bà bạn thân của nữ sĩ là thi sĩ của đồng quê ngoài BẮC: NỮ SĨ ANH THƠ.
Trước 1954, có 2 thi sĩ thôn ca, ĐOÀN VĂN CỪ và ANH THƠ, thơ của nhị vị được in vào tập giảng văn các lớp tiểu học xưa, rồi có bài còn in trong giảng văn trung học đệ nhất cấp, tức cấp 2 bây giờ.
Bà ANH THƠ lúc đó, 1982, đang viết hồi ký SỐNG VÀ CHIẾN ĐẤU kỷ niệm cuộc đời theo kháng chiến của bà, bà vốn là một tiểu thư, con cụ đồ ở BẾN SÔNG THƯƠNG, trung du BẮC VIỆT, có mỹ danh từ thủa ra đời là VƯƠNG KIỀU ÂN, nên chẳng thể thuần túy vô sản được, bên cạnh bà thủa thiếu nữ, còn có nhà thơ BÀNG BÁ LÂN vô cùng tên tuổi.
Nghe 2 bà nữ sĩ lão thành, vì lúc đó quý bà đã sắp hoặc quanh tuổi 70, luận về điều may mắn của thơ ca một cách tổng quát, nhắc đến danh xưng của nhiều quý vị, quý vị hào sảng như THẾ LỮ, NGUYỄN BÍNH...quý vị làm thơ khá nhiều nhưng không hoặc chưa có điều kiện đúc kết lại như XÍCH ĐIỂU, HUỲNH VĂN NGHỆ ở miền NAM.
Câu chuyện cũng khiến tôi thoáng suy tư, vì hơn một lần nào đó, tôi có hỏi thăm nữ sĩ MÔNG TUYẾT rằng:
-Thưa đại tỷ, nhà thơ XÍCH ĐIỂU là ai, thấy có vẻ thơ trào phúng, em đọc ở ngoài BẮC, trước khi di cư. Nữ sĩ MỘNG TUYẾT cười thật tươi:
-Anh ấy làm thơ nhiều lắm nghen, từ hồi tụi này(nữ sĩ MỘNG TUYẾT và các nhà thơ khác) đăng báo lận nhưng chẳng hiểu sao, không in thành tập được.
Một người khác, vốn là người chuyên viết các bài phê bình về chèo cổ Bắc Ninh, chèo cổ HÀ NAM NINH khi qúy vị ấy lái sang phần cổ nhạc dân gian.
-Phải nói là QUAN HỌ BẮC NINH, còn chèo HÀ NAM NINH cũng được.
Được mọi người trong phòng khách tư thất nữ sĩ ANH THƠ giới thiệu ông ta là nhà báo ĐỖ ĐÌNH THỌ, giới đàn anh của TRẦN MẠNH HẢO, tiếp lời:
Tôi thấy mọi người cứ tôn phong nhau là THI SĨ, VĂN SĨ gì đó. Song, chưa có TÁC PHẨM thì không gọi là vân vân sĩ gì cả.
Bấy giờ tôi quên tôi vừa từ nơi tập trung cải tạo về tôi hỏi luôn:
-Như vậy cụ XÍCH ĐIỂU viết hàng ngàn bài thơ như thế, vẫn chưa thể là...Thi sĩ a?
-Tất nhiên, vì đời sau, các thế hệ muốn tham khảo, không có các thi tập, thi tuyển của XÍCH ĐIỂU để làm việc.
-Làm việc gì?
-Làm việc tham khảo, các cụ thi sĩ cổ nhân NGUYỄN KHUYẾN, TÚ XƯƠNG...gần đây nhất, có các bài mà sinh viên, học sinh họ cũng phải nhờ đời sau quy kết lại.
-Thế thơ ca cụ XÍCH ĐIỂU.
-Thì lại không phải là, thơ ca khuyến học, chỉ có tính cách tự liệu. Chúng ta phải cần có một ban thu thập các tác phẩm của các tác giả mới không tranh luận được.
Nhưng ai là người chịu khó đi thu thập các thơ ca của các tác giả đời này, để lại cho đời sau nhỉ?
Thứ nhất: thân nhân, gồm con cháu các thi sĩ, có lòng với thơ và người làm thơ.
Thứ hai: bạn hữu văn thơ hoặc không cùng nghề văn thơ, nhưng phải có lòng với thơ thật sự, chớ có quan niệm, thơ là thương mây, khóc gió...
