Saigon Times


Menu



Đài Tưởng Niệm

Thuyền Nhân

Việt Nam

Tiếp Theo...

* CẦU NGUYỆN VÀ TƯỞNG NIỆM NGÀY THUYỀN NHÂN VIỆT NAM NĂM 2016 TẠI NAM CALI


* 40 NĂM QUỐC HẬN LỄ TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN, BỘ NHÂN ĐÃ BỎ MÌNH TRÊN ĐƯỜNG TÌM TỰ DO


* 30 THÁNG TƯ, TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN (Vi Anh)


* BI SỬ THUYỀN NHÂN (Nguyễn Quốc Cường)


* BIỂN ĐÔNG LỤC BÌNH TRÔI


* CÁI GIÁ CỦA TỰ DO


* CÁNH BÈO BIỂN CẢ (Văn Qui)


* CÂU CHUYỆN CẢM ĐỘNG VỀ CON TÀU MANG SỐ MT065


* CẦU SIÊU BẠT ĐỘ TẠI ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN VIỆT NAM WESTMINSTER


* CHUYỆN KỂ HÀNH TRÌNH BIỂN ĐÔNG (Nhiều Tác Giả)


* CHỨNG TÍCH ĐỂ ĐỜI: ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN (Vi Anh)


* CHUYẾN VƯỢT BIÊN ĐẪM MÁU (Mai Phúc)


* CHUYẾN VƯỢT BIỂN HÃI HÙNG


* CON ĐƯỜNG TÌM TỰ DO (Trần Văn Khanh)


* CÒN NHỚ HAY QUÊN (Nguyễn Tam Giang)


* DẠ TIỆC VĂN NGHỆ "LỜI NGUYỆN GIỮA BIỂN ĐÔNG" THÀNH CÔNG NGOÀI DỰ KIẾN CỦA BAN TỔ CHỨC


* ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN (Việt Hải)


* ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN TẠI QUẬN CAM (Vi Anh)


* ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN VIỆT NAM: BIỂU TƯỢNG THIÊNG LIÊNG CỦA NIỀM KHÁT VỌNG TỰ DO VÀ NHÂN QUYỀN


* ĐÊM DÀI VÔ TẬN (Lê Thị Bạch Loan)


* ĐI VỀ ĐÂU (Hoàng Thị Kim Chi)


* GALANG: BIA TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN VIỆT NAM BỊ PHÁ BỎ


* GALANG MỘT THỜI - MỘT ĐỜI (Nguyễn Mạnh Trinh)


* GIÁNG NGỌC PHỎNG VẤN NHÀ THƠ THÁI TÚ HẠP VÀ NỮ SĨ ÁI CẦM VỀ LỄ KHÁNH THÀNH ĐTNTNVN


* GIỌT NƯỚC MẮT CHO NGƯỜI TÌM TỰ DO (Lê Đinh Hùng)


* HẢI ĐẢO BUỒN LÂU BI ĐÁT


*"HÀNH TRÌNH BIỂN ĐÔNG: TỰ DO, MỘT NHU CẦU THIẾT YẾU, ĐÁNG ĐỂ TA ĐI TÌM"


*HÀNH TRÌNH GIAN NAN TÌM TỰ DO  


* HÀNH TRÌNH TÌM CON NƠI BIỂN ĐÔNG


* HÌNH ẢNH MỚI NHẤT CHUẨN BỊ KHÁNH THÀNH VÀO THÁNG 04-2009


* HÒN ĐẢO BỊ LÃNG QUÊN (Meng Yew Choong)


* HỘI ĐỒNG THÀNH PHỐ VINH DANH ỦY BAN THỰC HIỆN ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN VIỆT NAM


* HỘI ĐỒNG THÀNH PHỐ WESTMINSTER THÔNG QUA NGHỊ QUYẾT “NGÀY THUYỀN NHÂN VIỆT NAM”


* KHÁNH THÀNH ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN VIỆT NAM TẠI NAM CALI


