Saigon Times


Menu



Đài Tưởng Niệm

Thuyền Nhân

Việt Nam

Tiếp Theo...

* CẦU NGUYỆN VÀ TƯỞNG NIỆM NGÀY THUYỀN NHÂN VIỆT NAM NĂM 2016 TẠI NAM CALI


* 40 NĂM QUỐC HẬN LỄ TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN, BỘ NHÂN ĐÃ BỎ MÌNH TRÊN ĐƯỜNG TÌM TỰ DO


* 30 THÁNG TƯ, TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN (Vi Anh)


* BI SỬ THUYỀN NHÂN (Nguyễn Quốc Cường)


* BIỂN ĐÔNG LỤC BÌNH TRÔI


* CÁI GIÁ CỦA TỰ DO


* CÁNH BÈO BIỂN CẢ (Văn Qui)


* CÂU CHUYỆN CẢM ĐỘNG VỀ CON TÀU MANG SỐ MT065


* CẦU SIÊU BẠT ĐỘ TẠI ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN VIỆT NAM WESTMINSTER


* CHUYỆN KỂ HÀNH TRÌNH BIỂN ĐÔNG (Nhiều Tác Giả)


* CHỨNG TÍCH ĐỂ ĐỜI: ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN (Vi Anh)


* CHUYẾN VƯỢT BIÊN ĐẪM MÁU (Mai Phúc)


* CHUYẾN VƯỢT BIỂN HÃI HÙNG


* CON ĐƯỜNG TÌM TỰ DO (Trần Văn Khanh)


* CÒN NHỚ HAY QUÊN (Nguyễn Tam Giang)


* DẠ TIỆC VĂN NGHỆ "LỜI NGUYỆN GIỮA BIỂN ĐÔNG" THÀNH CÔNG NGOÀI DỰ KIẾN CỦA BAN TỔ CHỨC


* ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN (Việt Hải)


* ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN TẠI QUẬN CAM (Vi Anh)


* ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN VIỆT NAM: BIỂU TƯỢNG THIÊNG LIÊNG CỦA NIỀM KHÁT VỌNG TỰ DO VÀ NHÂN QUYỀN


* ĐÊM DÀI VÔ TẬN (Lê Thị Bạch Loan)


* ĐI VỀ ĐÂU (Hoàng Thị Kim Chi)


* GALANG: BIA TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN VIỆT NAM BỊ PHÁ BỎ


* GALANG MỘT THỜI - MỘT ĐỜI (Nguyễn Mạnh Trinh)


* GIÁNG NGỌC PHỎNG VẤN NHÀ THƠ THÁI TÚ HẠP VÀ NỮ SĨ ÁI CẦM VỀ LỄ KHÁNH THÀNH ĐTNTNVN


* GIỌT NƯỚC MẮT CHO NGƯỜI TÌM TỰ DO (Lê Đinh Hùng)


* HẢI ĐẢO BUỒN LÂU BI ĐÁT


*"HÀNH TRÌNH BIỂN ĐÔNG: TỰ DO, MỘT NHU CẦU THIẾT YẾU, ĐÁNG ĐỂ TA ĐI TÌM"


*HÀNH TRÌNH GIAN NAN TÌM TỰ DO  


* HÀNH TRÌNH TÌM CON NƠI BIỂN ĐÔNG


* HÌNH ẢNH MỚI NHẤT CHUẨN BỊ KHÁNH THÀNH VÀO THÁNG 04-2009


* HÒN ĐẢO BỊ LÃNG QUÊN (Meng Yew Choong)


* HỘI ĐỒNG THÀNH PHỐ VINH DANH ỦY BAN THỰC HIỆN ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN VIỆT NAM


* HỘI ĐỒNG THÀNH PHỐ WESTMINSTER THÔNG QUA NGHỊ QUYẾT “NGÀY THUYỀN NHÂN VIỆT NAM”


* KHÁNH THÀNH ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN VIỆT NAM TẠI NAM CALI


* KHẮC TÊN TRÊN BIA TƯỞNG NIỆM (Việt Hải)


* LÀN SÓNG THUYỀN NHÂN MỚI


* LỄ ĐỘNG THỔ KHỞI CÔNG XÂY DỰNG ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN VIỆT NAM


* LỄ KHÁNH THÀNH TRỌNG THỂ ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN VIỆT NAM TẠI QUẬN CAM


* LỄ TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN TỔ CHỨC TRANG NGHIÊM TẠI NGHĨA TRANG WESTMINSTER MEMORIAL PARK


* LÒNG NHÂN ÁI (Tâm Hồng)


* LỜI NGUYỆN GIỮA BIỂN ĐÔNG (Thơ Thái Tú Hạp)


