Saigon Times


Menu



Đài Tưởng Niệm

Thuyền Nhân

Việt Nam

Tiếp Theo...

* CẦU NGUYỆN VÀ TƯỞNG NIỆM NGÀY THUYỀN NHÂN VIỆT NAM NĂM 2016 TẠI NAM CALI


* 40 NĂM QUỐC HẬN LỄ TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN, BỘ NHÂN ĐÃ BỎ MÌNH TRÊN ĐƯỜNG TÌM TỰ DO


* 30 THÁNG TƯ, TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN (Vi Anh)


* BI SỬ THUYỀN NHÂN (Nguyễn Quốc Cường)


* BIỂN ĐÔNG LỤC BÌNH TRÔI


* CÁI GIÁ CỦA TỰ DO


* CÁNH BÈO BIỂN CẢ (Văn Qui)


* CÂU CHUYỆN CẢM ĐỘNG VỀ CON TÀU MANG SỐ MT065


* CẦU SIÊU BẠT ĐỘ TẠI ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN VIỆT NAM WESTMINSTER


* CHUYỆN KỂ HÀNH TRÌNH BIỂN ĐÔNG (Nhiều Tác Giả)


* CHỨNG TÍCH ĐỂ ĐỜI: ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN (Vi Anh)


* CHUYẾN VƯỢT BIÊN ĐẪM MÁU (Mai Phúc)


* CHUYẾN VƯỢT BIỂN HÃI HÙNG


* CON ĐƯỜNG TÌM TỰ DO (Trần Văn Khanh)


* CÒN NHỚ HAY QUÊN (Nguyễn Tam Giang)


* DẠ TIỆC VĂN NGHỆ "LỜI NGUYỆN GIỮA BIỂN ĐÔNG" THÀNH CÔNG NGOÀI DỰ KIẾN CỦA BAN TỔ CHỨC


* ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN (Việt Hải)


* ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN TẠI QUẬN CAM (Vi Anh)


* ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN VIỆT NAM: BIỂU TƯỢNG THIÊNG LIÊNG CỦA NIỀM KHÁT VỌNG TỰ DO VÀ NHÂN QUYỀN


* ĐÊM DÀI VÔ TẬN (Lê Thị Bạch Loan)


* ĐI VỀ ĐÂU (Hoàng Thị Kim Chi)


* GALANG: BIA TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN VIỆT NAM BỊ PHÁ BỎ


* GALANG MỘT THỜI - MỘT ĐỜI (Nguyễn Mạnh Trinh)


* GIÁNG NGỌC PHỎNG VẤN NHÀ THƠ THÁI TÚ HẠP VÀ NỮ SĨ ÁI CẦM VỀ LỄ KHÁNH THÀNH ĐTNTNVN


* GIỌT NƯỚC MẮT CHO NGƯỜI TÌM TỰ DO (Lê Đinh Hùng)


* HẢI ĐẢO BUỒN LÂU BI ĐÁT


*"HÀNH TRÌNH BIỂN ĐÔNG: TỰ DO, MỘT NHU CẦU THIẾT YẾU, ĐÁNG ĐỂ TA ĐI TÌM"


*HÀNH TRÌNH GIAN NAN TÌM TỰ DO  


* HÀNH TRÌNH TÌM CON NƠI BIỂN ĐÔNG


* HÌNH ẢNH MỚI NHẤT CHUẨN BỊ KHÁNH THÀNH VÀO THÁNG 04-2009


* HÒN ĐẢO BỊ LÃNG QUÊN (Meng Yew Choong)


* HỘI ĐỒNG THÀNH PHỐ VINH DANH ỦY BAN THỰC HIỆN ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN VIỆT NAM


* HỘI ĐỒNG THÀNH PHỐ WESTMINSTER THÔNG QUA NGHỊ QUYẾT “NGÀY THUYỀN NHÂN VIỆT NAM”


* KHÁNH THÀNH ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN VIỆT NAM TẠI NAM CALI


* KHẮC TÊN TRÊN BIA TƯỞNG NIỆM (Việt Hải)


* LÀN SÓNG THUYỀN NHÂN MỚI


* LỄ ĐỘNG THỔ KHỞI CÔNG XÂY DỰNG ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN VIỆT NAM


* LỄ KHÁNH THÀNH TRỌNG THỂ ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN VIỆT NAM TẠI QUẬN CAM


* LỄ TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN TỔ CHỨC TRANG NGHIÊM TẠI NGHĨA TRANG WESTMINSTER MEMORIAL PARK