* KHẮC TÊN TRÊN BIA TƯỞNG NIỆM (Việt Hải)


* LÀN SÓNG THUYỀN NHÂN MỚI


* LỄ ĐỘNG THỔ KHỞI CÔNG XÂY DỰNG ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN VIỆT NAM


* LỄ KHÁNH THÀNH TRỌNG THỂ ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN VIỆT NAM TẠI QUẬN CAM


* LỄ TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN TỔ CHỨC TRANG NGHIÊM TẠI NGHĨA TRANG WESTMINSTER MEMORIAL PARK


* LÒNG NHÂN ÁI (Tâm Hồng)


* LỜI NGUYỆN GIỮA BIỂN ĐÔNG (Thơ Thái Tú Hạp)


* MEMORIAL TO BOAT PEOPLE WHO DIED TO BE DEDICATED SATURDAY


* MỘT CÁI GIÁ CỦA TỰ DO (Trần Văn Hương)


* MƠ ƯỚC "MỘT NGÀY TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN" ĐÃ TRỞ THÀNH SỰ THẬT


* NGÀY THUYỀN NHÂN VIỆT NAM NĂM THỨ 5


* "NGÀY THUYỀN NHÂN VIỆT NAM" TỔ CHỨC TRỌNG THỂ TẠI WESTMINSTER


* NGƯỜI PHỤ NỮ SỐNG SÓT SAU CHUYẾN VƯỢT BIỂN KINH HOÀNG


* NHỮNG CHUYỆN HÃI HÙNG CỦA THUYỀN NHÂN (Biệt Hải)


* NHỮNG NGƯỜI ĐÃ CHẾT ĐỀU CÓ THẬT (Ngô Dân Dụng)


* NHỮNG THÁNG NGÀY YÊU DẤU NƠI HOANG ĐẢO (Tuấn Huy)


* NỖI BẤT HẠNH ĐỜI TÔI (Thùy Yên) 


* NỖI KHỔ CỦA MỘT THUYỀN NHÂN (Thy Vũ Thảo Uyên)


* NƯỚC MẮT CỦA MỘT THUYỀN NHÂN (Nguyễn Mỹ Linh)


* SAIGON TIMES PHỎNG VẤN MỤC SƯ HÀ JIMMY CILLPAM 4 NĂM CÓ MẶT TRÊN TÀU AKUNA CỨU HƠN 5000 NGƯỜI VIỆT NAM VƯỢT BIỂN TÌM TỰ DO TRÊN BIỂN ĐÔNG


* TÀU SẮT BẾN TRE (Tú Minh)


* THẢM KỊCH BIỂN ĐÔNG (Vũ Duy Thái)


* THẢM SÁT TRÊN ĐẢO TRƯỜNG SA


* THỊ XÃ WESTMINSTER VINH DANH TƯỢNG ĐÀI THUYỀN NHÂN


* THÔNG BÁO CỦA ỦY BAN THỰC HIỆN ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN VN


* THƠ LÀM KHI ĐỌC TIN THUYỀN NHÂN (Viên Linh)


* THUYỀN NHÂN: ẤN TÍCH LỊCH SỬ


* THUYỀN NHÂN VÀ BIỂN ĐỘNG


* THUYỀN NHÂN VÀ MỘT VÀI HÌNH ẢNH CỨU NGƯỜI VƯỢT BIỂN


* THUYỀN NHÂN VIỆT NAM VƯỢT BIÊN, TỬ NẠN, ĐẾN BỜ TỰ DO ĐÃ GIÚP NHÂN LOẠI NHÌN RÕ ĐƯỢC CHÂN TƯỚNG CỦA CỘNG SẢN (Lý Đại Nguyên)


* TRÔI GIẠT VỀ ĐÂU (Nguyễn Hoàng Hôn)


* TRỞ VỀ ĐẢO XƯA... (Nguyễn Công Chính)