* MEMORIAL TO BOAT PEOPLE WHO DIED TO BE DEDICATED SATURDAY


* MỘT CÁI GIÁ CỦA TỰ DO (Trần Văn Hương)


* MƠ ƯỚC "MỘT NGÀY TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN" ĐÃ TRỞ THÀNH SỰ THẬT


* NGÀY THUYỀN NHÂN VIỆT NAM NĂM THỨ 5


* "NGÀY THUYỀN NHÂN VIỆT NAM" TỔ CHỨC TRỌNG THỂ TẠI WESTMINSTER


* NGƯỜI PHỤ NỮ SỐNG SÓT SAU CHUYẾN VƯỢT BIỂN KINH HOÀNG


* NHỮNG CHUYỆN HÃI HÙNG CỦA THUYỀN NHÂN (Biệt Hải)


* NHỮNG NGƯỜI ĐÃ CHẾT ĐỀU CÓ THẬT (Ngô Dân Dụng)


* NHỮNG THÁNG NGÀY YÊU DẤU NƠI HOANG ĐẢO (Tuấn Huy)


* NỖI BẤT HẠNH ĐỜI TÔI (Thùy Yên) 


* NỖI KHỔ CỦA MỘT THUYỀN NHÂN (Thy Vũ Thảo Uyên)


* NƯỚC MẮT CỦA MỘT THUYỀN NHÂN (Nguyễn Mỹ Linh)


* SAIGON TIMES PHỎNG VẤN MỤC SƯ HÀ JIMMY CILLPAM 4 NĂM CÓ MẶT TRÊN TÀU AKUNA CỨU HƠN 5000 NGƯỜI VIỆT NAM VƯỢT BIỂN TÌM TỰ DO TRÊN BIỂN ĐÔNG


* TÀU SẮT BẾN TRE (Tú Minh)


* THẢM KỊCH BIỂN ĐÔNG (Vũ Duy Thái)


* THẢM SÁT TRÊN ĐẢO TRƯỜNG SA


* THỊ XÃ WESTMINSTER VINH DANH TƯỢNG ĐÀI THUYỀN NHÂN


* THÔNG BÁO CỦA ỦY BAN THỰC HIỆN ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN VN


* THƠ LÀM KHI ĐỌC TIN THUYỀN NHÂN (Viên Linh)


* THUYỀN NHÂN: ẤN TÍCH LỊCH SỬ


* THUYỀN NHÂN VÀ BIỂN ĐỘNG


* THUYỀN NHÂN VÀ MỘT VÀI HÌNH ẢNH CỨU NGƯỜI VƯỢT BIỂN


* THUYỀN NHÂN VIỆT NAM VƯỢT BIÊN, TỬ NẠN, ĐẾN BỜ TỰ DO ĐÃ GIÚP NHÂN LOẠI NHÌN RÕ ĐƯỢC CHÂN TƯỚNG CỦA CỘNG SẢN (Lý Đại Nguyên)


* TRÔI GIẠT VỀ ĐÂU (Nguyễn Hoàng Hôn)


* TRỞ VỀ ĐẢO XƯA... (Nguyễn Công Chính)


* TỪ TẤM BIA TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN Ở GALANG NHÌN RA CON ĐƯỜNG HÒA GIẢI


* TƯỢNG ĐÀI THUYỀN NHÂN VIỆT NAM ĐÃ CHÍNH THỨC ĐƯA VÀO WESTMINSTER MEMORIAL PARK


* TƯỢNG ĐÀI THUYỀN NHÂN ĐÃ ĐƯỢC ĐẶT VÀO VỊ TRÍ AN VỊ TRONG KHUÔN VIÊN WESTMINSTER MEMORIAL PARK


* TƯỞNG NIỆM QUỐC HẬN 30-4-2012

* VĂN TẾ THUYỀN BỘ NHÂN ĐÃ BỎ MÌNH TRÊN ĐƯỜNG TÌM TỰ DO


* VƯỢT BIỂN (Thanh Thanh)


* VƯỢT BIỂN MỘT MÌNH (Nguyễn Trần Diệu Hương)


* XIN VỀ ĐÂY CHỨNG GIÁM, AN GIẤC NGÀN THU


* XÓA DẤU VẾT TỘI ÁC (Phạm Phú Minh)


 Saigon Times USA

 

TÌNH KHÚC

DÒNG SÔNG TRÀ

 

NGUYỄN KHẮC MINH

 