* LÒNG NHÂN ÁI (Tâm Hồng)


* LỜI NGUYỆN GIỮA BIỂN ĐÔNG (Thơ Thái Tú Hạp)


* MEMORIAL TO BOAT PEOPLE WHO DIED TO BE DEDICATED SATURDAY


* MỘT CÁI GIÁ CỦA TỰ DO (Trần Văn Hương)


* MƠ ƯỚC "MỘT NGÀY TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN" ĐÃ TRỞ THÀNH SỰ THẬT


* NGÀY THUYỀN NHÂN VIỆT NAM NĂM THỨ 5


* "NGÀY THUYỀN NHÂN VIỆT NAM" TỔ CHỨC TRỌNG THỂ TẠI WESTMINSTER


* NGƯỜI PHỤ NỮ SỐNG SÓT SAU CHUYẾN VƯỢT BIỂN KINH HOÀNG


* NHỮNG CHUYỆN HÃI HÙNG CỦA THUYỀN NHÂN (Biệt Hải)


* NHỮNG NGƯỜI ĐÃ CHẾT ĐỀU CÓ THẬT (Ngô Dân Dụng)


* NHỮNG THÁNG NGÀY YÊU DẤU NƠI HOANG ĐẢO (Tuấn Huy)


* NỖI BẤT HẠNH ĐỜI TÔI (Thùy Yên) 


* NỖI KHỔ CỦA MỘT THUYỀN NHÂN (Thy Vũ Thảo Uyên)


* NƯỚC MẮT CỦA MỘT THUYỀN NHÂN (Nguyễn Mỹ Linh)


* SAIGON TIMES PHỎNG VẤN MỤC SƯ HÀ JIMMY CILLPAM 4 NĂM CÓ MẶT TRÊN TÀU AKUNA CỨU HƠN 5000 NGƯỜI VIỆT NAM VƯỢT BIỂN TÌM TỰ DO TRÊN BIỂN ĐÔNG


* TÀU SẮT BẾN TRE (Tú Minh)


* THẢM KỊCH BIỂN ĐÔNG (Vũ Duy Thái)


* THẢM SÁT TRÊN ĐẢO TRƯỜNG SA


* THỊ XÃ WESTMINSTER VINH DANH TƯỢNG ĐÀI THUYỀN NHÂN


* THÔNG BÁO CỦA ỦY BAN THỰC HIỆN ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN VN


* THƠ LÀM KHI ĐỌC TIN THUYỀN NHÂN (Viên Linh)


* THUYỀN NHÂN: ẤN TÍCH LỊCH SỬ


* THUYỀN NHÂN VÀ BIỂN ĐỘNG


* THUYỀN NHÂN VÀ MỘT VÀI HÌNH ẢNH CỨU NGƯỜI VƯỢT BIỂN


* THUYỀN NHÂN VIỆT NAM VƯỢT BIÊN, TỬ NẠN, ĐẾN BỜ TỰ DO ĐÃ GIÚP NHÂN LOẠI NHÌN RÕ ĐƯỢC CHÂN TƯỚNG CỦA CỘNG SẢN (Lý Đại Nguyên)


* TRÔI GIẠT VỀ ĐÂU (Nguyễn Hoàng Hôn)


* TRỞ VỀ ĐẢO XƯA... (Nguyễn Công Chính)


* TỪ TẤM BIA TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN Ở GALANG NHÌN RA CON ĐƯỜNG HÒA GIẢI


* TƯỢNG ĐÀI THUYỀN NHÂN VIỆT NAM ĐÃ CHÍNH THỨC ĐƯA VÀO WESTMINSTER MEMORIAL PARK


* TƯỢNG ĐÀI THUYỀN NHÂN ĐÃ ĐƯỢC ĐẶT VÀO VỊ TRÍ AN VỊ TRONG KHUÔN VIÊN WESTMINSTER MEMORIAL PARK


* TƯỞNG NIỆM QUỐC HẬN 30-4-2012

* VĂN TẾ THUYỀN BỘ NHÂN ĐÃ BỎ MÌNH TRÊN ĐƯỜNG TÌM TỰ DO


* VƯỢT BIỂN (Thanh Thanh)


* VƯỢT BIỂN MỘT MÌNH (Nguyễn Trần Diệu Hương)


* XIN VỀ ĐÂY CHỨNG GIÁM, AN GIẤC NGÀN THU


* XÓA DẤU VẾT TỘI ÁC (Phạm Phú Minh)