* TỪ TẤM BIA TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN Ở GALANG NHÌN RA CON ĐƯỜNG HÒA GIẢI


* TƯỢNG ĐÀI THUYỀN NHÂN VIỆT NAM ĐÃ CHÍNH THỨC ĐƯA VÀO WESTMINSTER MEMORIAL PARK


* TƯỢNG ĐÀI THUYỀN NHÂN ĐÃ ĐƯỢC ĐẶT VÀO VỊ TRÍ AN VỊ TRONG KHUÔN VIÊN WESTMINSTER MEMORIAL PARK


* TƯỞNG NIỆM QUỐC HẬN 30-4-2012

* VĂN TẾ THUYỀN BỘ NHÂN ĐÃ BỎ MÌNH TRÊN ĐƯỜNG TÌM TỰ DO


* VƯỢT BIỂN (Thanh Thanh)


* VƯỢT BIỂN MỘT MÌNH (Nguyễn Trần Diệu Hương)


* XIN VỀ ĐÂY CHỨNG GIÁM, AN GIẤC NGÀN THU


* XÓA DẤU VẾT TỘI ÁC (Phạm Phú Minh)


Saigon Times USA

 

ĐỌC THƠ TÌNH

THÁI TÚ HẠP

 

TRẦN HUYỀN LINH, Houston Texas

 

Lời người viết: Thái Tú Hạp là một nhà thơ trên Văn Đàn Văn Học Việt Nam; đã có rất nhiều nhà văn, nhà thơ nổi tiếng viết về thơ ông, có rất nhiều nhạc sĩ thành danh phổ thơ ông thành nhạc và cũng có rất nhiều nhà phê bình văn học nhận định về thi tài của ông. Ở đây người viết không có khả năng làm công việc đó mà chỉ đưa ra một vài ý nghĩ thô thiển, đơn giản sau khi đọc một góc rất nhỏ trong khu vườn thi ca bao la của ông. Mong rằng thi sĩ bỏ qua nếu có những nhận định không đúng và cũng mong bạn đọc bao dung đón nhận. Thành thật cám ơn...

 

 

Thuở chưa đọc thơ của Thái Tú Hạp, tôi cứ tưởng ở đó chỉ có thơ thiền, bởi vì từ con người anh toát ra một cái gì đó rất là hiền triết , cứ như là anh vừa mới bước ra từ cửa thiền môn . Nhưng khi bước vaò vườn thơ cuả anh mới thấy được hết cái lãng mạn đa tình của anh .

“Hội An sầu trăm năm thầm lặng, đời đi qua như hạt bụi phù vinh”.

Hội An là thế đấy nên đã tạo ra con người anh thật thà chất phát, biết yêu thương, biết nhượng nhìn. Thơ của anh không óng ả, không trau chuốt nhưng vẫn rất ngọt ngào, rất tình cảm, bởi vì anh sinh ra từ chiếc nôi Hội An:

Ở đó ta đã lớn lên,

Giữa thành phố Hội An

Thành phố già nua nhất miền Nam

Có giòng sông Thu xanh biếc

Từ Hòn Kẻm , Đá Dừng

Có thuyền vui cửa Đại

Đêm trăng vàng trải lưới vá đau thương.

Mãnh đất Quảng Nam, nơi mệnh danh là đất Ngũ Phụng Tề Phi đã sản sinh rất nhiều nhà thơ trong đó có Thái Tú Hạp. Phố cổ nơi nào, cảnh nào cũng đẹp, cũng thành thơ thành nhạc, từ lũy tre, giếng nước, bờ ao và giòng sông Thu hững hờ soi bóng:

Có những buổi chiều ray rức nhớ

Hàng tre chim hót ngập hồn ta

Dòng sông soi bóng mây phiêu bạt

Tiếng ru ngọt lịm nắng quê nhà.