Thứ ba: những vị cảm thấy, hoặc nghĩ rằng có tránh nhiệm với những đề tài thơ của tác giả thơ mang một sứ mệnh, một nhân cách sống của đại chúng, thí dụ các bài thơ tên tuổi, khuôn vàng, thước ngọc như: HỒ TRƯỜNG của DƯƠNG BÁ TRẠC, ANH HÙNG VÔ DANH của NGUYỄN NGỌC HUY, NHỚ RỪNG của THẾ LỮ vv...và vân vân...
Tuy nhiên, có một điều, khó giải thích trơn tru, nếu ta không gạt quan điểm riêng tư của quần chúng, phía này, hay phía khác, ta sẽ bị mang tiếng là bốc, là vị nể những tên tuổi không phải chuyên nghiệp văn nghệ sĩ, thí dụ 2 câu thơ:
Một thủa mang gươm đi mở cõi
Ngàn năm thương nhớ đất THĂNG LONG
Người viết 2 câu trên vốn là một trong số những thanh niên miền nam, bây giờ thành cụ rồi, đầu thập niên 80 thế kỷ trước, nay thì quá cố không chừng, ông ta có mặt trong lớp trí thức, tiểu tư sản miền NAM, ra đi chống PHÁP thủa"Nóp với giáo" đã chỉ muốn diễn tả cái cảm giác đứng trước một THĂNG LONG nhưng không "Thăng Long Thành Hoài Cổ" của Bà HUYỆN THANH QUAN, mà THĂNG LONG với Gò ĐỐNG ĐA của vua QUANG TRUNG, nơi sau đó có cành đào với NGỌC HÂN CÔNG CHÚA.
Thế rồi, 2 câu trên của HUỲNH VĂN NGHỆ, không phải thi sĩ, lại được truyền tụng đến nỗi bất cứ ai, khi xa cái HÀ NỘI PHỐ bây giờ, đều xem như tâm sự của mình.
Thực ra, tâm sự của họ, nhưng quý vị từ HÀ NỘI PHỐ ra đi, là mấy chữ "ngàn năm thương nhớ" đất Thăng Long thôi- Chứ quân cán chính quy Bắc Kỳ sợ hãi câu trên lắm:
Một thủa mang gươm đi mở cõi
Cho rằng quý vị mặt trận miền Nam tham gia kháng chiến chống PHÁP xưa, rồi sau 1975, ngã rãi ra biết bị lừa, nên cứ ngân nga thơ của...thi sĩ chỉ có 2 câu đương nêu muốn BẮC TIẾN, vì thế, quán cháo lòng HOÀI BẮC, rồi quán cơm THĂNG LONG, một thời trước cửa trường trung học GIA LONG đã phải dấu tên tác giả trên tấm bảng màu hoa đào, chữ đỏ, chỉ có 2 câu nhung nhớ cho có vẻ lãng mạn thời trang người HÀ NỘI.
Như vậy, qua đoạn mở đề của tôi, ở CHỐN BỤI HỒNG này, người làm thơ nhiều nếu không thật sự hay, hoặc người làm thơ quá ít, nếu quả là hay, cả 2 cũng chưa hẳn là thi sĩ, theo đám đông nghỉ vậy.
Hình như thi sĩ phải có thêm cái không khí THƠ, ngôn ngữ THƠ, và nhất là cái HỒN THƠ ấy nó gần như thiêng liêng, linh hiển, nó bay bổng, bao la, nó không còn là của riêng người viết, mà chính là viết cho người đọc, để người đọc tưởng như điều viết đó, lời lẽ thơ ca đó, là của chính mình người đọc mới thốt ra câu: THI SĨ, người đã nói dùm ta tất cả nỗi lòng.
Đã mở đề, thì phải có kết luận, đã bao nhiêu hội thảo, hội thơ, bao nhiêu thi sĩ định nghĩa thơ ca, để rồi mỗi vị là một thế giới, như trên trái đất có nhiều quốc gia, trong lãnh vực THƠ là những dòng chữ có thể CA HÁT từ nó, nhạc cũng dựa vào THƠ hay (lời) văn lại càng bay bổng nếu ngôn từ thơ len lõi vào chữ nghĩa- thành mỗi thi sĩ là một tinh cầu, nếu quý vị bảo: Ôi, thơ ca là gì mà cao xa thế, thì:THƠ, là tiếng nói của mỗi người muốn tự nghe nơi một ốc đảo.
Từ đó suy ra, nếu vô tình là thi sĩ trong giai đoạn ngắn, dài nào, thì...khỏe lắm, còn thực sự là THI SĨ, thì ngắm sẵn một ốc đảo nào đó, mà rong chơi suốt đời.
Hawthorne 25-10-2011
CAO MỴ NHÂN