 Saigon Times USA

 

TÂM THỨC VỀ NGUỒN

TRONG THƠ LÊ THỊ HÀN

 

THÁI TÚ HẠP

 

Thời đại của chúng ta đã khai mở con đường bay xuyên vào các hành tinh trong vũ trụ, đánh dấu những bước tiến siêu việt của khoa học. Những nhà địa chất đã khám phá niên kỷ hình thành các kỳ quan di sản tuyệt vời của nhân loại trên thế giới. Nhưng ngôn ngữ của thi ca và tiếng nói của tình yêu, cho đến bây giờ, vẫn chưa khám phá ra khởi điểm đầu tiên của con người hiện hữu trên địa cầu thân yêu nầy. Từ nghìn xưa con người cứ tưởng chừng như tình yêu là tiếng chim đồng vọng từ trên đỉnh núi. Là tiếng thở của gió qua rừng lá sương mai. Là tiếng suối ngàn bên bờ đá xanh rêu, Là cánh bướm chập chờn bên những đóa hồng ngây dại thầm lặng hiến dâng hương sắc... Ngôn ngữ thi ca bày tỏ tình cảm đầu tiên của con người và đã trường tồn với lịch sử thì vẫn chưa tìm ra câu giải đáp. Chỉ biết những bài thơ ca ngợi tình yêu mới thực sự vĩnh cửu vượt qua không - thời - gian và được loài người trân quý truyền tụng như một thánh lễ tôn giáo của tình yêu.

Chung cùng những ý niệm như thế chúng tôi đã tìm thấy âm hưởng hòa điệu giao cảm sáng tạo hình thành những bài tình ca mang đầy ấn tượng trong thi phẩm MƠ GIỮA BAN NGÀY của Lê Thị Hàn. Đúng như một hạnh ngộ kỳ diệu nơi phương trời viễn xứ sau hơn nửa thế kỷ trên quê hương thuở cùng chung lớp học, cái thuở mà "áo em trắng quá nhìn không ra.." nhảy nhót chân chim trong sân trường Trần Quý Cáp, Hội An...

Bước vào thế giới thi ca của Lê Thị Hàn chúng tôi đã tìm thấy những hạt ngọc lấp lánh trong tình thương Mẹ Cha. Tình yêu đôi lứa ngọt ngào. Nỗi cô đơn nơi xứ Hoa Anh Đào. Những ray rứt kỷ niệm môt thời trên quê hương yêu dấu. Cuối cùng là những tư duy tỉnh thức về kiếp nhân sinh vô thường.

Từ cổ chí kim tuổi trẻ bao giờ cũng biểu tượng tuổi của tình yêu thơ mộng. Tuổi của mơ ước của hy vọng đạt đến tương lai rạng rỡ với người tình hạnh phúc trăm năm. Người xưa đã ví tình yêu của thời tuổi trẻ chẳng khác nào trong khu vườn có nhiều hoa tươi thắm rực rỡ giữa mùa xuân.

Thi ca là âm nhạc của tâm hồn, nhất là tâm hồn cao thượng và đa cảm.

Với thế giới Mơ Giữa Ban Ngày của Lê Thị Hàn chúng ta tìm thấy những bài thơ nói đến tình yêu thật dễ thương của những giao động đầu tiên thời tuổi trẻ

 

Em bao giờ có hay

Tôi chờ từng chiếc lá

Tôi mong từng đám mây

Bao giờ em trở lại

Bao giờ em đến tôi

Bao giờ gió thổi bay tà áo

Tôi đón hương em từng ngón tay

 

Cơn mưa bao giờ dứt

Tôi hỏi thầm đám mây

Rồi ngẩn ngơ hỏi lá

Cớ sao em không về?

(Bao Giờ - Tokyo 1966)

 

Thơ của Lê Thị Hàn trữ tình lãng mạn, man mác nhớ nhung như giòng sông trải lụa trong nắng chiều. Âm hưởng những bài thơ năm chữ ray rứt ngũ cung thuần túy của dân tộc thật bâng khuâng của đợi chờ và trong một số bài sáng tác theo thể điệu tự do, chúng tôi ghi nhận Lê Thị Hàn đạt nhiều ưu điểm. Chúng ta có thể tìm thấy những câu thật đẹp trong các bài Bên Em, Bao Giờ, Chờ Anh, Chuyện Chúng Mình, Đường Phượng Bay, Bao Giờ Trời Thôi Mưa, Giàn Hoa Giấy Đỏ, Muốn, Che Nón...