Từ cuối một triền dốc là khu đồi đất đỏ nằm chắn ngang bên sườn núi Đá Vách. Từ cuối triền dốc đó tôi có thể nhìn thấy một phần đất của quê hương. Trước mặt là thượng nguồn sông Trà Khúc, sau lưng là dãy núi Thạch Bích uốn lượn quanh co, thành nghiêng đá dựng - hiên ngang hùng vĩ. Tôi trở về bằng khát vọng của một người đi tìm lại tuổi thơ bị đánh mất. Quê hương tôi có khói đá đầu truông, có suối ngàn róc rách - thấp thoáng mây bay và nắng ấm giao hòa. Tuổi thơ tôi chập chờn trong ký ức, lấp lánh trên dòng sông quê hương - ngọt ngào trong giấc ngủ thần tiên. Quả thực, những tháng ngày đi xa nơi chôn rau cắt rốn, lưu lạc giang hồ nơi đất khách, đêm đêm dòng sông Trà vẫn luôn ngự trị trong giấc mơ - vẫy gọi nuôi lớn tâm hồn và ước mơ của tôi. Làm sao tôi có thể quên được những buổi trưa hè tắm mát rồi nằm ngửa trên bãi cỏ bên bờ sông mà thả hồn theo âm thanh rì rào của bờ xe nước. Làm sao tôi có thể quên được những chú diều thân thương cánh mỏng bay cao - bay xa giữa những chiều lộng gió ven bờ sông Trà. Tôi không thể không nhớ những đêm trăng sáng cùng cô gái láng giềng ngồi ở bến Tam Thương để rồi nhớ về nhà thơ Cao Bá Quát đã từng qua đây và để lại những dòng thơ đầy ấn tượng mà ai đó đã dịch:

Bãi uốn, sông như sầu quặn khúc

Tối chìm, gió tựa hơi rượu say

Dòng sông quê hương của tôi phát nguyên từ Đông Trường Sơn, nơi có Thạch Bích tà dương(*) một trong mười thắng cảnh mà ngày xưa nhà thơ Nguyễn Cư Trinh đã phát hiện đặt tên và ngâm vịnh. Dòng sông cong nghiêng uốn lượn rồi chảy về hướng đông bắc để tiếp giáp với Đồng Ké, nơi có bến đò Bẽo. Từ đây, dòng sông như thả cuộn mìnhchảy xuống chân núi Bìn Nin – Núi Khỉ xuống nữa, qua Trường Xuân gặp Long đầu hí thủy, xuôi về cửa Đại gặp Cổ Lũy cô thôn và cuối cùng đi ra biển.

Khi tôi về quê hương của tôi vẫn còn đó - vẫn núi, vẫn sông, vẫn đèo, vẫn dốc – chỉ có điểu trời chưa chuyển sang thu nên chưa có nắng hanh vàng rắc ngoài khung cửa sổ, không có người tôi thương đứng trên bậc thềm vẫy gọi. Chiều nay, không có mây mùa thu cỡi gió đủng đỉnh qua cầu, bất giác nhớ về bài thơ văn xuôi Mây mùa thu của thuở học trò còn sót lại chút nồng nàn lưu luyến cũ:

Làm sao quên - ngày xưa mây mùa thu thoáng nhẹ hương gió ngọt ngào nâng tà áo trắng vờn bay. Nhớ nắng dịu dàng hôn mái tóc thề thật khẽ - là lúc chúng mình e thẹn tay chạm nhẹ bàn tay.

Ngày ấy thẹn thùng cho hoa học trò chớm nở - mây chuyển sang thu cho ngày sưởi nắng hanh vàng. Con đường nhỏ chiều quê lâng lâng dồn nhịp thở - buổi tựu trường chưa gặp, xao xuyến đến bâng khâng.

Tha thiết quá nhớ mắt học trò cười rất khẽ - tóc xõa vai tròn nâng cặp sách đứng chờ nhau. Tà áo mỏng cuộn mềm gió bay bay nhè nhẹ - chia tay mùa hè vụng về hai đứa mất tự nhiên.

Ai đã ra đi mang mây mùa thu xuống phố - cho khung trời kỷ niệm nhạt thếch nắng vàng hanh. Tôi trở về trên quê hương thân thương bé nhỏ vẫn đứng đợi chờ vẫy gọi mây mùa thu sang.

Bây giờ cuối mùa hạ hay đầu mùa thu? Sao mưa bay ở cuối con đường mà nắng vẫn dọi trên ngọn sầu đông? Trong hồi ức Trở về, tôi đã viết:

Tôi trở về để nghe rõ – thật rõ từng dấu nhạc trầm buồn âm vang xa vắng – hình như rất xa – thật xa, thánh thót rồi chìm sâu dưới khoảng trời chiều.

