Saigon Times


Menu



Đài Tưởng Niệm

Thuyền Nhân

Việt Nam

Tiếp Theo...

* CẦU NGUYỆN VÀ TƯỞNG NIỆM NGÀY THUYỀN NHÂN VIỆT NAM NĂM 2016 TẠI NAM CALI


* 40 NĂM QUỐC HẬN LỄ TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN, BỘ NHÂN ĐÃ BỎ MÌNH TRÊN ĐƯỜNG TÌM TỰ DO


* 30 THÁNG TƯ, TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN (Vi Anh)


* BI SỬ THUYỀN NHÂN (Nguyễn Quốc Cường)


* BIỂN ĐÔNG LỤC BÌNH TRÔI


* CÁI GIÁ CỦA TỰ DO


* CÁNH BÈO BIỂN CẢ (Văn Qui)


* CÂU CHUYỆN CẢM ĐỘNG VỀ CON TÀU MANG SỐ MT065


* CẦU SIÊU BẠT ĐỘ TẠI ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN VIỆT NAM WESTMINSTER


* CHUYỆN KỂ HÀNH TRÌNH BIỂN ĐÔNG (Nhiều Tác Giả)


* CHỨNG TÍCH ĐỂ ĐỜI: ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN (Vi Anh)


* CHUYẾN VƯỢT BIÊN ĐẪM MÁU (Mai Phúc)


* CHUYẾN VƯỢT BIỂN HÃI HÙNG


* CON ĐƯỜNG TÌM TỰ DO (Trần Văn Khanh)


* CÒN NHỚ HAY QUÊN (Nguyễn Tam Giang)


* DẠ TIỆC VĂN NGHỆ "LỜI NGUYỆN GIỮA BIỂN ĐÔNG" THÀNH CÔNG NGOÀI DỰ KIẾN CỦA BAN TỔ CHỨC


* ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN (Việt Hải)


* ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN TẠI QUẬN CAM (Vi Anh)


* ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN VIỆT NAM: BIỂU TƯỢNG THIÊNG LIÊNG CỦA NIỀM KHÁT VỌNG TỰ DO VÀ NHÂN QUYỀN


* ĐÊM DÀI VÔ TẬN (Lê Thị Bạch Loan)


* ĐI VỀ ĐÂU (Hoàng Thị Kim Chi)


* GALANG: BIA TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN VIỆT NAM BỊ PHÁ BỎ


* GALANG MỘT THỜI - MỘT ĐỜI (Nguyễn Mạnh Trinh)


* GIÁNG NGỌC PHỎNG VẤN NHÀ THƠ THÁI TÚ HẠP VÀ NỮ SĨ ÁI CẦM VỀ LỄ KHÁNH THÀNH ĐTNTNVN


* GIỌT NƯỚC MẮT CHO NGƯỜI TÌM TỰ DO (Lê Đinh Hùng)


* HẢI ĐẢO BUỒN LÂU BI ĐÁT


*"HÀNH TRÌNH BIỂN ĐÔNG: TỰ DO, MỘT NHU CẦU THIẾT YẾU, ĐÁNG ĐỂ TA ĐI TÌM"


*HÀNH TRÌNH GIAN NAN TÌM TỰ DO  


* HÀNH TRÌNH TÌM CON NƠI BIỂN ĐÔNG


* HÌNH ẢNH MỚI NHẤT CHUẨN BỊ KHÁNH THÀNH VÀO THÁNG 04-2009


* HÒN ĐẢO BỊ LÃNG QUÊN (Meng Yew Choong)


* HỘI ĐỒNG THÀNH PHỐ VINH DANH ỦY BAN THỰC HIỆN ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN VIỆT NAM


* HỘI ĐỒNG THÀNH PHỐ WESTMINSTER THÔNG QUA NGHỊ QUYẾT “NGÀY THUYỀN NHÂN VIỆT NAM”


* KHÁNH THÀNH ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN VIỆT NAM TẠI NAM CALI


* KHẮC TÊN TRÊN BIA TƯỞNG NIỆM (Việt Hải)


* LÀN SÓNG THUYỀN NHÂN MỚI


* LỄ ĐỘNG THỔ KHỞI CÔNG XÂY DỰNG ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN VIỆT NAM


* LỄ KHÁNH THÀNH TRỌNG THỂ ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN VIỆT NAM TẠI QUẬN CAM


* LỄ TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN TỔ CHỨC TRANG NGHIÊM TẠI NGHĨA TRANG WESTMINSTER MEMORIAL PARK


* LÒNG NHÂN ÁI (Tâm Hồng)


* LỜI NGUYỆN GIỮA BIỂN ĐÔNG (Thơ Thái Tú Hạp)