Thành phố nhỏ, đi dăm ba phút đã về chốn cũ, chỉ vài con đường dẫn đến những điạ danh quen thuộc, chỉ vài nơi chốn mang những cái tên thân thương, lưu luyến; để nếu xa Hội An làm mọi người ray rức nhớ:

Chuyện ngày xưa thuyền vui Cửa Đại

Trăng Thu Bồn khua mái đò ngang

Em Bàn Thạch ngõ chiều hiu hắt nắng

Bờ Cẩm Kim tre lả ngọn thu vàng.

Tôi sẽ về thăm chùa Cầu lưu luyến nhớ

Nghe tiếng gà trưa gáy Cẩm Phô

Hoa phượng vĩ thuở tình yêu vừa chớm

Chim trong vườn Viên Giác hót liú lo .

Phố nhỏ nên phố tình thân và cũng chính nơi đây, nơi miền đất hiền hòa mang tên Hội An, tình yêu đầu tiên đã đến với nhà thơ:

Ta đã có tình yêu thứ nhất

Bài thơ cổ phong

Và những đoá hoa hồng

Trang giấy thơm màu mực tím

Trời thu bay và lòng nhớ bâng khuâng

Và cũng như các chàng trai mới lớn, mới tập tểnh bước những bước chân đầu tiên vào khu vườn tình, chẳng biết làm gì, bối rối, ngập ngừng và thi sĩ âm thầm thú tội:

Đời qua như bóng huyễn

Hoa xuân rụng trước thềm

Thi sĩ chưa viết được

Bài thơ tình cho em.

Khi yêu trái tim như rộng mở, ươm đầy mơ với mộng, các nhà thơ có rất nhiều mộng ước, có nhiều tư tưởng huyễn hoặc, có người muốn nhặt cánh sao trời trong đêm, có người muốn hái một cành hoa biển … nhưng còn Thái Tú Hạp, nhà thơ mơ gì nhỉ?

Mai ta về giữa non cao

Xé mây làm áo lụa đào cho em

Lãng mạn đến thế là thôi, yêu em cuồng nhiệt đắm say nào có thua ai.

Mắt xưa trăng đẫm non ngàn

Lời xanh biếc ngọc vô thường yêu em.

Lá theo tiếp lục đường chim

Hồn mai phục giữa hoa - nghiêm lặng tờ.

Ngày xưa có người mơ "Mai đây thiên hạ tàn đi

cả , giữa ngã ba đường em với anh" và người ta đã đùa chỉ còn em vơí anh thì lấy gì mà sống, vậy mà nhà thơ vẫn mơ:

Đưa nhau dạo giữa ngân hà,

Bỏ nhân gian lại bóng tà huy sông.

Mai sau tình vỡ hư không,

Có nghe tiếng hót tiền thân chim ngàn.

Vậy thì ai là người đã làm trái tim nhà thơ rung động, ai đã đi vào thơ văn của nhà thơ , chúng ta hãy nghe nhà thơ tả một nửa kia của mình:

Em vẫn hiền hòa

Như dáng núi hình sông

Tóc thổi bay thơm giàn hoa thiên lý

Con bướm vàng ve vản tình si

Thấy chưa, trong trái tim tình si của nhà thơ nàng là hoa, một đóa hoa xinh đẹp nhất trong tâm tưởng . Mới gặp nhau nhà thơ chợt ngộ ra nàng chính là một nửa của chính mình:

Em cười như nụ hoa

Trong mai tâm bồ tát

Tiếng chuông đời thoảng xa

Phù vân chim hót ca

Tiền kiếp nào gặp nhau

Hạt sương đầu cánh gió

Ngẩn ngơ hồn thương đau

Khi nụ tình vừa chớm

Sớm mai nào chợt ngộ

Tâm ta tưởng là hoa

Trong sắc màu giả tưởng

Có không nào trong ta.

Rồi cũng như bao văn nghệ sĩ, thường làm thơ ca ngợi vẻ đẹp của người thương. Văn Phụng có bản nhạc Suối Tóc tặng ca sĩ Châu Hà thì Thái Tú Hạp có rất nhiều vần thơ ngợi ca mái tóc của người mình yêu:

Thả mây cuối phố em qua

Vừng trăng trên tóc quỳnh hoa chỗ nằm

Lược là vô tận hỏi thăm

Hương bồ kết nở trăm năm môi cười.