 

... Em đã đi qua

Bao nhiêu ngàn dặm

Em đã vấn vương

Bao nhiêu chuyện tình

 

Giàn hoa giấy đỏ vẫn còn trong tim...

 

... Cầu Trường Tiền sáu vài mười hai nhịp

Anh phong trần không kịp nghỉ chân

Ngày ra đi chưa một lần ước hẹn

Theo em về bên phố vắng cô đơn...

 

... Nửa cuộc đời nầy

Anh theo dấu chân chim

Tìm tiếng hát dập dìu trên biển cát

Tìm con sông ngày trước bỏ xa nguồn...

 

Những bài thơ tình hay nhất trong kho tàng thi ca của nhân loại là những bài thơ sáng tác trong những giây phút xuất thần trùng trùng duyên khởi. Là những tinh hoa đột xuất từ trái tim chân chất nguyên thủy, mộc mạc như cỏ hoa bên ngàn. Đó là những bài thơ tình của Lê Thị Hàn đã hình thành khi cô là một nữ sinh viên du học ở Tokyo năm 1966. Nếu nói những tài năng thi ca là những kẻ thích đùa chơi với ngôn ngữ, đa số những nhà thơ bước vào cuộc chơi với thế giới thi ca đều bằng những bài thơ tỏ tình trong sáng và trở thành những bài thơ tình đẹp nhất để đời. Có thể Lê Thị Hàn cũng nằm trong trường hợp như thế chăng? Tuy nhiên không phải chỉ ở những bài thơ tình thôi mà Lê Thị Hàn còn viết về Mẹ, về Quê Hương, về những boăn khoăn u trầm với kiếp sống lưu vong nơi phương trời viên xứ.

Tình Mẹ như hơi thở, như lửa ấm trong tim. Trên bước đường phiêu lãng, thời gian âm thầm trôi qua, những năm tháng phiền muộn nhớ thương, tâm hồn luôn hướng về nơi cố quận để nguyện cầu dâng lên Mẹ Cha những lời trân quý nhất.

 

Ai về nhắn với cha tôi

Dù xa vạn dặm tôi thường nhớ Cha

Nhớ Cha ít nói hay cười

Dù cho khổ nhọc không hề thở than...

 

... Chân đi xa, mắt vẫn nhìn về

Nhớ Mẹ chỉ có một đời thương con

Con đi xây mộng giang hồ

Mẹ ngồi chờ đám con xa trở về

Đã mấy xuân rồi không thấy Mẹ

Xuân nầy mai đã nở nơi nơi

Nhớ Mẹ con viết bài thơ dại

Mơ tiếng Me cười trong nắng xuân...

 

Hình ảnh Mẹ vẫn là hình ảnh dịu hiền bao dung như sông biển trong tâm thức của mọi người con hiếu thảo. Mẹ là nét đẹp cao quý, là kỳ quan tuyệt vời nhất trong tất cả những kỳ quan trên thế giới. Mẹ còn mang ý nghĩa lớn lao như quê hương, sông núi giống nòi. Hai miền đất Huế - Hội An được Lê Thị Hàn ca ngợi nhiều nhất trong thi tập Mơ Giữa Ban Ngày. Vì chính tác giả nguyên quán là Thừa Thiên - Huế mà sinh trưởng và lớn lên nơi thành phố Hội An. Huế - Hội An là hai thành phố cổ kính được vinh danh là di sản văn hóa của thế giới, có nhiều chùa chiền cổ miếu mang cái không khí êm vắng hiền hòa giống nhau.

 

Quê hương ơi! Biết ai ngàn dặm quay về

Đường xưa lối cũ ngã mầu rêu phong...

 

Cùng ngồi gọi nhau nhìn quê nhà cũ

Tìm lại ngày nào hình bóng Hội An...

(Phố Hội)

 

Nói về Huế đã là man mác buồn và càng da diết buồn hơn khi viết về những mùa mưa xứ Huế, chính vì những mùa mưa xứ Huế, đã ám ảnh suốt đời những người con xứ Huế. Những cơn mưa não nề thê thiết nơi xứ Huế đã vô hình chung hiện hữu triền miên sâu đậm trong thi phẩm của Lê Thị Hàn. Nào là trong Huế, Thương, Phượng Đỏ Mai Vàng, Quê Mẹ, Vạt Nắng Saigon, Mưa Huế, Nhạt Nhòa, Bên Em, Chờ Anh, Bao Giờ Trời Thôi Mưa...