* MEMORIAL TO BOAT PEOPLE WHO DIED TO BE DEDICATED SATURDAY


* MỘT CÁI GIÁ CỦA TỰ DO (Trần Văn Hương)


* MƠ ƯỚC "MỘT NGÀY TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN" ĐÃ TRỞ THÀNH SỰ THẬT


* NGÀY THUYỀN NHÂN VIỆT NAM NĂM THỨ 5


* "NGÀY THUYỀN NHÂN VIỆT NAM" TỔ CHỨC TRỌNG THỂ TẠI WESTMINSTER


* NGƯỜI PHỤ NỮ SỐNG SÓT SAU CHUYẾN VƯỢT BIỂN KINH HOÀNG


* NHỮNG CHUYỆN HÃI HÙNG CỦA THUYỀN NHÂN (Biệt Hải)


* NHỮNG NGƯỜI ĐÃ CHẾT ĐỀU CÓ THẬT (Ngô Dân Dụng)


* NHỮNG THÁNG NGÀY YÊU DẤU NƠI HOANG ĐẢO (Tuấn Huy)


* NỖI BẤT HẠNH ĐỜI TÔI (Thùy Yên) 


* NỖI KHỔ CỦA MỘT THUYỀN NHÂN (Thy Vũ Thảo Uyên)


* NƯỚC MẮT CỦA MỘT THUYỀN NHÂN (Nguyễn Mỹ Linh)


* SAIGON TIMES PHỎNG VẤN MỤC SƯ HÀ JIMMY CILLPAM 4 NĂM CÓ MẶT TRÊN TÀU AKUNA CỨU HƠN 5000 NGƯỜI VIỆT NAM VƯỢT BIỂN TÌM TỰ DO TRÊN BIỂN ĐÔNG


* TÀU SẮT BẾN TRE (Tú Minh)


* THẢM KỊCH BIỂN ĐÔNG (Vũ Duy Thái)


* THẢM SÁT TRÊN ĐẢO TRƯỜNG SA


* THỊ XÃ WESTMINSTER VINH DANH TƯỢNG ĐÀI THUYỀN NHÂN


* THÔNG BÁO CỦA ỦY BAN THỰC HIỆN ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN VN


* THƠ LÀM KHI ĐỌC TIN THUYỀN NHÂN (Viên Linh)


* THUYỀN NHÂN: ẤN TÍCH LỊCH SỬ


* THUYỀN NHÂN VÀ BIỂN ĐỘNG


* THUYỀN NHÂN VÀ MỘT VÀI HÌNH ẢNH CỨU NGƯỜI VƯỢT BIỂN


* THUYỀN NHÂN VIỆT NAM VƯỢT BIÊN, TỬ NẠN, ĐẾN BỜ TỰ DO ĐÃ GIÚP NHÂN LOẠI NHÌN RÕ ĐƯỢC CHÂN TƯỚNG CỦA CỘNG SẢN (Lý Đại Nguyên)


* TRÔI GIẠT VỀ ĐÂU (Nguyễn Hoàng Hôn)


* TRỞ VỀ ĐẢO XƯA... (Nguyễn Công Chính)


* TỪ TẤM BIA TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN Ở GALANG NHÌN RA CON ĐƯỜNG HÒA GIẢI


* TƯỢNG ĐÀI THUYỀN NHÂN VIỆT NAM ĐÃ CHÍNH THỨC ĐƯA VÀO WESTMINSTER MEMORIAL PARK


* TƯỢNG ĐÀI THUYỀN NHÂN ĐÃ ĐƯỢC ĐẶT VÀO VỊ TRÍ AN VỊ TRONG KHUÔN VIÊN WESTMINSTER MEMORIAL PARK


* TƯỞNG NIỆM QUỐC HẬN 30-4-2012

* VĂN TẾ THUYỀN BỘ NHÂN ĐÃ BỎ MÌNH TRÊN ĐƯỜNG TÌM TỰ DO


* VƯỢT BIỂN (Thanh Thanh)


* VƯỢT BIỂN MỘT MÌNH (Nguyễn Trần Diệu Hương)


* XIN VỀ ĐÂY CHỨNG GIÁM, AN GIẤC NGÀN THU


* XÓA DẤU VẾT TỘI ÁC (Phạm Phú Minh)


 Saigon Times USA

 

 

VÀI NÉT VỀ CÕI THƠ

CAO MỴ NHÂN

 

HÀ THƯỢNG NHÂN

 

Người bạn thơ thân thiết của tôi, anh Ngô Đình Chương gởi đến tôi một số thơ của Cao Mỵ Nhân và đề nghị tôi viết cho ít lời nói đầu.