Hoặc :

Tình xưa về ngự cõi riêng

Đường ngôi em rẽ hai miền phù vân

Còn bao nhiêu sóng trong lòng

Đổ ra mấy nhánh trăng vàng biển khơi .

Tả mái tóc mà mượt mà, óng ả như trăng như mây đến như vậy thì chỉ có Thái Tú Hạp, bởi vậy người con gái một thời áo trắng mới:

"Cho nhau trọn cả yêu thương

Em Phan Thanh Giản bỏ trường theo anh”.

... Cứ mỗi lần em bước qua con đường tình yêu nơi cuối phố là lòng anh như lá cỏ tương tư... Thế nhưng chưa hết, chưa đủ bởi vì ngoài vẻ "Đường ngôi em rẽ hai miền phù vân", hương tóc người thương còn lay động, thức giấc cánh hoa quỳnh :

Hương tóc em thơm qua ngõ trúc

Bàn tay quỳnh nở giữa đêm sương

Ta nằm trên cỏ mơ giấc bướm

Chiến bào yên ngựa _ chuyện hư không .

Tôi đã gặp nhiều "Hương tóc, tháng Giêng, mùa Xuân" trong thơ tình Thái Tú Hạp, có lẽ tình yêu của nhà thơ đến vào những ngày tháng Giêng của một mùa Xuân lộng lẫy trăng hoa, tóc hôn gió thoảng:

Mùa xuân từ thuở yêu em

Núi non xứ Quảng cũng mềm bước đi

...

Đất trời thơm ngát lộc non

Cho ta xuân thắm vô vàn yêu em.

 

Cho nhau trọn cả yêu thương

Em Phan Thanh Giản bỏ trường theo anh

Tình yêu bắt đầu từ mùa xuân, do đó nhìn đâu nhà thơ cũng thấy mùa xuân, những mùa xuân kéo dài bất tận trong tâm hồn của anh, cho dù qua những tháng năm nghiệt ngã anh vẫn tìm gặp người tình trong cái nguyên sơ của từ thuở yêu em:

Ta đã tìm kiếm mùa xuân

Trong hồn tháng giêng em nguyên thủy

Dù tóc đời đã bạc sợi yêu thương

Trên ngàn dặm lưu đày nghiệt ngã.

Yêu em hôm nay hơn hôm qua nhưng vẫn còn kém ngày mai, hoặc nói như Thanh Tâm Tuyền :

ôm em trong tay hôm nay nhưng vẫn nghĩ đến ngày phải xa em”. Do vậy đang yêu nhau đắm đuối nhưng nhà thơ vẫn lo nghĩ đến ngày mai:

Dẫu mai kia sầu chia vạn ngã

Tình tháng giêng em nồng thắm cơn say.

Ấy vậy mà ngày chia xa cũng đã đến. Lịch sử sang trang, Thái Tú Hạp phải khăn gói lên đường đi tù cải tạo ròng rã mấy năm. Trong những năm tháng lao khổ trong ngục tù Cộng sản, cực khổ thể xác nhưng nhà thơ vẫn một lòng thương nhớ người xưa, chỉ cần nghe tiếng chim kêu trong ghềnh núi cũng làm nhà thơ ray rức nhớ. Tâm sự chán nản, cùng cực đã chuyễn đổi giọng thơ của anh từ những ngọt ngào yêu thương qua những cay đắng, sầu đau:

Rừng sương trắng bủa vây

Nuốt mặt trời buổi sáng

Toán tù binh đốn cây

Lạnh lùng như chiếc bóng.

Trong khu rừng mùa xuân

Người lính xưa lặng lẽ

Hái một đóa mai vàng

Lòng nghe sầu xa vắng.

........