Tôi trở về im nghe từng âm thanh thả buồn vời vợi – gõ nhẹ theo dấu chân Người trôi xa ngoài khung cửa sổ.

Người đã qua đó – qua trước khung cửa chiều này nhiều lần với màu áo ngủ thiên thanh – thoang thoảng đâu đây mùi hương huyền diệu - thanh thoát, cho thơ tôi kết sợi bay bay.

Tôi trở về thắp từng ngọn thuốc để che bớt màu mắt Người ngời sáng và cột từng cụm mây cuối trời để pha sắc cho màu áo ngủ của Người xanh mát dịu hơn.

Tôi thả gió lùa sâu cho tóc bồng bềnh lên cao để cổ Người trắng mịn rồi khắc tên mình lên đó cho tóc thề ấp ngủ ngàn năm.

Tôi uống cạn từng giọt sương đêm cho chân Người bớt rét và đắm đuối nhìn người cho má màu hồng hây – tôi khẽ hát đoạn tình nhớ cuối ngày cho sương chiều xuống chậm – bóng người hiện qua, môi người mấp máy…

Tôi trở về thắp tình tôi trên trái tim người hực nóng – và Người cười để lộ chiếc răng khểnh xinh xinh.

Tôi thả thơ bay cuối ngọn trời để nắng muộn chiều nay pha ngũ sắc – cho dưới đáy sông buồn chiều chảy bâng khâng – để mắt Người cười cho mây lụa mềm lóng lánh trôi xa.

Và tôi trở về đây đêm nằm mơ ở bãi cỏ trước nhà – canh buồn cho người ngủ, giấc mơ đầu Người có thấy tôi vui?

Đêm. Đêm là những liên tục vụt mất ánh sáng mặt trời, là nửa chu kỳ đen của trái đất. Từ triền dốc này, tôi đã nâng niu ký ức để ngửi thấy mùi hương thơm ngào ngạt của giấc mơ xưa…Và Người ơi! Hãy thắp dùm tôi tia sáng để đọc nốt đoạn kết bài thơ tình mới viết. Hãy theo dấu chân loài đom đóm cũ tìm về dòng sông tình tự. Hãy thắp lại những vì sao đã lặn chìm trong hoàng hôn ký ức. Hãy thức dậy cùng ánh trăng huyền diệu soi rõ mặt nhau. Hãy thức dậy cùng ánh sáng bình minh – trái tim và Mặt Trời. Ở đó, một ngày mới sẽ bắt đầu. Và trong nhật ký bằng thơ Khi thức dậy tôi lại chép:

Khi thức dậy

anh châm một điếu thuốc

để chào mừng buổi sáng

để nhìn mặt quê hương

và thương về thành phố

của em

Khi thức dậy

anh uống ngụm nước trà

cho tuổi mình ấm lại

nhìn bình yên lên cao

lúc mặt trời khởi sắc

nhớ em

Khi thức dậy

anh rót từng tia nắng

vào đáy ly cà phê

soi mắt mình long lanh

để tạ ơn trời đất

và vỗ về hạnh phúc

của nhau

Khi thức dậy

anh ngước nhìn cuộc đời

rồi thả từng nụ cười

vào thơ anh biết nói

niềm tin bỗng chợt nhớ

tình yêu còn vời vợi

em ơi!

Khi thức dậy

anh nhớ về giấc mơ

cho lòng mình xao xuyến

khi bình yên xuất hiện

nghe tim mình tự hót:

yêu em

Khi tôi về không gặp được Người. Ngày tôi đi, trời rực nắng trên dòng sông quê hương nhưng lòng tôi chùng xuống – bởi vì, hình như vẫn còn văng vẳng đâu đây dư âm tình khúc Thương về Quảng Ngãi của nhạc sĩ Anh Đỗ và Văn Quang mà ngày xưa Người thường hay hát:

“Dòng nước trong cuốn theo bóng mây về đâu? Lặng lờ Trà Khúc nước trôi mau nắng vương qua nhịp cầu. Người có nhớ lối đi Cổ Lũy Cổ Lũy, dừa cuốn gió hòa nhịp đời, tình đẹp mãi trong lòng tôi. Mênh mông miền biển xanh muôn sóng trắng, trời nước vẫn êm đềm, tiếng ai hò câu tình ca. Đường lên đồi Thiên Ấn dốc xa xa, lơ lửng áng mây vàng trên mái chùa xưa im vắng. Quanh co đường bờ sông ven cát trắng và khuất bóng tre, màu khói vương mình trong hoàng hôn. Dịu dàng theo hơi gió ngát hương cau từng tiếng hát ân tình trong phố nghèo ướt màu trăng”.

Khắc Minh