Tôi là người yêu thơ, yêu những người có thi tài thực sự. Cao Mỵ Nhân quen biết tôi đã lâu lắm. Từ ngày còn là học sinh Trưng Vương Cao Mỵ Nhân đã làm thơ. Tôi đọc thơ cô từ đấy, quý trọng thơ cô từ đấy. Tôi thường nói với các bạn thơ trong quân đội như Cao Tiêu, Hoàng Ngọc Liên, Tạ Tỵ rằng Cao Mỵ Nhân đích thực là một thi nhân.

Có lần tôi đã nói với thi sĩ Vũ Hoàng Chương rằng tại sao Cao Mỵ Nhân không chịu dự giải thơ Tổng Thống? Suốt trong hai chế độ đệ nhất và đệ nhị cộng hòa, cho đến năm 1973, năm nào tôi cũng là một trong những giám khảo giải thơ quốc gia. Tôi nói với nhà thơ họ Vũ: “nếu bấy giờ mà hậu duệ của cụ Huấn Cao mà dự thi, thì tôi là người cho giải trước tiên.”

Nhưng Cao Mỵ Nhân không dự thi. Cô chỉ làm thơ một cách tài tử. Cho đến ngày đi tù cộng sản về, tôi mới gặp Cao Mỵ Nhân trong nhóm thơ Quỳnh Dao.

Cao Mỵ Nhân mảnh khảnh thật “liễu yếu đào tơ”. Khi gặp Cao Mỵ Nhân trong các hội thơ thì không phải như vậy, cô bặt thiệp, thông minh, lanh lợi, có cái phong thái của một quân nhân, không trách Mỵ là sĩ quan cấp tá.

Tôi thường nghĩ một: người như thế mà làm thơ, lại làm thơ hay thì cũng lạ. Thơ cô trau chuốt, nhưng không làm dáng, không có những ngôn ngữ cầu kỳ, mà thật trong sáng, thật độc đáo.

 

Ta hãy đọc:

Ta đợi người từng giọt nến sa

Tan cơn mê loạn rũ phong ba

Mai sau tới hẹn mùa hoa cúc

Sẽ giữ hương thu ủ ấm nhà

(Tới Hẹn Mùa Thu-CMN)

 

Ngọn nến lụi dần, cuộc đời trở thành vô vọng.

Tan cơn mê loạn, rũ phong ba

Cuộc tình nào chẳng là một cơn mê loạn lớn? Tan cơn mê loạn rồi người thơ có đau đớn không? Hẳn là có. Nhưng cái hương vị của mùa thu, hương vị của cuộc tình vẫn còn mãi mãi. Người thơ sẽ ấp ủ nó vào trong những chén trà buổi sáng. Thật là hào sảng và thật là đạt.

Cao Mỵ Nhân không nói đến tình yêu một cách nôm na, mộc mạc như TTKH chẳng hạn. Tình của cô là một mối tình sâu và thấm gần như một mối tình tri kỷ.

Bây giờ Cao Mỵ Nhân không còn trẻ. Ai lại không ngậm ngùi khi soi gương thấy mái tóc đã điểm sương? Mỵ viết:

 

Lá đã già, hoa xanh sắp cỗi

Hàng cây hôm trước chia đường xe

Thành đôi bờ nhớ thương vời vợi

Bỏ lại đằng sau vạt nắng se

(Đi Tìm Kỷ Niệm-CMN)

 

Lời thơ không nói gì cả, nhưng người đọc bỗng dưng bâng khuâng, thông cảm. Phải là những người có thi liệu mới viết được những câu như thế

Lục bát của Cao Mỵ Nhân ngọt ngào, thật đáng yêu, thật đầy nữ tính:

 

Thế người có biết nụ hoa

Sáng nay mới nở bao la ngôn từ

Từng lời chẳng rõ thực hư

Mà con bướm lạ giả vờ bay đi

(Nghe Chuyện Trăm Năm-CMN)

 

Hoa nở nghĩa là hoa muốn tâm sự, muốn diễn tả lòng mình. Lời nói đó chẳng biết có ai nghe không, nhưng cánh bướm vờ như không biết mà bay đi. Thi nhân trách người yêu hay trách thói đời đen bạc?

Mỵ ạ, nếu cho tôi viết thì viết miên man đến bao giờ mới chấm dứt?

 

Phải rồi:

Cửa sổ phòng văn vừa rộng mở

Vần thơ thốt gọi bút si tình

(Thu Tới Sớm-CMN)

 

Thế đấy:

Quán chưa khép cửa nên sương đọng

Làm ướt hồn thơ, lạnh cuộc tình

(Tiếng Dế Kêu Khan-CMN)

 

Chúng ta là như thế đấy, tôi đọc thơ Mỵ mà cảm thương. “ta vốn nòi tình, thương người đồng điệu...”