Tang bồng chưa thỏa mộng

Góc núi sầu ai hay

Giữa trùng vây đày ải

Ngậm hờn trong đắng cay

Qua những mùa xuân sau

Rừng xanh tàn nụ biếc

Cây lá sững sờ đau

Toán tù binh giã biệt

Giòng suối vẫn quạnh hiu

Đời vô thường bóng nắng

Chiều qua bên trại tù

Tóc rừng thu bạc trắng.

Người xa vẫn chưa về

Trùng dương mờ mịt khói

Chắc không còn ai nghe

Tiếng chim trong ghềnh núi.

..........

Người viết không biết những lời thơ sau đây Thái Tú Hạp viết trong thời điểm nào, có lẽ sau khi ra tù, "Người xa vẫn chưa về" thì mong mõi, đợi chờ tháng năm vô vọng, nhưng sau những năm biệt xứ thì ngày trở về lại bị vây bủa với tâm sự chán nản, sầu bi vì xã hội đã đổi thay, mọi thứ đều không còn như những vần thơ ngày cũ, không còn hương tóc em làm lay động đóa hoa quỳnh:

Trong vườn xuân hạnh ngộ

Hoàng Lan hiu hắt tàn

Dấu chân về cuối phố.

Nghe sầu vỡ trăm năm

Còn đâu hương tóc em

Hoàng Lan nao nức nhớ

Phố cũ chiều lang thang

Đường rêu hoen lệ nhỏ.

Nhưng rồi những lời thơ lấp lánh hy vọng đã trở về với Thái Tú Hạp vì "Ta còn có em trong muôn tiền kiếp, một đóa sen in giữa nguyệt hồ..." cho nên mùa Xuân lại trở về và tóc vẫn còn thơm mùi hương cũ:

Có phải mùa xuân vừa hạnh ngộ

Gío ngàn năm thổi giấc mơ chung

Có phải ngọc lan từ hương tóc

Cả rừng mai dậy suối bâng khuâng

Sông nước nào quen chuyện hải hồ

Mặt sóng vừa khua ánh trăng thơ

Ta còn em trong muôn tiền kiếp

Một đoá sen in giữa nguyệt hồ.

Thế đấy, mới chỉ là một góc nhỏ của khu vườn thơ tình Thái Tú Hạp chúng ta đã thấy tính lãng mạn, đầy yêu thương, đầy vóc dáng sang cả của một trong những giọng thơ tình óng mượt trong văn học Việt Nam hiện đại, nhà thơ đã nghe được “những con nhện tỏ tình dưới mái hiên dĩ vãng”, hãy đọc thêm:

Nầy yêu dấu em có hay sầu muộn

Theo tiếng đàn mang hơi thở quê hương

Những mùa xuân thiên đường vui đã vỡ

Đem mưa về trên mái lá yêu thương

Sông núi vẫn hằn in trong trí tưởng

Đời quạnh hiu như mây trắng bay qua

Kiếp ly hương nuôi sầu trong thạch thất

Em có bao giờ chia xẻ nỗi niềm ta

Nầy yêu dấu có bao giờ em hiểu

Lời của chim trên ngọn đỉnh kiêu sa

Mây của trời ngàn năm phiêu bạt

Nước của nguồn muôn thuở mộng ra khơi.

Xin cám ơn nhà thơ Thái Tú Hạp đã tặng cho đời những áng thơ tuyệt tác. Mặc dù “Ta không muốn sơn phết ngôn ngữ tình yêu, như đánh bóng chiếc lư đồng đã cũ” nhưng trong thơ của anh đã bàng bạc tình yêu chất đầy muôn cảm xúc . Anh hiền lành nên thơ của anh cũng rất hiền, càng đọc càng thắm chất ngọt ngào của tình yêu mà anh đã chắt chiu gom góp:

Cám ơn thơ - cám ơn đời

Trăm năm nhật nguyệt - đầy vơi chữ tình.

 

Trần Huyền Linh

3/2014