 

... Huế thương biết mấy cho vừa

Thương tà áo tím qua đường phượng bay

Thương em má đỏ hây hây

Nón che nửa mặt tóc mây nồng nàn

 

Thương o An Cựu mơ màng

Nhớ chàng Bến Ngự ôm đàn ngóng trông

Hoàng hôn tím ngắt trên sông

Tơ trời nhả xuống những giòng vấn vương

 

Huế thương biết mấy cho vừa

Thương đường vô Nội mịt mờ gió sương

Thương em áo trắng thẫn thờ

Thương con đò cũ còn chờ người xưa

 

Thương đêm trăng lạnh cô phòng

Vẳng đâu tiếng hát Nam Bình Nam Ai

Thương mưa rả rích Chợ Mai

Mắt hoang vu nhớ những ngày xa xưa

 

Huế thương biết mấy cho vừa

Thương mùa nước lũ thương mưa dầm dề

Thương em ray rứt ê chề

Ngoài hiên gió lạnh não nề lòng đau

 

Không chỉ có Huế - Hội An trong lòng người đi mà trong thơ Lê Thị Hàn còn có Saigon - Hà Nội và cả Tokyo một thời lưu luyyến nhớ. Đi lanh quanh rồi cũng có ngày về thăm Quê Mẹ để nghe Hồi Chuông Thiên Mụ trầm bỗng trôi theo giòng Hương Giang lặng lờ trong nắng chiều hiu hắt.. Chiêm nghiệm thẩm thấu đời sống thật vô thường. Thịnh suy như giọt sương trên đầu ngọn cỏ:

Có còn chăng qua thời gian là những tư duy của giòng văn hóa dân tộc mang theo nơi xứ người để nhận diện chân tướng chúng ta đến từ đâu và hy vọng sẽ như giòng hải lưu nguyên thủy giữa muôn trùng đại dương.

 

.. Tôi nhìn xuống bông hoa  trên tay mình

Nỗi buồn nào còn đọng lại đây

Thương hoa nào còn ngây ngất say

Một sáng mùa xuân

Một chiều mùa hạ

Con đường nào đưa ta đến đây

Bàn tay nào đem ta về nơi đó

Việt Nam...

 

Mang tâm trạng Lưu Nguyễn về trần. Ngơ ngác nhận thấy nhân gian đã đổi thay. Người xưa đã bỏ đi như cánh chim ngút ngàn. Giữa trời đất mênh mông buồn vô hạn. Có phải nhà thơ tự hỏi ta là hạt bụi từ đâu đến và sẽ trôi dạt về đâu? Hay chỉ là tiếng thông reo giữa núi Ngự buổi chiều hoang vắng?!

 

Ta từ đâu về đây

Nơi lưu luyến này

Dòng sông chảy mãi

Lòng ta muốn dừng

 

Ta từ đâu về đây

Trả bốn phương trời lại cho ai

Đứng đây mơ giữa ban ngày

 

Anh này anh

Hành trang là tình yêu bao nhiêu năm bao nhiêu ngày

Hành trang là quê hương bóng mát mai vàng

Là đêm trăng sáng hai bờ sông Hương

...

 

Anh này anh

Nửa đời lưu lạc giang hồ

Màu hoa bóng nước tưởng mình đã quên

Đứng đây mơ giữa ban ngày

Nhìn lên núi Ngự thông ngàn vi vu.

Huế 6/1997

(Mơ Giữa Ban Ngày)

 

Thời gian sẽ qua đi như viên sỏi rơi chìm trong đáy hồ tĩnh lặng. Bao nhiêu kỷ niệm yêu dấu rồi cũng phai tàn trong tiềm thức mịt mờ như khói sương. Thấu triệt được triết lý vi diệu vô thường để chuyển hóa thân tâm an nhiên với hiện hữu, tạo hạnh phúc trong đời sống thường hằng vượt qua những vọng ngã động tâm đầy phiền muộn. Thi ca thể hiện trọn vẹn tâm hồn cao thượng nhân ái của người thi sỹ, cho dù như tiếng chim hót trong khu vườn buổi sáng. Như cánh hoa phô sắc để rồi tàn tạ vào buổi chiều, nhưng với tâm nguyện chỉ để dâng hiến hương thơm đến cho người cho đời. Những niềm hạnh phúc trong phút giây. Đó chính là những khởi niệm trở về nguồn. Trở về cái ý thức chân tâm diệu hữu tuyệt vời.

Thành phố Rosemead,

Tháng năm '07

THÁI TÚ HẠP